Thần Đế

Chương 44. Kim Sắc Đại Mãng, Đan Dược Biến Hóa

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tô Dật giãy dụa muốn đứng dậy để ngồi dậy trị thương.

Nhưng hắn thực sự không có khí lực, Tô Dật chỉ có thể yên tĩnh chờ đợi, trước tiên khôi phục một chút rồi hãy nói.

Theo sự thức tỉnh của Tô Dật, giờ phút này luồng khí thế lan tràn trong cơ thể hắn cũng lập tức biến mất.

Kim Sắc Đại Mãng giống như cảm giác được điều gì, hung quang ba động, nó rất muốn tiến lên.

Nhưng tựa hồ nó có loại kiêng kị nào đó nên lại do dự, có chút sợ hãi.

Thời điểm Kim Sắc Đại Mãng làm ra quyết định, nó ngẩng đầu, lưỡi phun ra nuốt vào muốn tiến lên, nhưng từ trong cơ thể Tô Dật, khí tức uy nghiêm bá đạo kia lại lan tràn ra một lần nữa.

Trong nháy mắt, Kim Sắc Đại Mãng sợ hãi, theo bản năng lui ra sau, tiếp tục ở một bên yên lặng chờ đợi.

Thời gian chầm chậm trôi qua. Lúc này ở dưới vách đá vạn trượng, Tô Dật cũng không lo lắng có người đến, còn Vương Toàn Đức thì hẳn nghĩ hắn sớm đã chết rồi.

Vận chuyển Hỗn Nguyên Chí Tôn Công, Tô Dật bắt đầu trị thương.

Lần này thương thế của Tô Dật rất nặng, so với lần trước cùng Kỷ Siêu bất phân thắng bại còn nghiêm trọng hơn không biết bao nhiêu lần.

Hai canh giờ sau, Tô Dật mới cảm giác được thân thể dễ chịu hơn một chút.

Mở mắt ra, Tô Dật giãy dụa muốn ngồi dậy, ít nhất cũng phải gọi ra không gian trong chùm sáng thần bí.

Ở trong không gian kia, tốc độ khôi phục sẽ nhanh hơn không ít.

- A...

Tô Dật giãy dụa đứng dậy, nhưng toàn thân giống như tan ra thành từng mảnh, đau nhức vô cùng kịch liệt.

Thân thể đau nhức, Tô Dật giãy dụa chầm chậm đứng dậy, đau đớn làm cho khuôn mặt hắn có chút vặn vẹo.

- Tê tê...

Theo việc Tô Dật dừng vận công, Kim Sắc Đại Mãng lại ngẩng đầu, mắt rắn nhìn chằm chằm vào hắn. Nó lộ ra hung quang nhưng lại rất kiêng kị.

- Sưu...

Bỗng dưng, nhìn thấy Tô Dật đứng dậy, Kim Sắc Đại Mãng nhất thời lùi bước, lặng yên không một tiếng động rút vào khe nham thạch, không lưu lại dấu vết hay bất kỳ khí tức ba động nào, chỉ có đôi mắt là len lén đánh giá hắn.

Giãy dụa nửa ngày, Tô Dật thật vất vả mới đứng dậy được, khuôn mặt tái nhợt không còn giọt máu.

- Chỉ cần không chết thì vẫn còn cơ hội. Vương Toàn Đức, Tô Dật ta thề, sớm muộn gì cũng có một ngày chắc chắn sẽ đạp lên Thánh Sơn, ngàn đao bầm thây ngươi!

Ánh mắt Tô Dật lộ ra vẻ lãnh ý.

- A, là Nguyên Linh Đan!

Đột nhiên, Tô Dật mừng rỡ không thôi. Cách đó không xa, trên một chạc cây, một bình ngọc đang yên tĩnh treo lủng lẳng ở đó.

Đó chính là bình ngọc mà gia gia đã cho hắn mấy ngày trước, bên trong có ba viên Nguyên Linh Đan, về sau bị Vương Toàn Đức tìm được.

Vương Toàn Đức căn bản chướng mắt loại đan dược cấp thấp này nên đã trực tiếp ném bình ngọc xuống vách núi.

Nhưng Tô Dật không ngờ bình ngọc này cũng rơi ở cách đó không xa.

Lúc trước vì thấy thương thế đã ổn nên Tô Dật mới không dùng Nguyên Linh Đan, còn dự định có cơ hội sẽ trả lại cho gia gia.

Giờ phút này Nguyên Linh Đan ở ngay cách đó không xa, mà thương thế thì quá nặng, Tô Dật không khỏi kinh hỉ.

Nếu dùng Nguyên Linh Đan, lại tiến vào không gian thần bí, đến lúc đó khôi phục sẽ càng thêm nhanh chóng.

- A...

Di động thân thể, hắn lại cảm giác toàn thân như tan ra thành từng mảnh.

Ở trên tán cây này, mặc dù là đại thụ che trời, Tô Dật cũng sợ mình sẽ ngã xuống đất, đến lúc đó không biết còn có kỳ tích xảy ra nữa hay không, cho nên hắn không thể không cẩn thận từng li từng tí.

Thật vất vả mới lấy được bình ngọc, Tô Dật đã đầm đìa mồ hôi.

Cảm giác bốn phía đã kiên cố, Tô Dật cũng không muốn bò lên trên nữa.

