Thần Đế

Chương 39. Dong Binh Đột Kích, Nguy Cơ Cận Kề

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trung niên kia thân hình trung đẳng, trán rộng mặt to, đôi mắt lộ ra tinh quang như đang suy nghĩ điều gì, sau đó lão hỏi:

- Có bao nhiêu người? Có nhìn rõ ràng lai lịch hay không?

- Không biết lai lịch, có điều mang theo không ít thiếu niên, chính thức có thực lực cũng không nhiều. Ta suy đoán hẳn là sơn môn nào đó dẫn người đến đây rèn luyện.

Hán tử nhìn trung niên nói:

- Đoàn trưởng, đây chính là một cơ hội tốt. Có thể có Xuyên Vân Lang Điêu làm tọa kỵ, trên người bọn chúng khẳng định mang theo rất nhiều bảo vật. Các huynh đệ đã đi nửa tháng rồi mà vẫn không có thu hoạch gì, cơ hội này không thể bỏ lỡ nha!

Trung niên suy nghĩ, có thể có Xuyên Vân Lang Điêu làm tọa kỵ thì lai lịch sợ là sẽ không đơn giản, một khi không "ăn sạch" được bọn chúng, sợ là hậu hoạn vô cùng.

- Đoàn trưởng, cầu phú quý trong nguy hiểm! Mang theo đệ tử ra ngoài rèn luyện thì thực lực sợ là chẳng mạnh đến đâu, nếu không cũng không dám vào Man Yêu Sâm Lâm.

Hán tử nói, giống như cảm thấy rất hứng thú.

- Tốt, mọi người chuẩn bị, động thủ!

Trung niên áo ngắn khẽ cắn môi, trong lòng hạ quyết định.

- Man Yêu Sâm Lâm, cảm giác thật quen thuộc.

Trong sơn cốc, Tô Dật dãn cái lưng mệt mỏi. Đây là địa phương quen thuộc, vừa tới đây hắn liền cảm giác được một loại sự thân thiết.

- Hình như không quá bình thường.

Nhìn bốn phía, đột nhiên Tô Dật cảm giác được khí tức không bình thường. Thời gian ba năm ở trong Man Yêu Sâm Lâm khiến khí tức này trở nên quá mức quen thuộc với hắn.

Vô ý thức lui về sau một chút, Tô Dật mượn nhờ địa hình sơn cốc, tới gần một khối nham thạch to lớn. Nơi đây có tiến có thối, lại có thể quan sát bốn phía.

Ngoài sơn cốc chỉ có một lối nhỏ, bốn phía vách núi chồng chất, đại thụ rậm rạp.

Tô Dật nhíu mày. Nếu có người đánh lén, nơi này tuyệt đối là tử địa.

Có điều ngẫm lại, Tô Dật cảm giác không quá khả năng, hẳn là không người nào dám động thủ với Thánh Sơn nha.

Nhưng hắn không dám chủ quan, thân thể vẫn tới gần nham thạch.

Khí tức bốn phía thật sự quá kỳ lạ, phụ cận lại không có tiếng chim thú. Cho dù Xuyên Vân Lang Điêu tới có thể hù dọa không ít động vật nhỏ, nhưng quyết không có khả năng yên tĩnh như vậy, trừ khi là phụ cận sớm đã có người ẩn tàng.

Trong sơn cốc, mọi người nhảy xuống khỏi Xuyên Vân Lang Điêu, dãn cái lưng mệt mỏi.

Mọi người hoạt động gân cốt một chút, sau đó ngồi xếp bằng chờ đợi Xuyên Vân Lang Điêu nghỉ ngơi xong.

Dọc theo con đường này, người cực khổ nhất không phải bọn họ mà chính là con Xuyên Vân Lang Điêu kia.

- Cẩn thận!

Đột nhiên, Hộ pháp Vương Toàn Đức giống như phát hiện ra điều gì, hai con ngươi khép hờ bỗng mở ra, tràn ngập ánh sáng, lão vội vàng đứng dậy.

Sưu sưu...

Sau lưng Vương Toàn Đức, mấy cường giả Thánh Sơn cũng biến sắc, trận địa sẵn sàng đón quân địch. Mấy đệ tử Thánh Sơn thì giật mình, trong nháy mắt khí tức đột biến, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

- Chuyện gì xảy ra thế?

- Là gặp nguy hiểm sao!

Đám người Hạ Tam, Tống Vô Cầu, Mạc Bất Phàm giờ phút này lại tỏ ra bối rối, bọn họ chưa từng trải qua loại tình huống như thế này.

- Xoẹt...

Trên đường mòn phía trước đột nhiên truyền ra thanh âm rung động rất nhỏ, ánh mắt mọi người lập tức nhìn qua.

Ào ào ào...

Bốn phía sơn cốc, trong những đại thụ che trời truyền ra tiếng vang vù vù, sơn lâm rung động dữ dội.

- Là Dong Binh Đoàn...

Tô Dật chau mày. Loại phong cách này quá quen thuộc, chính là tác phong của những Dong Binh Đoàn trong Man Yêu Sâm Lâm. Kẻ đến tuyệt đối là một đội Dong Binh Đoàn.

