Thần Đế

Chương 51. Bá Vương Nhất Quyền, Chấn Động Thâm Cốc

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Ngươi mới là Man Thú! Tiểu tử ngươi dám mắng ta!

Thanh âm tang thương mắng Tô Dật một câu, giống như đang thở phì phì vì giận.

- Tiền bối không phải Man Thú, vậy làm sao chỉ điểm Man Thú tu luyện được?

Tô Dật không hiểu hỏi.

- Man Thú cũng là sinh linh, tự nhiên có thể chỉ điểm, chỉ là tiểu tử ngươi không hiểu mà thôi. Xem ra tiểu tử ngươi cũng không phải đệ tử môn phái lớn gì.

Thanh âm tang thương lộ ra vẻ ngạo khí.

- Vâng.

Tô Dật bất đắc dĩ. Có lẽ cảnh giới của hắn quá thấp, lại không có sư phụ, rất nhiều chuyện xác thực không biết, hết thảy đều chỉ có thể dựa vào tự mình tìm tòi.

- Cũng tốt, đã lâu không có nói chuyện, lần này mấy tiểu nghiệt súc kia làm không tệ, biết ta tịch mịch nhàm chán nên dẫn người tới trò chuyện với ta.

Thanh âm tang thương nói.

- Tiền bối, không có ý tứ, ta còn có việc, lần sau lại đến bồi ngài nói chuyện.

Tô Dật mở miệng. Tên này quá mức thần bí, vẫn là nên sớm rời xa thì tốt hơn.

- Ha ha ha ha!

Thanh âm tang thương bật cười nói:

- Tiểu tử, đến cũng là duyên phận, vậy thì bồi ta mấy chục năm đi. Đừng đi, lão hủ một mình ở đây thật có chút yên tĩnh tịch mịch.

- Tiền bối cáo từ.

Tô Dật không muốn ở lại, một ngày cũng không muốn, huống chi còn mấy chục năm.

Nói xong, Tô Dật cất bước muốn rời đi.

- Tiểu tử, ngươi cho rằng ngươi còn đi được sao?

Thanh âm tang thương trở nên sắc bén hẳn lên.

- Tiền bối ở chỗ này rất lâu, có lẽ cũng có nỗi khổ tâm, không biết là không cách nào rời đi hay không thể rời đi. Nhưng chân ở trên người ta, ta muốn đi, tiền bối có thể làm gì được ta?

Tô Dật nói. Vừa rồi từ trong thanh âm tang thương, hắn ít nhiều cũng nghe ra một vài manh mối, tựa hồ người này ở nơi đây rất lâu, yên tĩnh tịch mịch, vậy dĩ nhiên là có nỗi khổ tâm và nguyên nhân, hẳn là không cách nào rời đi, cho nên sợ là cũng không có cách nào ngăn cản hắn.

Nói xong, Tô Dật cất bước đi về phía hẻm núi, muốn theo đường cũ trở về.

- Ha ha ha ha!

Thanh âm tang thương cười to nói:

- Tiểu gia hỏa, ngươi còn quá non, lại quá yếu, căn bản là không đi ra được đâu.

Oanh!

Trong hư không có một đạo khí lãng vô hình hiển lộ trước người Tô Dật.

Ầm!

Tô Dật còn chưa kịp lấy lại tinh thần đã bị bao phủ, thân thể bị đánh bay, ngã lên một đống xương thú.

- Ngao ô...

- Chi chi...

Nhìn thấy một màn này, sáu con Man Thú gào thét, mắt lộ hung quang.

Tiểu Điêu màu đỏ và đại thử màu đen nhảy tới nhảy lui nhưng không dám đi vào trong, như đang kiêng kị điều gì đó.

- Mấy tiểu nghiệt súc các ngươi muốn tìm chết sao!

Một màn này làm chủ nhân của thanh âm kia kinh ngạc, lão kỳ quái vì sao mấy con Man Thú kia lại có hành vi như thế.

- Ngao ô...

Đám thú Đại Hổ gào thét, nhưng lại có chút kiêng kị, ánh mắt vừa lo vừa vội.

Tô Dật đứng dậy, kiểm tra cơ thể mình, tuy bị đánh bay nhưng không có thương tổn gì.

- Sưu sưu...

Nguyên khí lấp lóe ở bàn chân, bóng người giống như mũi tên, Tô Dật thừa cơ lướt đi, muốn lấy tốc độ nhanh nhất tiến vào hẻm núi.

