Thần Đế

Chương 38. Xuyên Vân Lang Điêu, Man Yêu Sâm Lâm

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Vương hộ pháp.

Ngoài Liễu gia, đám người bạo động. Hộ pháp Vương Toàn Đức và Liễu Tông Nguyên đi ra, các đại gia tộc nhiệt tình nghênh đón, hy vọng có thể khiến Vương Toàn Đức quan tâm đến người trong tộc mình.

Vương Toàn Đức đứng ở ngoài đại môn Liễu gia, bị mọi người vây quanh, sắc mặt lão hơi cười nhưng ánh mắt lại tìm kiếm thứ gì đó trong đám người. Cuối cùng, ánh mắt lão không lưu dấu vết rơi vào trên người Tô Dật, sau đó thần sắc lại khôi phục vẻ bình tĩnh.

- Lên đi, ngồi ở giữa, nhẹ nhàng nắm lấy lông vũ.

Có cường giả Thánh Sơn bảo đám người Liễu Diễm Ny, Hạ Tam, Mạc Bất Phàm nhảy lên tọa kỵ Man Thú.

- Đi thôi, ta sẽ chiếu cố Uyển Nhi như thân muội muội.

Vương bàn tử nói với Tô Dật.

Tô Dật phất tay, tỏ ra rất thoải mái. Hắn đến trước mặt tọa kỵ Man Thú, học theo đám người Hạ Tam, Tống Vô Cầu nhảy lên.

- Thực lực của con Man Thú này đã rất cường đại rồi!

Tô Dật ngồi trên lưng Man Thú, cảm nhận được nó tràn ngập khí tức cường đại, không khỏi kinh hãi.

Ở trong Man Yêu Sâm Lâm, tuy Man Thú không kể xiết, nhưng có thể hàng phục một con Man Thú cường đại như vậy làm tọa kỵ, đủ để chứng minh Thánh Sơn không hề tầm thường.

- Một ngày kia, nếu ta có thể thu phục một con Man Thú cường đại làm tọa kỵ, như vậy không phải là rất uy phong sao.

Trong lòng Tô Dật thầm nhủ.

Sưu sưu...

Theo lời Tô Dật nói thầm, đám đệ tử Thánh Sơn cũng trực tiếp nhảy lên lưng tọa kỵ Man Thú. Đối mặt với đám người Hạ Tam, Liễu Diễm Ny… bọn họ luôn mang theo một loại ngạo khí.

Có điều, những đệ tử Thánh Sơn này khi nhìn thấy Tô Dật, trên mặt lại không khỏi có chút âm trầm.

Đặc biệt là nhìn thấy sắc mặt Tô Dật hồng nhuận phơn phớt, khí định thần nhàn, bọn họ lại càng thêm giật mình.

Phải biết Kỷ Siêu đã dùng không ít đan dược của Thánh Sơn nhưng cũng chỉ khôi phục được hai ba thành mà thôi.

Giờ phút này Kỷ Siêu cũng đã lên tọa kỵ. Thời điểm nhìn thấy Tô Dật, thần sắc hắn cực kỳ phức tạp, vẻ lãnh ý không chút che giấu.

Một thiếu nữ ước chừng mười sáu mười bảy tuổi, không biết vô tình hay cố ý lại đứng ở bên người Tô Dật. Ánh mắt nàng nhìn hắn, hơi mang theo ý cười.

Tô Dật nhìn thiếu nữ trước mắt, môi như anh đào, mày như mực họa, tầm mười sáu mười bảy tuổi mà đã trổ mã duyên dáng yêu kiều. Đặc biệt là cặp đùi đẹp thon dài và trước ngực cao ngất khiến người ta nhịn không được mà nhìn thêm mấy lần.

- Trước đây ngươi quen biết ta sao? Vì sao lại nhìn ta như vậy?

Tô Dật nhớ kỹ thiếu nữ này là đệ tử Thánh Sơn, nhưng hình như trước kia hắn chưa từng gặp qua.

- Không biết, nhưng có nghe nói qua.

Thiếu nữ mỉm cười nhìn Tô Dật nói:

- Ta gọi là Lý Linh. Về sau có cơ hội, ngươi cũng có thể gọi ta là sư tỷ.

- Vậy sau này hãy nói đi.

Tô Dật bĩu môi. Vẫn là nên cách xa người của Thánh Sơn một chút thì hơn. Chỉ mới cùng Lý Linh này nói mấy câu mà mấy đệ tử Thánh Sơn khác đã nhìn hắn chằm chằm rồi.

- Chư vị cáo từ.

Vương Toàn Đức nhảy lên tọa kỵ Man Thú, mắt mang ý cười cáo từ đám người Liễu Tông Nguyên. Lão vung tay lắc một cái, cũng không biết con Man Thú kia nhận được loại chỉ thị nào, nhất thời vỗ cánh bay lên.

- Ngao...

Man Thú gào thét, giương cánh bay lên. Lông vũ toàn thân nó lộng lẫy, khí tức cường đại bạo phát ra, lập tức phóng thẳng lên tận trời.

Trên lưng tọa kỵ Man Thú, thân thể Tô Dật run lên, hắn vội vàng nắm chắc lấy lông vũ của nó.

