Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mà từ tình huống trước mắt, trừ việc lên Thánh Sơn, hắn không còn phương pháp nào khác.
Nếu có thể sớm ngày trở thành cường giả, có lẽ ở trên Thánh Sơn sẽ càng có cơ hội lấy được đan dược cao cấp. Vậy đi Thánh Sơn thì đã sao? Ở trong Man Yêu Sâm Lâm ba năm hắn còn kiên trì nổi, bây giờ lại sợ nơi đó sao?
- Ca ca…
Uyển Nhi vẫn đầy vẻ lo lắng.
- Chờ huynh trở lại, nếu Tô gia có người khi dễ muội, cứ đi tìm Vương bàn tử, hắn rất đáng tin.
Tô Dật cắt ngang lời Uyển Nhi.
Uyển Nhi rất lo lắng, nước mắt đã sắp rơi xuống, nhưng vẫn thúc giục Tô Dật ăn sáng, sau đó vội vàng thu thập hành lý cho hắn.
Thời điểm Tô Dật đến đại môn, Tô Kính Đình và không ít tộc nhân của Tô gia đã sớm chờ đợi ở đó.
Nhìn thấy Tô Dật, ánh mắt mọi người đều hơi kinh ngạc. Tô Kính Đình cũng không ngoại lệ, hắn rất giật mình khi thấy thương thế của Tô Dật lại tốt hơn tối hôm qua không ít.
Nhưng sự kinh ngạc của Tô Kính Đình chỉ thoáng qua trong nháy mắt, lập tức liền khôi phục lại bình tĩnh.
Ánh mắt của Tô Vĩ cũng rất phức tạp, mang theo vẻ lãnh ý.
Đặc biệt là khi nhìn thấy Tô Dật giống như không có trở ngại gì, thần sắc của Tô Vĩ càng thêm khó coi. Hắn bị thương ba hôm còn chưa khỏi, tiểu tử này lại đã hoàn toàn khôi phục.
- Ta quyết định đi Thánh Sơn, nhưng có thể cầu đại bá một việc không?
Tô Dật đến trước mặt Tô Kính Đình, nghiêm mặt nói.
- Nói đi?
Tô Kính Đình sững sờ. Từ nhỏ đến lớn, tiểu tử này còn chưa từng nói với hắn như vậy bao giờ.
- Uyển Nhi là muội muội của Tô Dật ta, ta hi vọng sau khi ta đi Thánh Sơn, nàng vẫn là muội muội của ta!
Tô Dật nói với Tô Kính Đình. Hắn không yên lòng nhất chính là Uyển Nhi, nàng không có tu luyện, chỉ là người bình thường.
Lúc trước Tô Dật không cách nào tu luyện nên không chú ý đến Uyển Nhi, bây giờ lại khác. Chờ sau này mình trở thành cường giả, nhất định phải nghĩ biện pháp để Uyển Nhi trở thành võ giả.
Như vậy chí ít về sau Uyển Nhi sẽ có thêm một ít năng lực để tự bảo vệ mình.
Tô Kính Đình nhìn Tô Dật, mấy tức sau mới ngước mắt nhìn bốn phía nói:
- Tất cả mọi người nghe kỹ, từ hôm nay trở đi, Tô Uyển Nhi chính là đại tiểu thư của Tô gia ta!
- Vâng, gia chủ!
Mọi người cũng không thấy kỳ quái, chuyện này đã sớm truyền ra rồi.
Chỉ có các trưởng giả Tô gia là hơi kinh ngạc, không ngờ gia chủ lại tự mình mở miệng như vậy.
- Như vậy ngươi đã hài lòng chưa?
Tô Kính Đình nhìn Tô Dật nói.
- Đa tạ đại bá.
Tô Dật gật đầu.
- Đi thôi, thời gian không còn sớm nữa rồi.
Tô Kính Đình nói.
Trước cổng chính Liễu gia, trên quảng trường rộng lớn, giờ phút này có một con Man Thú khổng lồ dài gần mười trượng đang phủ phục. Lông vũ của nó lộng lẫy, hình dáng giống như điêu nhưng không phải điêu, đầu thú to lớn lại như lang như hổ, tràn ngập khí tức hung hãn.
- Cái này đã là yêu thú rồi, thật cường đại!
- Đây là tọa kỵ của Thánh Sơn, ngày đó ta đã tận mắt nhìn thấy!
- Dạng tọa kỵ này sợ là đã đạt đến Yêu Huyền cảnh!
- Ít nhất cũng đến Yêu Linh cảnh!
Ngoài đại môn Liễu gia có không ít người vây xem, nhìn con Man Thú khổng lồ kia, lòng họ rung động không thôi.
Thời điểm đám người Tô Dật theo Tô Kính Đình đến Liễu gia, người của Hạ gia, Tống gia, Mạc gia… đều đã đến đầy đủ.
Nhìn sắc mặt Tô Dật hồng nhuận, hoàn toàn không giống như người vừa bị trọng thương hôm trước, mọi người không khỏi giật mình.
Hạ Tam, Tống Vô Cầu, Mạc Bất Phàm nhìn thấy Tô Dật đã không còn bộ dáng muốn đánh muốn giết nữa.
