Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tô Dật hơi do dự, không biết ý đồ của Kim Sắc Đại Mãng là gì.
Nhưng nhìn ánh mắt của Kim Sắc Đại Mãng, hắn cảm thấy không có ác ý gì. Hơi chút do dự, Tô Dật lập tức gật đầu.
Kim Sắc Đại Mãng rất cao hứng, lưỡi tím không ngừng phun ra nuốt vào.
- Òm ọp...
Phi điểu màu trắng xoay quanh Tô Dật, giống như cũng có ý đồ, không ngừng vây quanh người hắn bay lượn.
Ngao ô...
Òm ọp...
Kim Sắc Đại Mãng, Tiểu Điêu màu đỏ, đại thử màu đen, phi điệp như ngọc, còn có Đại Hổ cũng nhìn Tô Dật ra hiệu.
- Các ngươi muốn ta ngồi lên sao?
Tô Dật suy nghĩ ý đồ của mấy con Man Thú, giống như là muốn để cho hắn ngồi lên.
- Ngao ô!
Đám thú Đại Hổ gào thét gật đầu.
- Được thôi.
Tô Dật không có suy nghĩ nhiều, dù sao đã quyết định theo mấy con Man Thú này đi xem một chút.
Những con Man Thú kia muốn làm gì, giờ phút này trong lòng Tô Dật cũng rất hiếu kỳ.
Tung người rơi vào trên lưng phi điểu màu trắng, Tô Dật có chút cảm thán. Ban đầu ở Man Thành, nhìn tọa kỵ Man Thú của Vương Toàn Đức, trong lòng hắn từng nghĩ khi nào mình cũng có thể có tọa kỵ, cái đó hẳn là cực kỳ uy phong.
Chiêm chíp...
Theo việc Tô Dật tung người nhảy lên, phi điểu màu trắng chiêm chíp một tiếng, vỗ cánh bay xuống vách núi.
Thân thể Tô Dật run lên, suýt chút nữa ngã xuống. Có điều đã có kinh nghiệm ngồi tọa kỵ Man Thú, hắn nhất thời giữ chặt lông vũ của phi điểu, thân thể áp sát vào người nó mới không bị ngã xuống.
Lao xuống một lát, phi điểu màu trắng mới vỗ cánh bình ổn thân thể, sau đó xoay quanh.
Tô Dật nhìn xuống phía dưới, lúc này mới thấy được đáy vực.
Tô Dật ngước mắt nhìn lên, vụ khí che đậy ánh mắt làm cho phía dưới ánh sáng tối tăm, khắp nơi đều là vụ khí trắng xoá.
Tô Dật hít sâu một hơi. Xem chừng vừa rồi phi điểu màu trắng bay xuống, sợ là khoảng cách cũng trên mấy trăm trượng. Nếu không phải lúc ấy hắn rơi trúng trên đại thụ thì sợ là đã ngã thành thịt vụn rồi.
- Chi chi...
Tô Dật đang suy nghĩ, thanh âm "chi chi" truyền đến. Tiểu Điêu màu đỏ, đại thử màu đen, Đại Hổ, còn có Kim Sắc Đại Mãng đều dọc theo vách đá chạy xuống.
Phi điệp vỗ cánh theo sau lưng Đại Hổ.
Có thể xuống tới đáy vực cũng chỉ có sáu con Man Thú này, những con Man Thú khác không có xuống theo.
Sáu con Man Thú xuất hiện nhất thời lướt về phía trước, ra hiệu Tô Dật đi theo.
Xoạt xoạt...
Tô Dật chậm rãi đi theo, cẩn thận từng li từng tí. Dưới chân phát ra tiếng "xoạt xoạt" rung động, có bạch cốt âm u xuất hiện, có xương thú to lớn chôn sâu trong mặt đất chỉ lộ ra một chút dấu tích.
Phía trước dần dần xuất hiện một hẻm núi, cũng chỉ có thể dung nạp đám thú Đại Hổ đi qua.
Càng xâm nhập vào sâu, xương thú trên mặt đất càng nhiều.
Sau khi đi ước chừng trăm trượng, phía trước bỗng nhiên mở rộng ra.
Tô Dật đi ra khỏi hẻm núi, tầm mắt không còn bị mây mù phiêu miểu che khuất nữa, đây là một thâm cốc, ánh mắt nhìn rõ ràng hơn không ít.
Lúc này hẳn là buổi trưa, có ánh sáng mặt trời thông qua vách đá dốc đứng rơi xuống, ánh sáng pha tạp.
- Ngao ô...
Vừa đi ra hẻm núi, mấy con Man Thú không dám tiến lên nữa. Bản năng của chúng có một loại sợ hãi nào đó, nhưng trong ánh mắt lại có một loại bi thương.
- Sao lại nhiều xương thú như vậy?
