Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Tiểu tử, khẩu khí của ngươi rất lớn. Không biết thì không sợ, đạp lên Thánh Sơn sao? Ha ha!
Vương Toàn Đức bật cười. Đạp lên Thánh Sơn, đương thời có mấy người dám nói ra lời như thế?
- Hôm nay nếu ta không chết, chắc chắn sẽ ngàn đao bầm thây ngươi. Nếu Thánh Sơn dám ngăn ta, san bằng là được. Nếu Thánh Sơn dám cản ta, huyết tẩy là được!
Tô Dật lạnh lùng nói. Trong hai mắt hắn chẳng biết lúc nào đã lặng yên xuất hiện một màu đỏ thẫm, hắn gằn từng chữ một, khiến nhiệt độ trên vách núi tự dưng hạ xuống không ít.
Bị ánh mắt lạnh lùng của Tô Dật nhìn chằm chằm, chẳng biết tại sao Vương Toàn Đức lại run lên, nhịn không được rùng mình một cái.
- Tiểu tử, bớt nói nhảm đi! Giao công pháp và bảo vật ra, nếu không ta sẽ để ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong!
Trong lòng Vương Toàn Đức trầm xuống. Không biết vì sao tiểu tử này lại mang đến cho lão một loại cảm giác bất an, xem ra ngày hôm nay vô luận như thế nào cũng không thể buông tha tiểu tử này.
- Ta đã nói rồi, ta tu luyện là công pháp của Tô gia, ngươi muốn cầm cứ đến lấy. Còn về bảo vật, ta lấy đâu ra bảo vật chứ? Muốn giết ta cần gì phải kiếm cớ, động thủ nhanh đi!
Tô Dật lạnh nhạt nói. Chỉ cần hắn không nói, ai có thể lấy đi Hỗn Nguyên Chí Tôn Công? Vừa rồi Vương Toàn Đức đã tự tay tìm kiếm cũng không phát hiện ra chùm sáng thần bí trong đầu hắn, vậy tự nhiên là không có khả năng tìm được.
Nhìn Tô Dật, Vương Toàn Đức thật sự có chút hoài nghi mình đã nhìn lầm, nhưng ngày đó tiểu tử này và Kỷ Siêu đại chiến bạo phát ra khí thế kia lão đã tận mắt nhìn thấy, không thể nào là giả được.
- Ngao...
Bỗng dưng nơi xa truyền đến tiếng thú gào to lớn.
Vương Toàn Đức ngước mắt nhìn, lão âm thầm biến sắc. Đó là thanh âm của Xuyên Vân Lang Điêu, xem ra đã giải quyết hết những kẻ trong Dong Binh Đoàn kia, Xuyên Vân Lang Điêu đang tới rồi.
- Xùy...
Cùng lúc đó, Tô Dật cắn răng. Giờ phút này không bị Vương Toàn Đức cấm chế, nguyên khí trong cơ thể hắn phun trào, như một mũi tên vọt thẳng xuống vách đá vạn trượng.
- Muốn tìm chết sao? Ta thành toàn cho ngươi!
Ánh mắt Vương Toàn Đức lộ ra sát ý, bóng người lão bay lên. Tô Dật nhanh, lão còn nhanh hơn. Lão phất tay đánh ra một quyền, trực tiếp rơi trúng lưng Tô Dật.
Ầm!
Âm thanh trầm đục vang lên, Tô Dật há miệng phun ra một ngụm máu tươi. Lục phủ ngũ tạng giống như bị oanh tạc nổ tung, mắt hắn tối sầm lại, nhất thời mất đi tri giác, thân thể như một con chim gãy cánh rơi xuống dưới vách đá vạn trượng.
Ngao...
Xuyên Vân Lang Điêu vỗ cánh bay đến, tốc độ cực nhanh.
Ánh mắt Vương Toàn Đức âm trầm, sắc mặt khó coi đến cực hạn. Phí bao nhiêu công sức như vậy thế mà không thu hoạch được gì. Vốn dĩ cho rằng có thể có được bảo vật lợi hại nào đó, hy vọng càng lớn, giờ phút này thất vọng không khỏi càng lớn hơn.
- Vương hộ pháp!
Xuyên Vân Lang Điêu đến trên không trung, đại hán ban đầu ở Man Thành phụ trách kiểm trắc vội vàng rơi xuống. Nhìn trên vách núi chỉ có mình Vương Toàn Đức, lão không khỏi thất kinh hỏi:
- Đoàn trưởng Dong Binh Đoàn và Tô Dật đâu rồi?
- Ai, tất cả đều chết rồi.
Vẻ âm trầm trên mặt Vương Toàn Đức bị một tiếng thở dài thay thế.
- Tô Dật cũng chết rồi sao!
Sắc mặt đại hán kinh biến, vội vàng đến bên vách núi nhìn xuống. Vách đá vạn trượng vụ khí mông lung, sâu không thấy đáy, thần sắc lão có chút thay đổi, nói với Vương Toàn Đức:
- Tuy Tô Dật còn sống sẽ là phiền phức, thế nhưng dù sao hắn cũng chết trong tay chúng ta. Có cần xuống dưới tìm thi thể không?
- Phía dưới sâu không thấy đáy, ngay cả ta cũng không dám tùy tiện đi xuống. Đây là Man Yêu Sâm Lâm, nói không chừng phía dưới còn có yêu thú cường đại, bỏ đi.