Từ phản ứng của mấy con Man Thú kia, Tô Dật đoán chừng đi vào trong hẻm núi, người thần bí kia sẽ không làm gì được hắn.

- A, Nguyên Hồn cảnh nhị trọng, nguyên khí lại hùng hậu như vậy, không có bất kỳ thân pháp nào mà tốc độ cũng cực nhanh.

Thanh âm tang thương rơi vào tai Tô Dật như tiếng sấm vang vọng. Cùng lúc đó, thân thể Tô Dật sắp tới gần hẻm núi lại như đụng vào một bức tường vô hình.

Ầm!

Âm thanh trầm đục truyền ra, thân thể Tô Dật bị chính lực lượng của mình đánh bay, đầu váng mắt hoa, hai mắt bốc lên ngôi sao.

- Ngao ô...

Trong hẻm núi, sáu con Man Thú lo lắng gào thét không thôi.

Tô Dật đứng dậy, trên người vẫn không có thương thế gì, hắn biết người thần bí kia đã thủ hạ lưu tình.

- Tiểu tử, ngươi không đi ra được đâu, ở lại đây mấy chục năm bồi lão hủ trò chuyện đi.

Thanh âm tang thương mang theo ý cười, giống như đã ăn chắc Tô Dật.

- Chân ở trên người ta, ta nói đi là đi!

Tô Dật ngước mắt, lại đi về phía hẻm núi.

- Tiểu tử ngươi thật bướng bỉnh, vậy cho ngươi nếm chút đau khổ đi!

Thanh âm tang thương nói xong, trước người Tô Dật, một vết lõm không gian xuất hiện như một đạo thủ ấn đánh tới.

- Oanh!

Đột nhiên thân thể Tô Dật thẳng tắp, một luồng khí tức bá đạo uy nghiêm hiện ra. Nguyên khí xuyên qua kinh mạch, lấy một loại phương thức đặc biệt vận chuyển.

Nhưng trong chớp mắt, khuôn mặt Tô Dật co quắp. Nguyên khí theo phương pháp kia vận chuyển làm cho kinh mạch căng cứng, sau cùng giống như thiên quân vạn mã hội tụ trên quyền phải.

Lúc này kinh mạch của Tô Dật cũng đạt đến một điểm tới hạn, giống như tùy thời sẽ nổ tung, khuôn mặt bắt đầu lộ ra gân xanh, càng thêm dữ tợn.

- Bá Vương Quyền!

Tô Dật hét lớn, nắm tay phải đánh về phía vết lõm không gian kia. Lực lượng đáng sợ như núi lửa phun trào, nhất thời nổ tung trong nắm đấm.

- Ù ù!

Trong chớp mắt, trên người Tô Dật mang theo khí thế giống như bá vương thức tỉnh.

- Ngao ô...

Trong hẻm núi, sáu con Man Thú như cảm giác được điều gì, gào thét phủ phục xuống.

- Phanh phanh phanh...

Vết lõm không gian và nắm đấm của Tô Dật va chạm, không gian xung quanh nổi lên ba động. Lực lượng hình thành khí lãng như phong bạo trực tiếp bắn ra, cuốn lên vô số đá vụn và xương gãy, cát bay đá chạy, mặt đất run rẩy.

- A...

Cùng lúc đó, thanh âm tang thương nhịn không được kinh hãi.

- Phốc phốc...

Nhưng Tô Dật vẫn không thể chống lại, hắn miệng phun máu tươi, thân thể bị đánh bay, căn bản không phải đối thủ.

- Nguyên Hồn cảnh nhị trọng làm sao lại mạnh như vậy? Thật không thể tin nổi, đây là vũ kỹ gì? Còn có loại khí thế kia...

Thanh âm tang thương truyền ra, vẫn còn trong sự chấn động, rất là không hiểu.

Tô Dật lại bò lên, khóe miệng đỏ thẫm. Tuy phun ra một ngụm máu tươi nhưng thương thế không tính là nặng.

Thuần túy là bởi vì vừa rồi dốc toàn lực, cộng thêm lực phản chấn, khí huyết nghịch xông mới phun ra một ngụm máu, nhưng như vậy lại khiến hắn dễ chịu hơn không ít.

Hắn không tiếp tục đi nữa. Tô Dật biết liên tục ba lần, tựa hồ là người thần bí kia đã thủ hạ lưu tình, nếu không hắn căn bản không phải đối thủ.