Thần Đế

Chương 45. Linh Xà Dòm Ngó, Khí Tức Uy Nghiêm

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Man Thú Yêu Huyền cảnh chẳng khác gì là võ giả Nguyên Huyền cảnh.

Mà Man Thú bình thường đều có thiên phú bẩm sinh, như lực lớn vô cùng, hoặc da dày thịt thô, phòng ngự cường đại, hoặc răng nanh sắc bén, tốc độ cực nhanh...

Cho nên bình thường, ở cùng một tu vi, Man Thú đều mạnh hơn võ giả nhân loại một chút.

Tô Dật cảm giác con Man Thú kia sợ là còn không phải Yêu Huyền cảnh bình thường, rất có khả năng đã sắp đạt đến Yêu Linh cảnh rồi.

- Đây là ông trời đang đùa giỡn ta sao?

Tô Dật bất đắc dĩ, ánh mắt cảnh giác ngưng trọng. Hắn tự biết cho dù hiện tại mình ở trạng thái toàn thịnh cũng không phải đối thủ của Kim Sắc Đại Mãng.

Huống chi bây giờ hắn cơ hồ không có bất kỳ sức chiến đấu nào, ngay cả cử động cũng không có cách nào, sợ là chỉ có thể yên tĩnh chờ đợi trở thành thức ăn của Kim Sắc Đại Mãng mà thôi.

- Tê tê...

Kim Sắc Đại Mãng nhìn chằm chằm Tô Dật. Vốn dĩ nó đã ẩn tàng, nhưng cảm giác được mùi thuốc của Nguyên Linh Đan trong tay Tô Dật, nó lại nhịn không được mà trực tiếp lướt ra.

Ban đầu vốn có chút do dự, nhưng lúc này Kim Sắc Đại Mãng chầm chậm tiến lên, nhìn chằm chằm vào Nguyên Linh Đan trong tay Tô Dật. Có điều nó vẫn còn có chút kiêng kị, cho nên tốc độ tiến lại rất chậm.

- Nghiệt súc, ngươi đừng tới đây! Bằng không tiểu gia sẽ đồng quy vu tận với ngươi!

Tô Dật nhìn Kim Sắc Đại Mãng nói, cố ý lung lay tán cây dưới thân. Chỉ là với lực lượng bây giờ, tán cây chỉ hơi rung nhẹ mà thôi, đại thụ thực sự quá lớn, ngay cả thân cây hắn cũng không lay động nổi.

Kim Sắc Đại Mãng giống như không hiểu lời Tô Dật nói, có lẽ giờ phút này nó không thèm để ý đến hắn, tiếp tục quấn quanh cành cây chầm chậm tới gần.

- Không chết dưới tay Vương Toàn Đức, chẳng lẽ lại phải chết trong miệng con đại xà này sao?

Thần sắc của Tô Dật vô cùng khó coi. Trước đây không lâu hắn còn cho rằng mình nhân phẩm bạo phát, đại nạn không chết, kỳ tích chiếu cố.

Nguyên lai người được chiếu cố không phải hắn mà chính là con rắn kia, ở dưới vách núi cũng có thể có thức ăn từ trên trời rơi xuống.

- Xùy...

Tuy biết mình căn bản không cách nào tránh được Kim Sắc Đại Mãng, nhưng Tô Dật không phải người bó tay chờ chết, đây không phải tính cách của hắn. Tuy nguyên khí trong cơ thể suy yếu nhưng hắn vẫn vận chuyển Hỗn Nguyên Chí Tôn Công, bất kể như thế nào cũng phải cùng con đại xà kia liều một phen.

- Tê tê...

Thời điểm Tô Dật vận chuyển Hỗn Nguyên Chí Tôn Công, trên người hắn tự dưng sinh ra một luồng khí tức uy nghiêm. Kim Sắc Đại Mãng vội vàng ngừng lại, ánh mắt đầy vẻ kiêng dè, không dám tiến thêm một bước nào nữa.

- A...

Tô Dật cảm giác được có gì đó không thích hợp. Vì sao con rắn kia lại đột nhiên ngừng lại? Trong ánh mắt nó rõ ràng còn mang theo vẻ kiêng dè.

- Không phải là bởi vì Hỗn Nguyên Chí Tôn Công chứ?

Tô Dật suy nghĩ, nhất thời ngừng vận chuyển Hỗn Nguyên Chí Tôn Công.

- Tê tê...

Hỗn Nguyên Chí Tôn Công vừa ngừng, Kim Sắc Đại Mãng nhất thời ngẩng đầu, mắt rắn nhìn chằm chằm Tô Dật. Áp lực giảm đi nhiều, nó muốn tiếp tục tiến lên, nhưng lại có chút kiêng kị.

- Xùy...

Tô Dật nhướng mày, lại vận chuyển Hỗn Nguyên Chí Tôn Công.

Ánh mắt Kim Sắc Đại Mãng đầy vẻ hoảng sợ, sự kiêng kị càng sâu. Nó vừa mới ngóc đầu lên liền vội cúi thấp xuống, xa xa nhìn Tô Dật, không còn dám tới gần nửa bước.

- Con đại xà này kiêng kị Hỗn Nguyên Chí Tôn Công!

Tô Dật vui mừng khôn xiết. Đây tuyệt đối là một phát hiện to lớn, hắn xác định Kim Sắc Đại Mãng kiêng kị Hỗn Nguyên Chí Tôn Công là không sai.

Tuy Tô Dật không biết vì sao nó lại kiêng kị Hỗn Nguyên Chí Tôn Công, nhưng ít ra cái này đối với hắn mà nói là một chuyện tốt.

- Xoẹt...