Vương Toàn Đức lắc đầu nói:
- Những người còn lại đều đã giải quyết hết rồi sao? Chúng ta mau trở về, không thể để xảy ra bất kỳ ngoài ý muốn nào nữa.
- Một đám ô hợp mà thôi, trốn đi một ít, còn lại đều đã giải quyết xong. Người của chúng ta có chút bị thương nhưng không có bất kỳ hao tổn nào.
Đại hán báo cáo.
- Vậy là tốt rồi, lập tức lên đường về Thánh Sơn.
Vương Toàn Đức nói xong, sau cùng liếc mắt nhìn vách đá vạn trượng một cái rồi nhảy lên Xuyên Vân Lang Điêu rời đi.
Trong sơn cốc, bốn phía bị san thành bình địa, máu tươi chảy xuôi, khắp nơi vô cùng thê thảm.
Rất lâu sau, có Man Thú từ bốn phía cảnh giác nhô đầu ra. Nhìn thấy hài cốt đầy đất, nhất thời mắt chúng lộ ra hung quang, chen nhau lao lên ăn như gió cuốn.
- Ngao!
Có Man Thú cường đại gào thét, hình dáng như sói như vượn, hung hãn dị thường, răng nanh trong vắt, khí tức cường đại kinh sợ thối lui không ít Man Thú nhỏ yếu, cướp đoạt thi thể cắn xé.
Thâm uyên mênh mông, vụ khí mông lung.
Dưới vách đá vạn trượng sâu không thấy đáy, tầm nhìn mờ mịt.
Một gốc đại thụ che trời từ trong khe núi nghiêng nghiêng đâm ra, ở dưới vách núi sâu không thấy đáy vẫn cành lá rậm rạp.
Giờ phút này trên tán cây, một bóng người đang nằm đó. Trên lưng máu me đầm đìa, da tróc thịt bong, sợi tóc lộn xộn, quần áo trong quá trình rơi xuống đã bị nham thạch xé rách nát bươm.
Giờ phút này, nếu không phải trên da thân ảnh kia lộ ra huỳnh quang nhàn nhạt, có ánh sáng lấp lóe, sợ rằng sẽ khiến người ta lầm tưởng là một cái xác chết.
- Tê tê...
Dưới vách núi, không biết khi nào đã xuất hiện một con Kim Sắc Đại Mãng cao vài trượng. Lân phiến toàn thân nó màu vàng kim, kích cỡ tương đương một đứa trẻ sơ sinh, ánh mắt nó nhìn chằm chằm vào bóng người trên tán cây, lưỡi phun ra nuốt vào.
Kim Sắc Đại Mãng cảm thấy rất hứng thú với bóng người trên tán cây, nhưng giờ phút này nó lại cảm ứng được loại khí tức nào đó nên do dự không tiến, mang theo vẻ kiêng dè.
Thân thể trên tán cây giờ phút này giống như đang bất tỉnh, nhưng trong thân thể có khí tức dập dờn, nguyên khí tự động vận hành. Tuy rất yếu nhưng lại mang vẻ bá đạo uy nghiêm.
- Tê tê...
Kim Sắc Đại Mãng rất kiêng kị loại khí tức kia, nó do dự không yên, thật lâu không dám hành động, chỉ một mực xoay quanh nhìn chằm chằm.
Thời điểm Tô Dật có tri giác, hắn chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức kịch liệt, nhất là trên lưng, đau nhức giống như vạn tiễn xuyên tâm. Trên người căn bản không có bất luận khí lực gì, đầu váng mắt hoa, suy yếu đến cực hạn.
Ánh mắt Tô Dật mông lung, dần dần mới trở nên rõ ràng. Sau khi nhìn rõ bốn phía, hắn không khỏi lộ ra vẻ vui mừng.
- Tiểu gia không chết...
Tô Dật kinh hỉ. Tuy trên người cực kỳ đau đớn, thế nhưng cái này chứng minh hắn xác thực chưa chết. Sau khi bị Vương Toàn Đức đánh hôn mê và lăn xuống vách đá vạn trượng, hắn lại như có kỳ tích mà rơi trúng trên tán đại thụ.
- Vương Toàn Đức, một ngày nào đó ta tất nhiên sẽ đạp lên Thánh Sơn, ngàn đao bầm thây ngươi!
Trong lòng Tô Dật lạnh lùng thề. Hắn không chết, đây chính là thiên ý, vậy món nợ này quyết không thể bỏ qua.
- A...
Tô Dật kêu thảm một tiếng. Giờ phút này một vấn đề thực tế hơn đang bày ra trước mặt hắn, đó là trên người trọng thương, suy yếu đến cực hạn, ngay cả khí lực để cử động thân thể cũng không có.
Cảm nhận thương thế trong thân thể, lần này không chết thật sự đã xem như kỳ tích rồi.
Tô Dật tự biết, cũng may là do Vương Toàn Đức chủ quan, không coi hắn ra gì. Ai ngờ được nhục thân hắn mạnh mẽ, cuối cùng đã tránh thoát được một kiếp.
Nếu như Vương Toàn Đức ra tay nặng thêm một chút nữa, sợ là lần này hắn chết chắc rồi.