Thậm chí ba người còn có chút tắc lưỡi. Hôm trước Tô Dật và Kỷ Siêu đại chiến, giờ phút này còn khiến bọn hắn sợ hãi. May mắn người đụng tới tên tai tinh kia không phải mình, bằng không sợ là sẽ còn thảm hại hơn nữa.
Giờ phút này nhìn Tô Dật, Tống Vô Cầu, Hạ Tam, Mạc Bất Phàm cũng hiền lành hơn không ít, chí ít tên tai tinh này đã vì Man Thành giành lại mặt mũi. Đối với sự cuồng vọng của Kỷ Siêu, bọn họ cũng rất khó chịu.
- Hiền chất không có gì đáng ngại chứ?
Mạc Lai, Hạ Nhất Khoan, Tống Minh nhìn thấy Tô Dật đều khách khí tiến lên thăm hỏi. Trong lòng họ cũng muốn nhìn kỹ một chút, hôm trước trọng thương như vậy, còn hôn mê bất tỉnh, sao có thể khôi phục nhanh như vậy chứ.
- Đa tạ chư vị thúc bá quan tâm, vết thương nhỏ thôi, đã không còn ngại gì.
Tô Dật gật đầu cười nói.
- Quá biến thái rồi!
Cảm nhận được Tô Dật thực sự không có việc gì, đám người Mạc Lai âm thầm tắc lưỡi.
- Tô Dật, Tô Dật...
Có tiếng hô truyền đến, Tô Dật quay đầu nhìn lại, một tên bàn tử quen thuộc xuất hiện trong mắt, chính là Vương Thượng Vũ - Vương bàn tử.
- Ngươi cũng muốn đi Thánh Sơn sao?
Vương bàn tử gạt đám người ra, nhìn bộ dáng Tô Dật giống như muốn đi Thánh Sơn, không khỏi giật mình.
Hôm trước tên này xem như đã triệt để đắc tội người Thánh Sơn, giờ lại đi Thánh Sơn, cái này không phải là tự tìm tai vạ sao?
- Đương nhiên.
Tô Dật cười nhạt nói.
- Vậy ngươi phải chú ý một chút đó.
Vương bàn tử bất đắc dĩ nhìn Tô Dật cười khổ, cũng có chút cao hứng nói:
- Hôm qua ta đi Tô gia, mọi người nói ngươi đang trị thương nên ta không vào được. Có điều nhìn bộ dáng của ngươi bây giờ, không có việc gì là tốt rồi.
Tô Dật vỗ vai Vương bàn tử. Đối với vị tiểu bằng hữu này, trong lòng hắn rất rõ ràng, mỉm cười nói:
- Giúp ta một chuyện được không?
- Muốn mượn tiền sao? Trên người của ta chỉ có bấy nhiêu thôi, ngươi cầm đi.
Vương bàn tử không nói hai lời, móc túi tiền trên người ra. Trước kia mỗi khi Tô Dật nhờ hắn giúp gì, hơn nửa là để vay tiền.
Cử động nhìn như bình thường, nhưng giờ phút này lại khiến lòng Tô Dật sinh ra sự ấm áp.
- Không phải vay tiền. Ta muốn nhờ ngươi giúp ta chiếu cố Uyển Nhi, chiếu cố nàng giống như thân muội muội, có làm được hay không?
Tô Dật nhìn Vương bàn tử, nghiêm mặt hỏi.
- Yên tâm đi, ta nhất định sẽ coi Uyển Nhi như vợ ngươi mà chiếu cố.
Vương bàn tử nhìn Tô Dật, nghiêm túc gật đầu.
Tô Dật khinh thường liếc Vương bàn tử một cái, cũng không có ba hoa mà nói:
- Vương bàn tử, một ngày kia, dù ta có trở thành cường giả, Vương bàn tử ngươi vẫn là huynh đệ của ta, nhớ chưa!
- Cái này...
Vương bàn tử vốn không tin Tô Dật có thể trở thành cường giả, có điều sự tình hôm trước ở trên quảng trường lại khiến hắn có chút hoài nghi, cười nói:
- Yên tâm đi, mặc kệ ngươi có trở thành cường giả hay không, ngươi cũng là huynh đệ của Vương bàn tử ta.
Giờ phút này Vương bàn tử tự nhiên còn không biết, cũng bởi vì câu nói này, ở không lâu sau đó, thời điểm Vương bàn tử chịu nhục, Tô Dật đã tự mình dẫn trăm vạn đại quân, mang theo vô số cường giả, dưới cơn nóng giận huyết tẩy tam đại môn phái, chấn kinh toàn bộ đại lục. Nhưng đây là chuyện của sau này.
- Tốt!
Tô Dật cười một tiếng, vỗ bả vai Vương bàn tử.
- Đi Thánh Sơn, hãy cẩn thận Liễu Nhược Hi. Mặt khác, Kỷ Siêu kia sẽ không để ngươi dễ chịu đâu, ngươi cũng phải cẩn thận.
Vương bàn tử ghé sát tai Tô Dật nói nhỏ.
Tô Dật không nói gì thêm, nhưng giờ phút này trong lòng hắn cảm thấy rất ấm áp.