Thần Đế

Chương 36. Quyết Định Rời Đi, Tiến Về Thánh Sơn

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thời điểm Tô Dật rời khỏi không gian thần bí, ngoài cửa sổ trời đã xế chiều.

Hắn đứng dậy đẩy cửa bước ra, hít sâu một hơi không khí trong lành.

- Ca ca!

Uyển Nhi vẫn luôn thủ hộ ở ngoài cửa. Tuy nhìn thấy trong phòng có quang mang tràn ngập nhưng nàng không hề quấy rầy. Giờ phút này nhìn thấy Tô Dật tựa hồ đã không còn trở ngại, trên mặt cũng khôi phục vẻ hồng nhuận, nàng mừng rỡ không thôi.

- Nha đầu ngốc, mau đi nghỉ ngơi đi.

Tô Dật vừa thấy Uyển Nhi liền biết nàng đã một mực ở ngoài cửa trông coi, không hề đi nghỉ ngơi. Hai mắt nàng hiện đầy tơ máu, hắn không khỏi đau lòng. Nha đầu này đã hai ngày một đêm không hề chợp mắt rồi.

- Muội không sao, chỉ cần ca ca không có việc gì là tốt rồi.

Uyển Nhi cười, nụ cười rung động lòng người, sau đó giống như nhớ tới cái gì, nàng nói với Tô Dật:

- Gia chủ phái người đến tìm ca ca có việc, có điều bị muội ngăn lại, bảo sau khi ca ca tỉnh lại thì hãy đi tìm gia chủ.

- Đại bá...

Tô Dật hơi nhíu mày.

Đối với vị đại bá này, từ nhỏ cảm tình của Tô Dật đã có chút kỳ diệu.

Từ nhỏ đến lớn, trong ấn tượng của Tô Dật, vị đại bá này cực kỳ nghiêm khắc, thậm chí khi còn bé hắn đã nhiều lần bị vị đại bá này nghiêm khắc xử phạt vì thói ngang bướng.

Ba năm trước, khi hắn tiến vào Man Yêu Sâm Lâm, vị đại bá này cũng là người thứ nhất giơ tay đồng ý.

Nói thật, từ đáy lòng, Tô Dật có chút ngăn cách.

Cho nên lúc đầu ở trước mặt đại bá, hắn động thủ với Tô Kiều và Tô Vĩ mà không quá nể mặt cũng là có nguyên nhân.

Thời điểm Tô Dật đến nội viện nhìn thấy Tô Kính Đình, sắc trời đã dần tối.

- Thương thế thế nào rồi?

Nhìn Tô Dật, Tô Kính Đình nhịn không được có chút giật mình. Từ khí tức trên người Tô Dật, giống như hắn hoàn toàn không có trở ngại gì, tốc độ khôi phục này cũng quá nhanh đi.

- Không có đại sự gì.

Tô Dật nhún vai. Hôm qua trên quảng trường, đại bá đã ngăn cản trước người hắn, trong lòng hắn cũng có chút cảm kích.

- Thánh Sơn phái người đến, nói ngươi đã chống qua được hai chiêu của Kỷ Siêu, có thể phá lệ mang ngươi tiến về Thánh Sơn. Nếu muốn đi, sáng mai xuất phát. Nếu không muốn đi, vậy không cần để ý tới.

Tô Kính Đình nhịn xuống sự kinh ngạc mà nói, ánh mắt một mực quan sát phản ứng của Tô Dật.

- Thánh Sơn...

Tô Dật cũng có chút giật mình. Vương Toàn Đức kia cho hắn đi Thánh Sơn sợ là không có ý tốt, điểm này không thể nghi ngờ.

Trong đầu Tô Dật đang suy nghĩ. Vốn dĩ hắn không có ý định tiến về Thánh Sơn, đối với Thánh Sơn cũng không có bao nhiêu hảo cảm.

Tô Kính Đình nhìn Tô Dật, chầm chậm nói:

- Có một số việc, ngươi cần phải tự mình lựa chọn. Ngươi là huyết mạch Tô gia, là một phần tử của Tô gia. Hôm qua lão gia tử và Vương Toàn Đức giao thủ, vốn dĩ đã bị nội thương nhưng lại cưỡng ép chống đỡ, đêm qua lại liều lĩnh trị thương cho ngươi, khiến thương càng thêm thương. Nhẹ thì sợ là khó có cơ hội tiến thêm một bước, nặng thì...

Tiếng nói hơi dừng lại, Tô Kính Đình nhìn Tô Dật, trầm giọng nói:

- Nặng thì kiên trì không được mấy năm nữa. Hết thảy đều là vì ngươi!

- Ngài nói là thật sao!

Tô Dật nhìn Tô Kính Đình, hai tay lặng lẽ nắm chặt.

Mặc dù biết gia gia vì mình đã nỗ lực rất nhiều, nhưng Tô Dật còn chưa nghĩ tới hậu quả lại nghiêm trọng đến như vậy.

- Ngươi cho rằng ta sẽ lấy chuyện này ra để đùa với ngươi sao!

Tô Kính Đình nhìn Tô Dật, thanh âm trầm giọng nói.

Tô Dật không nói gì, song quyền nắm chặt đến mức móng tay cắm sâu vào trong thịt, nhưng hắn không hề cảm thấy đau đớn.