Man Thú giương cánh nhìn cực kỳ hung hãn, vỗ cánh bay nhanh rời đi.

Động tĩnh như vậy làm cả Man Thành chấn động, ai nấy đều ngẩng đầu nhìn theo với vẻ đầy hâm mộ.

Ai cũng rõ ràng, chỉ cần lên được Thánh Sơn, đến lúc đó nhất định sẽ trở thành cường giả, kém cỏi nhất cũng sẽ trở thành cự đầu một phương.

Tọa kỵ Man Thú vỗ cánh hoành không, tốc độ cực nhanh.

Áo bào của Tô Dật phần phật trong gió, hắn chỉ cảm thấy bốn phía khí lưu gào thét, cào đến mức khuôn mặt đau nhức, sau một lát mới dần dần quen thuộc.

- Từ Man Thành đến Thánh Sơn, lấy tốc độ của Xuyên Vân Lang Điêu thì mười ngày sau có thể đến. Trung gian sẽ vượt qua Man Yêu Sâm Lâm và Hỗn Loạn Vực. Bất quá đối với Thánh Sơn chúng ta mà nói, ngược lại sẽ rất an toàn. Vô luận là Man Yêu Sâm Lâm hay Hỗn Loạn Vực, ở trước mặt Thánh Sơn ta đều không đáng là gì.

Trên lưng tọa kỵ Man Thú, Hộ pháp Vương Toàn Đức nhìn đám người Tô Dật nói. Nhắc tới Thánh Sơn, trên mặt lão cũng mang theo vẻ tự ngạo.

Vô luận là Man Yêu Sâm Lâm hay Hỗn Loạn Vực, ở trước mặt Thánh Sơn đều chỉ là mây bay, căn bản không dám trêu chọc Thánh Sơn.

- Mười ngày mới có thể đến sao.

Tô Dật nhướng mày. Nguyên lai tọa kỵ Man Thú này tên là Xuyên Vân Lang Điêu, tốc độ cực nhanh, sợ là một ngày đi mấy ngàn dặm cũng không có vấn đề gì, nhưng mười ngày sau mới có thể đến Thánh Sơn, khoảng cách này không khỏi quá xa xôi.

- Mỗi người hãy nghỉ ngơi thật tốt đi.

Hộ pháp Vương Toàn Đức nói. Ánh mắt lão hữu ý vô ý lướt qua Tô Dật, sau đó ngồi xếp bằng ở trên đầu Xuyên Vân Lang Điêu, không thèm để ý tới mọi người nữa...

- Ngao...

Xuyên Vân Lang Điêu vỗ cánh phi hành, ngẫu nhiên có tiếng gầm gừ điếc tai truyền ra.

Mọi người dần dần ngồi xếp bằng, thổ nạp điều tức.

Tuy mười ngày không phải là ngắn, bất quá đối với tu luyện giả mà nói lại cũng không quá dài.

Xuyên Vân Lang Điêu không thể một mực bay không nghỉ, một ngày một đêm cũng cần nghỉ ngơi hai lần.

Trên lưng Xuyên Vân Lang Điêu, Tô Dật ngồi xếp bằng suốt ba ngày, âm thầm vận chuyển Hỗn Nguyên Chí Tôn Công thổ nạp điều tức, trong đầu cẩn thận tìm hiểu hết thảy tin tức về Hỗn Nguyên Chí Tôn Công.

- Bây giờ chúng ta đang ở trong Man Yêu Sâm Lâm. Trong này có vô số Man Thú, còn có yêu thú cường đại, tất cả mọi người hãy cẩn thận một chút, không thể chủ quan.

Ba ngày sau, giữa dãy núi liên miên, trong một sơn cốc, Hộ pháp Vương Toàn Đức nói với mọi người:

- Nghỉ ngơi hai canh giờ, sau đó tiếp tục xuất phát.

Tô Dật nhảy xuống khỏi Xuyên Vân Lang Điêu, dãn cái lưng mệt mỏi. Ba ngày dưới sự vận chuyển của Hỗn Nguyên Chí Tôn Công, hắn đã sớm khôi phục hoàn hảo vô khuyết.

- Ta nghĩ khi ngươi đến Thánh Sơn, sẽ khiến cho rất nhiều người cảm thấy hứng thú đó.

Lý Linh đi ngang qua bên người Tô Dật, nàng mỉm cười, nụ cười cực kỳ rung động lòng người.

Sơn mạch liên miên, sơn phong trùng điệp.

- Ngao ô...

Chỗ sâu trong sơn mạch thỉnh thoảng có tiếng thú gào trầm thấp truyền đến.

Trong một hẻm núi, giờ phút này có mấy chục bóng người tề tụ, toàn thân tràn ngập khí tức huyết tinh. Loại khí tức này, nếu không phải thường xuyên trải qua sự tình trên mũi đao liếm máu thì sợ là khó có thể tồn tại.

- Đoàn trưởng, nhìn thấy người rồi. Có tọa kỵ Xuyên Vân Lang Điêu, lai lịch hẳn là không đơn giản. Chuyến này chúng ta có làm hay không?

Trong hẻm núi, một hán tử bộ dáng cơ linh nhưng khí tức trên người cực kỳ hung hãn, nhìn trung niên dẫn đầu hỏi.