Thần Đế

Chương 127. Lấy Mạng Đổi Thưởng, Sát Lục Bắt Đầu

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bước chân của Tô Dật hơi chậm lại, sắc mặt âm trầm, những lời kia hắn nghe được rõ ràng.

- Tiểu tử, đứng lại!

Có tiếng quát lên, không ít bóng người lập tức lướt về phía hắn.

- Các ngươi gọi ta?

Tô Dật quay đầu, nhìn những bóng người đang lướt đến, trong mắt có hàn quang lóe lên rồi biến mất.

- Không sai, chính là gọi ngươi.

Từng bóng người lần lượt đứng trước mặt hắn không xa, ánh mắt chăm chú đánh giá.

- Hình như chính là tiểu tử này, ta từng xem bức họa, rất giống.

- Rất giống…

Mọi người nghị luận, như đang đánh giá hàng hóa, hoàn toàn không coi Tô Dật ra gì.

- Không muốn chết thì tránh xa một chút.

Tô Dật nhìn bọn họ, là một tiểu đội mạo hiểm hơn ba mươi người, còn không bằng tiểu đội mạo hiểm của Đào Thiên Thành. Tu vi mạnh nhất thậm chí còn chưa tới Nguyên Linh Cảnh, chỉ có mấy Nguyên Huyền Cảnh cửu trọng bát trọng mà thôi.

Nghe Tô Dật nói, mấy người kia kinh ngạc không thôi, nghi ngờ nhìn hắn.

- Ha ha, tiểu tử này thật phách lối!

- Bất kể có phải hay không, cứ bắt lại đã, giao cho Hắc Sát Môn xem là biết!

Lập tức, không ít tiếng cười cuồng loạn vang lên, hoàn toàn không coi Tô Dật ra gì.

- Các ngươi đã muốn chết, vậy thì đi chết đi!

Tô Dật lạnh nhạt nói, trong mắt lấp lóe sát ý. Chỉ những người này, thật đúng là không đáng gì. Những gã này muốn giao mình cho Hắc Sát Môn, vậy thì chết cũng không oan.

- Ha ha, tiểu tử này điên rồi!

- Miệng còn hôi sữa mà lại cuồng vọng như vậy.

- Tiểu tử này phát điên rồi.

Mọi người tùy ý cười lớn, không hề kiêng dè, chỉ là đột nhiên có người ngừng cười, sắc mặt đại biến.

- Ngao ô.

Tiếng thú gầm rít lên, sáu con Man Thú thể tích to lớn đột nhiên xuất hiện, có hung cầm xoay quanh, Kim Sắc Đại Mãng chiếm cứ, Cự Hổ nhìn chằm chằm, hung hãn vô cùng, chấn động không gian, bốn phía nhất thời nhấc lên bão táp.

- Man Thú, Yêu Linh Cảnh!

Sắc mặt bọn họ kinh hãi, tóc gáy dựng đứng. Đây chính là Man Thú Yêu Linh Cảnh, sáu con Man Thú Yêu Linh Cảnh, mà trong bọn họ thậm chí một Nguyên Linh Cảnh cũng không có.

- Giết!

Tô Dật lạnh lùng nói, phất tay ra hiệu, Hỏa Tình Man Hổ, Hoàng Kim Mãng… lao vào tàn sát.

- Chít chít.

Trên không trung, lá cây tung bay, Bạch Ngọc Huyền Điểu, Ngân Linh Yêu Điệp vỗ cánh, cuồng phong gào thét đáp xuống. Bạch Ngọc Huyền Điểu vung móng vuốt, khí tức cường đại bộc phát, trực tiếp xé rách một người, máu tươi văng tung tóe.

Ngân Linh Yêu Điệp nhìn như thể tích không lớn, nhưng hai cánh vỗ mạnh, lực lượng hình thành bão táp, có hai người không tránh kịp, nổ tan xác trong gió lốc.

Tình cảnh cực kỳ huyết tinh, làm bọn họ không nhịn được run rẩy rùng mình.

- Ngao ô.

