Thần Đế

Chương 128. Dịch Thành Hỗn Tạp, Linh Bảo Các Khí Phái

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong khoảng thời gian này, Tô Dật cũng coi như đã nghĩ thông suốt, mạnh được yếu thua, cường giả vi tôn. Tu vi của mình không thể trong thời gian ngắn trở thành cường giả chân chính, may nhờ có tiểu đội mạo hiểm và Hắc Sát Môn nhắc nhở, mình tạm thời không thể trở thành cường giả chân chính, vậy tại sao không dựa vào ngoại lực? Hỏa Tình Man Hổ, Hoàng Kim Mãng… chính là ngoại lực lúc này của mình.

Một lúc lâu sau, tuy Tô Dật có ý tránh né, nhưng vẫn gặp một đội mạo hiểm, nhân số không nhiều, chỉ có chưa đến mười người.

Quan sát tỉ mỉ, những người kia nhận ra lai lịch của hắn, muốn bắt hắn đi nhận thưởng.

- Giết.

Tô Dật mở miệng, để đám thú Xích Hỏa Yêu Điêu xuất thủ, đánh giết những người kia.

- Ngược lại cần phải cẩn thận một chút.

Trong lòng Tô Dật lẩm bẩm, Hắc Sát Môn đã phát tán bức họa của mình đi khắp nơi, trong Man Yêu Sâm Lâm có không ít người đã nhìn qua, cho nên không thể không cẩn thận.

Từ trong mấy bọc hành lý, Tô Dật tìm ra một bộ áo choàng, che đậy khuôn mặt, giấu đi đao kiếm trên lưng, lúc này mới tiếp tục lên đường.

Tuy trang phục này càng đáng chú ý, nhưng ở trong Man Yêu Sâm Lâm cũng không phải không có người như vậy. Mặc dù nơi này nhiều nhất là Dong Binh Đoàn và mạo hiểm giả, nhưng các loại người muôn hình muôn vẻ, đâu đâu cũng có.

Bởi vậy tuy tạo hình của Tô Dật kỳ quái và đáng chú ý, nhưng sau đó gặp không ít mạo hiểm giả, lại không ai nhận ra hắn.

Thời điểm hoàng hôn, xa xa xuất hiện một mảng lớn đất bằng, lộ ra không ít công trình kiến trúc.

Xung quanh, Dong Binh Đoàn, mạo hiểm giả cũng bắt đầu nhiều lên, mục đích đều là cùng một phương hướng.

- Dịch thành!

Tô Dật hơi ngước mắt nhìn phía trước.

Dịch thành, ở trong Man Yêu Sâm Lâm cũng không hiếm thấy, bởi vậy Tô Dật không xa lạ gì.

Man Yêu Sâm Lâm bao la rộng lớn, có không ít tiểu đội mạo hiểm và Dong Binh Đoàn, đều cần nơi nghỉ ngơi và tiếp tế.

Huống chi vài nơi trong Man Yêu Sâm Lâm vốn có vô số cư dân, cũng có không ít đại thành phồn hoa tồn tại, bằng không đám người như Hắc Sát Môn cũng không thể trở thành thế lực hiển hách được.

Man Yêu Sâm Lâm, cho dù là ở ngoại vi, tiểu đội mạo hiểm bình thường tiến vào tìm kiếm dược liệu, không có mấy tháng là không ra được.

Mà Túi Không Gian không phải ai cũng có, đặc biệt là những tiểu đội mạo hiểm và Dong Binh Đoàn nhỏ thì khó có khả năng sở hữu. Họ cũng không thể cứ cõng thu hoạch trên người một tháng hoặc dài hơn.

Dịch thành, ngoài việc cho người ta nghỉ ngơi, còn có thể giao dịch buôn bán các loại tài nguyên tu luyện, thậm chí, tửu lâu, nữ nhân… tất cả những gì cần có đều có.

Nhìn phía trước, Tô Dật do dự một chút. Phía trước không xa là Man Yêu Đại Hạp Cốc, đây cũng là Dịch thành duy nhất trước Man Yêu Đại Hạp Cốc. Vừa vặn có thể mua sắm chút đan dược để chuẩn bị cho mọi tình huống. Sau khi đến Man Yêu Đại Hạp Cốc, không biết lúc nào mới có thể đi ra, người của Hắc Sát Môn quyết không buông tha mình.