Trong Man Yêu Sâm Lâm, Dong Binh Đoàn đông đảo, ít thì hơn mười, nhiều thì mấy trăm người. Họ ở trong Man Yêu Sâm Lâm tìm kiếm thảo dược, săn giết Man Thú, thu hoạch da lông và tài liệu đặc biệt để mưu sinh.

Cũng có một vài Dong Binh Đoàn không nói quy tắc, chuyên ở trong Man Yêu Sâm Lâm cướp bóc, "hắc ăn hắc"… đều là chuyện thường ngày.

Tóm lại, ở trong Man Yêu Sâm Lâm, hết thảy đều dùng thực lực để nói chuyện.

Sưu sưu...

Bốn phương tám hướng nhất thời xuất hiện không ít bóng người, khí tức hung hãn tuôn ra, trọn vẹn bốn năm mươi thân ảnh trực tiếp lướt tới.

Trước sơn cốc, mấy bóng người khí tức cực kỳ cường đại cùng nhau đi ra.

Ở giữa là trung niên áo ngắn, khí tức sắc bén, mắt lộ ra tinh quang, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mọi người trong sơn cốc.

Trung niên áo ngắn nhìn đám người Vương Toàn Đức, thời điểm chú ý tới đồ án trên quần áo bọn họ, ánh mắt lão đã âm thầm biến sắc.

- Khặc khặc, đoàn trưởng, có mấy nữ hài không tệ, lần này thu hoạch không thấp rồi!

Bên người trung niên áo ngắn, có kẻ nhìn đám người Liễu Diễm Ny, nhất thời hai mắt tỏa sáng, sắc mặt đại hỉ, mắt lộ ra vẻ tà dâm.

- Giao ra bảo vật trên người, lưu lại tất cả nữ nhân, nếu không chúng ta sẽ không khách khí!

Có kẻ gào thét hét lớn, vẻ mặt cười lạnh. Chỉ có mấy người mà còn mang theo mười mấy đệ tử, làm sao có thể là đối thủ của bọn chúng? Chuyến này phát tài rồi!

- Không biết tự lượng sức mình! Ở trước mặt Thánh Sơn cũng dám làm càn!

Bên người Vương Toàn Đức, đại hán mấy ngày trước ở Man Thành phụ trách kiểm trắc vẻ mặt sắc bén, ánh mắt lạnh lùng đảo qua bốn phía. Đối với mấy chục bóng người kia, lão giống như cũng không để vào trong mắt.

- Thánh Sơn!

Hai chữ kia truyền ra, mấy chục thân ảnh ở bốn phía nguyên bản đang cười lạnh kêu gào nhất thời kinh biến.

Hai chữ Thánh Sơn kia giống như Thập Vạn Đại Sơn, nhất thời trấn áp vào trong lòng mọi người.

Sắc mặt của trung niên áo ngắn rung động, lòng cực kỳ sợ hãi.

- Chư vị bằng hữu Thánh Sơn, đều là hiểu lầm, chúng ta đi ngay!

Trung niên kia nhất thời trở mặt, vội vàng cười bồi. Đánh chết lão cũng không nghĩ tới, đây lại là người của Thánh Sơn.

- Một đám ô hợp, ngay cả Thánh Sơn cũng dám đánh chủ ý. Đã đến rồi thì không cần đi nữa!

Ánh mắt Vương Toàn Đức nhàn nhạt quét qua bốn phía, không khỏi cười lạnh.

Nghe vậy, người của Dong Binh Đoàn đều biến sắc, âm thầm lui lại.

- Bằng hữu Thánh Sơn, đây chính là Man Yêu Sâm Lâm, chúng ta không có ý mạo phạm, cần gì phải bức người như vậy?

Trung niên áo ngắn hơi nhíu mày.

- Là các ngươi không có mắt, vậy thì hãy trả giá đi!

Vương Toàn Đức từ tốn nói, giống như không có ý định buông tha.

- Bằng hữu, thật sự muốn lưỡng bại câu thương sao? Ngươi cảm thấy mình có thể hoàn toàn tiêu diệt chúng ta sao!

Sắc mặt của trung niên áo ngắn cũng âm thầm nghiêm lại. Ở trong Man Yêu Sâm Lâm lăn lộn thời gian dài như vậy, thân là đoàn trưởng Dong Binh Đoàn, nếu quá mức rụt rè thì về sau làm sao phục chúng?

Huống chi lấy thực lực của lão, cho dù đặt ở trong toàn bộ Man Yêu Sâm Lâm cũng xem như nhân vật có tiếng tăm.

- Ngươi quá đề cao mình rồi!

Vương Toàn Đức cười lạnh. Lão nhìn mấy chục bóng người ở bốn phía, khóe miệng âm thầm lướt qua một tia hàn quang.

- Lang Điêu, giết!

Nói xong, Vương Toàn Đức vung tay áo, trong mắt tuôn ra sát ý.

Ngao…

Xuyên Vân Lang Điêu gào thét, giương cánh lướt đi. Toàn thân nó có ánh sáng lấp lóe, khí tức cường đại bạo phát ra.