Hỏa Tình Man Hổ, Xích Hỏa Yêu Điêu, U Minh Thử, Hoàng Kim Mãng cũng giết ra, tiếng rít gào thét, khí tức bộc phát, nhất thời khiến bốn phía bạo động.

Sáu Man Thú Yêu Linh Cảnh chém giết, móng vuốt răng nanh, lực lượng ùn ùn kéo đến, sắc bén vô tình, ánh mắt khiếp người. Những người của tiểu đội mạo hiểm kia ngay cả lực ngăn cản cũng không có.

- Trốn!

- Mau trốn.

- Những Man Thú này là của tiểu tử kia, cứu mạng!

Trong chốc lát, từng bóng người sắc mặt trắng bệch, vội vàng bỏ trốn.

Đến lúc này bọn họ mới hiểu được, sáu Man Thú Yêu Linh Cảnh là của tiểu tử kia. Nếu sớm biết, bọn họ đâu còn dám đến trêu chọc. Chỉ là hiện tại biết được thì hối hận đã không kịp.

Người còn lại muốn trốn, đáng tiếc bọn họ làm sao trốn được.

Hỏa Tình Man Hổ mở miệng rộng, một ngụm cắn nát một người, máu tươi chảy xuôi, răng hổ trắng ởn, khiến người ta nhìn một cái đã rùng mình.

Hoàng Kim Mãng, Xích Hỏa Yêu Điêu, U Minh Thử cũng ra sức chém giết, mùi huyết tinh tràn ngập bốn phía, tiếng gào điếc tai.

- Xoẹt.

U Minh Thử nhanh như tia chớp, cắn đứt binh khí của một người, hàm răng giống như không gì không phá, lập tức cắn nát đầu lâu của người kia, cảnh tượng cực kỳ thê thảm.

Có mấy người liên thủ ngăn cản Hoàng Kim Mãng, chỉ là cái đuôi của Hoàng Kim Mãng quét qua, âm vang rung động, mấy người kia bị quất bay, phun ra từng ngụm máu tươi, ngã xuống đất, mất đi sức sống.

- Rống!

Hỏa Tình Man Hổ gào thét, hổ trảo phát sáng, hàn quang lấp lóe, đập một người thành thịt nát.

- Giết sạch những gã kia!

- Lúc nào ta mới có thể động thủ a.

Hai con tiểu xà xuất hiện trên vai Tô Dật, đánh giá trận chiến phía trước, trong hai con ngươi lanh lợi không có bất kỳ sợ hãi, ngược lại tràn ngập chờ mong.

- Đại Bảo, Tiểu Linh, các ngươi cố gắng tu luyện, chờ tu vi mạnh, sau này mới có thể tự bảo vệ mình!

Tô Dật nhìn hai con tiểu xà, biểu lộ cảm xúc. Vô luận là mình hay Man Thú, đều chỉ có cường đại mới có thể tự bảo vệ mình, bảo vệ tất cả những gì bên cạnh.

Còn về Đại Bảo và Tiểu Linh, là Tô Dật đặt tên cho hai con tiểu xà, Đại Bảo là ca ca, Tiểu Linh là muội muội.

Rất nhanh, hơn ba mươi người đều bị giết, không một ai đào thoát. Tô Dật một mực đứng bên cạnh lạnh nhạt nhìn, mạnh được yếu thua, đây vốn là quy tắc. Nếu hôm nay bên người mình không có đám thú Hỏa Tình Man Hổ đi theo, vậy người không may chính là mình.

- Đại nhân, đều đã thu dọn!

Hỏa Tình Man Hổ, Xích Hỏa Yêu Điêu… đi tới, trong miệng đều còn chảy máu, những thi thể kia đều bị chúng nuốt.

Trong thi thể những võ giả này ẩn chứa huyết khí cường đại, đối với Man Thú mà nói, không khác gì linh dược hình người.

Tô Dật gật đầu, ánh mắt đảo qua, thu những bọc hành lý kia vào Túi Không Gian. Nơi đây không phải nơi ở lâu, phải nhanh chóng tiến vào Man Yêu Đại Hạp Cốc cho an toàn.

Lần này Tô Dật không có ý định tách ra khỏi đám thú Hoàng Kim Mãng, mà để chúng đi theo sau lưng mình.