Tìm một nơi ẩn nấp an toàn, Tô Dật thông báo đám thú Hoàng Kim Mãng ở gần đó tìm chỗ an toàn chờ mình, sau đó từ trong Túi Không Gian móc ra những thứ không dùng đến, dự định đi vào Dịch thành đổi lấy vật hữu dụng.

Hoàng hôn bao phủ dãy núi, chân trời tràn ngập ráng chiều. Dịch thành còn lớn hơn Tô Dật tưởng tượng, chỉ có một con đường vào thành, nhưng sau khi tiến vào bên trong, lại là một mảnh sáng sủa.

- Tứ Diệp Linh vạn năm, bảo vật đây!

- Móng vuốt của Thanh Quang Man Hùng, tài liệu tốt luyện chế binh khí, chỉ nhận trao đổi, không lấy Nguyên Thạch.

- Trần Nhưỡng trăm năm, mùi vị rất ngon, các vị tới nếm thử!

- …

Tô Dật tiến vào Dịch thành, tiếng ồn ào nhất thời tràn ngập, cực kỳ náo nhiệt.

Tuy Dịch thành gọi là thành, trên thực tế chỉ có hai con đường, hai bên là các loại cửa hàng và tửu lâu, đằng sau là khách sạn cung cấp cho khách nhân nghỉ ngơi.

Giá cả khách sạn không thấp, nhưng đối với võ giả mà nói, tùy tiện ngồi xếp bằng ở bên ngoài, thổ nạp điều tức một đêm cũng chẳng sao. Trừ khi là kẻ lắm tiền nhiều của, muốn cải thiện hoàn cảnh sinh hoạt, mới vào khách sạn nghỉ ngơi.

Tô Dật không phải lần đầu vào loại Dịch thành này, trước kia ở trong Man Yêu Sâm Lâm đã từng vào Dịch thành, bởi vậy rất hiểu quy củ.

Bình thường, bất luận Dịch thành nào đều có thế lực lớn trấn thủ, hoặc có cường giả âm thầm bảo hộ. Ở trong Dịch thành, bất kỳ người nào cũng không thể động thủ tranh chấp, dù có thù hận không đội trời chung cũng không thể động thủ, đây cũng là quy định bất thành văn trong tất cả các Dịch thành.

Tô Dật chậm rãi đi tới, mặc áo choàng, đổi lấy vài linh dược trên sạp hàng.

Những linh dược này còn mang theo bùn đất, trong không gian thần bí tương đối dễ sống. Mà Tô Dật lấy ra giao dịch cũng là dược liệu, chỉ là những dược liệu này đã không thể trồng trong không gian thần bí.

Rất nhiều người bày hàng, muôn hình muôn vẻ cái gì cũng có, nhưng dược liệu chiếm đa số.

Tô Dật không ngốc, đồ vật trên vỉa hè muốn tìm được thứ tốt rất không dễ dàng, hơn phân nửa là hàng giả. Muốn tìm đồ tốt thì phải vào các cửa hàng, tuy giá cả đắt hơn một chút nhưng chất lượng lại yên tâm, chủng loại tài nguyên tu luyện cũng nhiều hơn không ít.

Đi một vòng, trên sạp hàng đã không có gì khiến Tô Dật vừa mắt. Những binh khí, thậm chí còn có một số bí tịch công pháp danh xưng kỳ lạ kia… Tô Dật liếc mắt liền có thể nhìn ra, đó đều là vật tầm thường.

- Linh Bảo Các.

Tô Dật hơi ngước mắt, đi vào một cửa hàng. Trong Dịch thành, cửa hàng này có lẽ đã là lớn nhất, đại môn rất khí phái.

Diện tích trong Linh Bảo Các không nhỏ, dòng người qua lại, có không ít mạo hiểm giả ra vào.

Những mạo hiểm giả này, hơn phân nửa là đến đây bán thu hoạch, lúc ra về đều cười nói vui vẻ.

Đương nhiên, cũng có người là tới mua đan dược, binh khí...

Trong Linh Bảo Các, đồ vật rực rỡ muôn màu, khiến Tô Dật trong lúc nhất thời nhìn ngây người. Các loại tài nguyên tu luyện cái gì cần có đều có, không ít dược liệu khó gặp cũng có mặt.

Còn có không ít công pháp, vũ kỹ, binh khí...

Sờ sờ túi nhỏ trong ngực, Tô Dật âm thầm cười khổ. Vừa rồi đã giao dịch không ít thứ, đồ vật còn lại không nhiều, huống chi linh dược gì đó tuy rất hiếm thấy nhưng trước mắt còn không cần dùng.