Phát giác được sự tình này, Tô Dật lập tức vận chuyển Hỗn Nguyên Chí Tôn Công chầm chậm trị thương. Ánh mắt hắn cũng nhìn chằm chằm vào Kim Sắc Đại Mãng, không dám có bất kỳ sự khinh thường nào.

Dưới khí tức của Hỗn Nguyên Chí Tôn Công, Kim Sắc Đại Mãng đứng từ xa nhìn Tô Dật, không dám tiến lên, giống như cả hai đang lâm vào thế giằng co.

- Nhất định phải nhanh chóng khôi phục.

Giằng co kéo dài suốt hai canh giờ, Tô Dật chau mày.

Giằng co như vậy còn không biết phải tới lúc nào, cũng không biết còn có thể giằng co bao lâu nữa.

Tô Dật biết mình cần lấy tốc độ nhanh nhất để khôi phục. Trước mắt hắn cảm thấy không tiện tiến vào không gian thần bí, nhưng ít ra có thể dùng Nguyên Linh Đan để gia tốc trị thương.

- Xoẹt...

Trong tay cầm ba viên Nguyên Linh Đan, Tô Dật ném tất cả vào miệng.

Đan dược vào cổ họng liền tan ra, hóa thành một luồng năng lượng ấm áp, nồng đậm kéo dài, chầm chậm khuếch tán vào trong cơ thể, thấm vào gân cốt bắp thịt, lục phủ ngũ tạng.

Loại năng lượng khuếch tán này khiến Tô Dật vốn đang đau đớn nói không nên lời nhất thời cảm thấy dễ chịu hơn không ít, như mảnh đất hạn hán đã quá lâu nay được trận mưa rào tẩm bổ.

Trong đan dược có năng lượng tinh thuần, theo Hỗn Nguyên Chí Tôn Công vận chuyển hóa thành nguyên khí tiến vào đan điền.

Tô Dật trị thương, sau khi dùng Nguyên Linh Đan, hiệu quả đạt được làm ít công to, Hỗn Nguyên Chí Tôn Công cũng có tác dụng trị thương rất mạnh.

Nhưng bởi vì có Kim Sắc Đại Mãng ở đó, Tô Dật không dám chỉ lo trị thương, hơn phân nửa tâm tư của hắn là để đề phòng con rắn kia.

Lại giằng co thêm hai canh giờ, Kim Sắc Đại Mãng rất kiêng kị khí tức trên người Tô Dật nên không dám tới gần, nhưng nó vẫn không có dấu hiệu rời đi.

Tô Dật rất bực bội. Thương thế thì nghiêm trọng đến cực hạn, giờ phút này hắn lại không cách nào toàn tâm toàn ý trị thương.

Tiếp tục như vậy không biết phải đến ngày tháng năm nào mới có thể khôi phục, càng sợ nếu như Kim Sắc Đại Mãng đột nhiên không còn kiêng kị mà vọt thẳng tới thì làm sao bây giờ.

Lấy thực lực của hắn, ở dưới trạng thái toàn thịnh cũng hoàn toàn không cách nào ngăn cản nổi nó.

- Lạp lạp...

Bỗng dưng có thanh âm từ dưới vách đá truyền đến, tiếng động rất nhỏ.

- Tê tê...

Nhưng Kim Sắc Đại Mãng cảm ứng vô cùng nhạy bén, nó nhất thời ngước mắt nhìn xuống, không khỏi biến sắc. Bộ dáng nó tỏ ra khẩn trương, liếc nhìn Tô Dật một chút rồi sau đó thân rắn nhanh chóng rút lui, dọc theo vách đá bò xuống, rất nhanh liền biến mất trong làn sương mù mông lung.

- Đi rồi sao...

Tô Dật thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Hơi do dự, sau đó hắn khẽ cắn môi, ánh mắt lấp lóe, cuối cùng làm ra một quyết định.

- Nhất định phải nhanh chóng khôi phục!

Tô Dật cắn răng. Có lẽ con đại mãng kia còn sẽ quay trở lại, hắn nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng, chí ít là phải có sức để đi xuống dưới vách đá vạn trượng.

Ngưng kết thủ ấn, trong mi tâm Tô Dật có ánh sáng nhàn nhạt ba động, thần huy dập dờn khuếch tán khắp tán cây, sau đó tràn ngập toàn thân, trong nháy mắt bao phủ quanh người hắn.

Ánh sáng mông lung bao phủ tán cây dày đặc. Ở dưới vách đá vạn trượng, tuy có phát ra ánh sáng nhưng ánh sáng này lại không lan đi xa được, bị vụ khí ngăn cản hết thảy.

Thời điểm Tô Dật xuất hiện rõ ràng trở lại, hắn đã tiến vào trong không gian thần bí.

Không gian thần bí này từ nguyên bản chỉ rộng khoảng ba trượng, giờ phút này đã chừng mười trượng, khuếch trương lớn hơn trước không ít.

Bên trong linh khí nồng đậm vô cùng, bốn phía mông lung phát ra ánh sáng nhàn nhạt, giống như ngăn cách với thiên địa bên ngoài.

- Thật sự là tác dụng của không gian này sao?

Tô Dật cũng mang theo hai viên Nguyên Linh Đan còn thừa lại vào trong. Ánh mắt hắn khẽ nhúc nhích, đặt bình ngọc xuống đất, sau đó mở nắp bình ra.

- Nhanh chóng khôi phục thôi.

Hắn không dám trì hoãn thêm nữa. Vừa vào không gian thần bí, năng lượng tràn đầy, Tô Dật phải nhanh chóng khôi phục. Hắn không biết con Kim Sắc Đại Mãng kia lúc nào sẽ quay lại.