- Ngươi có đi Thánh Sơn hay không, hãy tự mình lựa chọn. Nhưng ngươi hẳn phải biết, nếu như ngươi đến Thánh Sơn, sợ là sẽ không quá tốt đẹp gì đâu. Trở về đi.

Tô Kính Đình phất tay.

Trong mắt Tô Dật hiện ra chút huyết sắc, sau đó hắn mới chầm chậm rời đi.

Màn đêm thâm trầm, Tô gia đèn đuốc sáng trưng.

- Tô Dật thiếu gia!

Trên đường đi, người hầu và hộ vệ đối với Tô Dật đã có thái độ hoàn toàn khác biệt, vô cùng nhiệt tình và kính sợ.

Tô Dật gật đầu, suy nghĩ tung bay, trong lúc bất tri bất giác đã đến bên ngoài đình viện của gia gia.

Nhìn đình viện yên tĩnh dưới màn đêm, Tô Dật ngừng bước.

Thương thế của gia gia rất nặng, có lẽ giờ phút này lão còn đang trị thương.

Nếu không phải vì mình, gia gia sẽ không cùng Vương Toàn Đức giao thủ, càng không cần trị thương cho mình. Như đại bá đã nói, gia gia nhẹ thì về sau không có cơ hội tiến thêm một bước, nặng thì chỉ có thể kiên trì được mấy năm.

- Gia gia...

Tô Dật thì thào. Nếu thật sự như vậy, vậy mình làm sao xứng với gia gia đây.

Tô Dật áy náy, tự trách. Nếu thời gian có thể đảo lưu, quản cái gì thiên tư tạp dịch, mình cần gì phải xoắn xuýt, cần gì phải cùng Liễu gia nói về hôn ước, sẽ không có tình huống như bây giờ.

Nhưng thời gian sẽ không đảo lưu, trên đời cũng không có thuốc hối hận, điểm này Tô Dật biết rõ.

- Ta muốn trở thành cường giả! Đến ngày đó, ta sẽ tìm được đan dược trong truyền thuyết để chữa bệnh cho gia gia, để gia gia có thể càng tiến thêm một bước!

Một lát sau, Tô Dật ngước mắt nhìn ánh trăng trên màn trời, trong ánh mắt có quang mang lấp lóe, cực kỳ cứng cỏi.

Nhìn về phía đình viện, Tô Dật quỳ xuống, cung kính dập đầu ba cái, sau đó xoay người rời đi, bóng dáng biến mất trong màn đêm.

- Đứa nhỏ này...

Trong phòng, cửa sổ hơi mở, Tô Vân Thiên thông qua khe hở nhìn bóng lưng gầy gò kia rời đi, dưới ánh trăng bóng dáng ấy lại cực kỳ thẳng tắp, khóe mắt lão lộ ra nụ cười.

Một đêm này, Man Thành rất náo nhiệt, đặc biệt là ở trong các đại gia tộc.

Tống gia, Hạ gia… sáng mai đều có người tiến về Thánh Sơn. Đối với những gia tộc này mà nói, đây tuyệt đối là một đại sự, các loại dặn dò tự nhiên không thể thiếu.

Sáng sớm hôm sau.

Hô...

Trên giường, Tô Dật dừng thổ nạp, hắn phun ra một ngụm trọc khí, sắc mặt càng thêm hồng nhuận, tựa như đã khỏi hẳn.

- Huynh muốn đi Thánh Sơn sao?

Một lát sau, thời điểm Uyển Nhi bưng điểm tâm đến cho Tô Dật, biết được hắn quyết định đi Thánh Sơn, nàng không khỏi nghẹn họng nhìn trân trối.

- Không sai, huynh muốn đi Thánh Sơn. Ít thì một hai năm, nhiều thì ba bốn năm khẳng định sẽ trở về. Muội ở Tô gia phải chiếu cố mình thật tốt.

Tô Dật vuốt ve mái tóc trên đầu Uyển Nhi. Thương thế của gia gia rất nặng, hắn nhất định phải nhanh chóng trở thành cường giả, thay gia gia tìm kiếm đan dược cao cấp trong truyền thuyết.

- Thế nhưng ca ca, huynh đi Thánh Sơn sợ là sẽ nguy hiểm. Nghe nói những người kia không được tốt lắm đâu.

Uyển Nhi cũng nghe nói về tình huống kiểm trắc, Liễu Nhược Hi còn đang ở Thánh Sơn, giờ phút này Tô Dật lại muốn đi Thánh Sơn, nàng không khỏi lo lắng.

- Yên tâm đi, cứ xem như không có chuyện gì là được.

Tô Dật nhìn Uyển Nhi cười nhạt. Hắn đã cân nhắc qua, tuy không có hảo cảm gì với Thánh Sơn, cũng biết một khi mình lên Thánh Sơn sẽ có rất nhiều phiền toái. Chỉ riêng Vương Toàn Đức và Kỷ Siêu đã khó đối phó, khẳng định sẽ khiến hắn không dễ chịu, huống chi là toàn bộ Thánh Sơn.

Thế nhưng Tô Dật rõ ràng, mình nhất định phải trở thành cường giả.