Lấy thân thể của Tô Dật hiện tại, di động nửa phân cũng vô cùng cố sức, hắn căn bản không muốn nhúc nhích thêm chút nào.

- Dùng đan dược thôi.

Không có chút do dự nào, tuy đây là dưới vách đá vạn trượng, nhìn như rất an toàn, nhưng nơi đây cũng là Man Yêu Sâm Lâm, nói không chừng sẽ phát sinh rất nhiều nguy hiểm.

Tô Dật không dám khinh thường, phải nhanh chóng khôi phục mới tốt.

Mở bình ngọc ra, bên trong mùi thuốc xông vào mũi, chính là mùi vị của Nguyên Linh Đan.

- Không đúng...

Nhưng trong nháy mắt, sắc mặt Tô Dật đầy vẻ kinh ngạc. Hắn cảm giác mùi vị của Nguyên Linh Đan này giống như có gì đó không đúng.

Cũng không phải mùi vị Nguyên Linh Đan không đúng, mà là mùi thơm của loại thuốc này hoàn toàn khác lạ.

Bởi vì hai ngày trước mới tiếp xúc qua Nguyên Linh Đan, mùi thơm đó Tô Dật còn nhớ rõ ràng, cho nên giờ phút này vừa mở bình ngọc ra, hắn nhất thời phát giác được sự dị dạng.

Vì kinh ngạc, hắn lập tức đổ ra ba viên Nguyên Linh Đan trong bình ngọc.

- A, đây là có chuyện gì thế này!

Chẳng qua khi nhìn thấy ba viên Nguyên Linh Đan kia, Tô Dật lại càng thêm kinh ngạc.

Ba viên Nguyên Linh Đan này vẫn là ba viên lúc trước, nhưng giờ phút này trên viên thuốc, ánh sáng lộng lẫy lại mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.

Mùi thuốc nồng nặc và năng lượng ba động cũng mạnh hơn mấy ngày trước không biết bao nhiêu lần.

Đan dược của thế giới này tổng cộng chia làm bảy phẩm cấp, mỗi một phẩm cấp lại chia làm sơ cấp, trung cấp, cao cấp.

Nguyên Linh Đan vốn chỉ là đan dược Nguyệt phẩm sơ cấp.

Nhưng giờ phút này Tô Dật nhìn Nguyên Linh Đan trong tay, lại cảm giác tầng thứ của đan dược này so với vài ngày trước nhìn thấy sợ là đã tăng lên một cấp độ, giống như đã trải qua sự đoán tạo lần nữa.

Tô Dật trầm tư, trong lòng đầy nghi hoặc.

Cái này quá không bình thường. Nguyên Linh Đan một mực ở trên người hắn, sao lại phát sinh loại biến hóa này? Giống như trực tiếp đề bạt tầng thứ, chẳng lẽ Nguyên Linh Đan còn có thể tự động tấn cấp sao?

Rất hiển nhiên, Tô Dật biết Nguyên Linh Đan không có khả năng tự động tấn cấp.

Nhưng bây giờ, sự thật đang bày ra trước mắt, Nguyên Linh Đan thật sự đã tăng lên một tầng.

- Chẳng lẽ...

Tô Dật tỉ mỉ cân nhắc, nghi hoặc không hiểu. Đột nhiên ánh mắt hắn sáng lên, Nguyên Linh Đan này một mực ở trên người hắn, có điều sau đó bị Vương Toàn Đức nhìn thấy và ném xuống vách đá vạn trượng.

Tô Dật có thể khẳng định tự nhiên không phải do Vương Toàn Đức làm.

Nghĩ đến nơi này, ánh mắt Tô Dật lấp lóe. Nguyên Linh Đan rời khỏi hắn cũng chỉ có mấy ngày trước ở Tô gia trị thương, thuận tiện mang vào không gian thần bí.

- Chẳng lẽ có quan hệ tới không gian thần bí?

Trong mắt có chút ánh sáng lấp lóe, Tô Dật hoài nghi sự biến hóa của Nguyên Linh Đan có lẽ có quan hệ tới không gian thần bí.

Tuy cái này rất khó tin, nhưng Tô Dật ngẫm nghĩ lại càng lúc càng chắc chắn.

- Tê tê...

Đột nhiên, có tiếng vang truyền ra.

- Ai đó...

Mặc dù Tô Dật bị thương nặng nhưng bản năng cảnh giác vẫn còn, hắn nhất thời phát hiện được dị động.

Một con mãng xà lớn cỡ một đứa trẻ sơ sinh, toàn thân màu vàng kim, dài gần mười trượng đột nhiên xuất hiện. Nó đã quấn trên rễ cây, lưỡi phun ra nuốt vào, mắt lộ hung quang nhìn hắn chằm chằm.

Nghiêm ngặt mà nói, Tô Dật cảm giác được con Kim Sắc Đại Mãng này đang nhìn chằm chằm vào ba viên Nguyên Linh Đan trong tay hắn.

- Yêu Huyền cảnh!

Tô Dật nhất thời dở khóc dở cười. Hắn cảm giác trên người Kim Sắc Đại Mãng tràn ngập khí tức cường đại, lấy kinh nghiệm ba năm ở trong Man Yêu Sâm Lâm của hắn, đây tuyệt đối là Man Thú tu vi Yêu Huyền cảnh.