Mà giờ khắc này Tô Dật cũng chấn kinh. Trong thâm cốc lại có xương thú lít nha lít nhít chồng chất như núi, thậm chí còn có cả thi thể nhân loại.
- Mấy con nghiệt súc các ngươi, ta đã nói rồi đừng tới đây phiền ta. Tu hành là ở bản thân... a, các ngươi có chút không giống, rất kỳ quái, còn có cả nhân loại nữa...
Bỗng dưng có thanh âm truyền ra, tang thương trầm thấp, giống như đã hồi lâu không có mở miệng.
- Có người...
Tô Dật chấn kinh, ánh mắt cảnh giác nhìn bốn phía, lại không có bất kỳ phát hiện nào.
- Là ai...
Càng làm cho Tô Dật cảm giác kinh hãi là trong lúc vô hình giống như có một luồng lực lượng mịt mờ bao phủ, nhưng lực lượng kia rất yếu, có một loại cảm giác ngoài tầm tay với.
- Còn là một tiểu gia hỏa.
Thanh âm tang thương truyền ra, lộ vẻ hiếu kỳ.
- Ngươi là ai?
Tô Dật dò xét khắp nơi, trong lòng cảnh giác, nhưng lại không có bất kỳ phát hiện nào, tựa như thanh âm tang thương kia bỗng dưng truyền ra vậy.
- Tiểu gia hỏa đừng tìm nữa, ngươi tìm không thấy ta đâu. Bằng không mà nói đã sớm có người tìm tới ta rồi.
Trong thanh âm tang thương lộ ra chút đắng chát, lại hỏi Tô Dật:
- Ngược lại là tiểu gia hỏa ngươi, lấy tu vi của ngươi làm sao có thể xuống đây được? Chuyện này không có khả năng lắm nha?
- Nếu ta nói ta là bị người ta ném xuống, đại nạn không chết, sợ là ngươi cũng sẽ không tin tưởng đâu.
Tô Dật vừa trả lời vừa âm thầm đánh giá bốn phía. Thanh âm ở ngay phụ cận, hắn không tin là không tìm ra được.
- Ta tin chứ, làm sao lại không tin? Mấy con nghiệt súc kia lại không ăn ngươi, còn dẫn ngươi tới đây, đủ chứng minh trên người tiểu tử ngươi có chút kỳ lạ.
Thanh âm tang thương bật cười, sau đó tiếp tục nói:
- Ta nói rồi, ngươi không cần tìm, ngươi không thể nào tìm được ta đâu. Đừng nói ngươi chỉ là Nguyên Hồn cảnh, xem như ngươi là Nguyên Hoàng cảnh cũng không có khả năng tìm được ta.
- Nguyên Hoàng cảnh!
Ba chữ kia làm cho Tô Dật tim đập rộn lên, trong thân thể tự dưng tuôn ra cảm giác nóng rực.
Nguyên Hoàng cảnh, đó tuyệt đối là cường giả chân chính của thế giới này. Nghe đồn những cường giả Nguyên Hoàng cảnh kia, bất kỳ ai cũng có thực lực dời núi lấp biển, có thể bay qua hải dương, vượt qua hư không.
- Tiền bối, ngài biết mấy con Man Thú này sao?
Tô Dật cố nén sự hiếu kỳ trong lòng. Tự hồ chủ nhân của thanh âm thần bí kia quan sát được hắn nhưng hắn lại tìm không thấy, vậy chỉ có thể chứng minh người này là một cường giả đáng sợ. Từ trong khẩu khí của đối phương, hắn còn biết lão biết đám thú Kim Sắc Đại Mãng.
- Mấy tiểu nghiệt súc này sao, biết lâu rồi...
Thanh âm tang thương nói, tựa hồ đang nhớ lại chuyện cũ. Thanh âm lão rất chậm, nói:
- Còn nhớ lúc trước mấy tiểu nghiệt súc này rất yếu, ta nhàn rỗi không có chuyện gì làm liền tùy tiện chỉ điểm một chút. Tuy huyết mạch của mấy nghiệt súc kia rất thấp nhưng có chút ngộ tính, thế mà đều có thu hoạch, cho nên không có việc gì đều thường thường chạy tới chỗ ta.
- Hô...
Nghe thanh âm tang thương kia chầm chậm nói, Tô Dật lại nhịn không được hít một hơi khí lạnh. Tùy tiện chỉ điểm một chút mà có thể khiến mấy con Man Thú như vậy, người này rốt cuộc có lai lịch gì? Thật quá mức bất khả tư nghị.
- Chẳng lẽ tiền bối cũng là Man Thú sao?
Tô Dật sững sờ hỏi. Chỉ điểm Man Thú, vậy hẳn cũng là Man Thú a. Nghe đồn Man Thú đến Yêu Hư cảnh có thể nói tiếng người, đến Yêu Hoàng cảnh có thể hóa thành hình người.