Thần Đế

Chương 95. Nhất Đao Nhất Kiếm, Trọng Kiếm Luyện Thể Khổ Tu Hành

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Những ngày qua, Tô Dật bế quan luyện đao trong không gian thần bí, cũng coi như đã đạt được chút thành tựu nhỏ.

Tuy so với cảnh giới đại thành của Cuồng Long Tam Đao thì còn kém xa, nhưng Tô Dật đã cảm thấy rất hài lòng.

Với tu vi hiện tại của hắn, có thể tu luyện được vũ kỹ Soái phẩm đã là chuyện không hề dễ dàng.

Trong không gian thần bí, năm đóa Bạch Ngọc Linh Chi đều đã trồng sống. Một vài dược liệu chọn lọc từ Túi Không Gian của nữ nhân kia cũng đã sống được đến tám phần.

Sau khi kiểm tra một lượt, Tô Dật không khỏi mừng rỡ. Tình hình này tốt hơn nhiều so với lúc hắn còn lang thang trong Man Yêu Sâm Lâm. Chờ khi có cơ hội, hắn sẽ dùng chúng để đổi lấy vài loại đan dược cao cấp cho gia gia.

Nửa canh giờ sau, trên vách đá.

Một thiếu niên quần áo lam lũ xuất hiện. Thân hình hắn nhìn qua có vẻ gầy gò nhưng dáng đứng thẳng tắp như tùng, khuôn mặt không quá trắng trẻo nhưng ngũ quan lại cực kỳ góc cạnh, lập thể.

Làn da thiếu niên mang màu đồng cổ khỏe khoắn, đôi mắt sáng rực như sao trời. Bộ quần áo rách rưới kia chẳng những không làm hắn trông nhếch nhác, mà trái lại còn tôn lên một loại khí chất đặc biệt.

Loại khí chất này rất phức tạp: có chút ngạo nghễ, có chút tà mị, lại pha lẫn sự kiên cường bất khuất!

Nó như toát ra từ tận xương tủy, khiến người ta nếu nhìn kỹ sẽ cảm thấy một sự chấn động mạnh mẽ trong tâm linh!

Nhưng điều khiến người ta chú ý nhất lúc này chính là trên lưng thiếu niên đang đeo một thanh kiếm cũ nát cùng một thanh đại đao.

Đao có vỏ, kiếm thì không, chúng được buộc chặt trên lưng bằng một loại dây leo nhỏ nhưng cực kỳ cứng dai.

Dáng vẻ cổ quái này mang lại một sự xung kích thị giác đặc biệt, khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng không nhịn được mà phải ngoái nhìn thêm vài lần.

Chỉ là giờ phút này, trên lưng thiếu niên dường như đang gánh một trọng lượng ngàn cân, bước đi có phần hơi nặng nề, cố sức.

- Thánh Sơn, sớm muộn gì tiểu gia cũng sẽ đạp bằng các ngươi!

Tô Dật nhìn vào hư không, đôi mắt hơi khép lại lẩm bẩm. Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười tự tin rồi từng bước rời đi.

Mỗi bước chân của Tô Dật đều không hề nhẹ nhàng, tốc độ cũng rất chậm chạp. Nơi hắn đi qua, mặt đất đều để lại những dấu chân hằn sâu.

Lúc này, Tô Dật bước từng bước một, tựa như đang dẫm lên chính Thánh Sơn kia. Trong đôi mắt thâm thúy của hắn, những tia sáng kiên định không ngừng lấp lóe.

Việc vác thanh kiếm tàn khuyết trên lưng là quyết định nhất thời của Tô Dật.

Cuồng Phong Thập Tam Kiếm yêu cầu tu vi Nguyên Hoàng cảnh mới có thể tu luyện, và trước đó cần dùng trọng kiếm vạn cân để luyện thể.

Cho dù là thiên tài có thiên phú cực tốt thì cũng phải đạt tới Nguyên Hư cảnh mới mong chạm tay vào được.

Nhưng Tô Dật không cam lòng, trong lòng hắn mang theo huyết tính và sự không phục của tuổi trẻ, hắn muốn thử thách bản thân.

Phù Diêu Bách Biến Bộ là vũ kỹ cấp Hoàng mà hắn còn luyện được, chẳng lẽ lại chịu thua trước Cuồng Phong Thập Tam Kiếm sao?

Tô Dật không tin mình thực sự phải chờ đến Nguyên Hư cảnh hay Nguyên Hoàng cảnh mới có thể tu luyện. Vì vậy, hắn dứt khoát bắt đầu luyện thể theo phương pháp của bộ kiếm pháp này ngay từ bây giờ.

Không có trọng kiếm vạn cân, nhưng hiện tại hắn đang có thanh trọng kiếm ngàn cân này, dù sao thì bây giờ hắn cũng chẳng thể nào vác nổi vạn cân trên lưng.

Tu luyện Cuồng Phong Thập Tam Kiếm cần trọng kiếm, quan trọng nhất là rèn luyện lực cổ tay. Để thuận tiện, Tô Dật quyết định cõng luôn thanh kiếm tàn khuyết đó trên người mọi lúc mọi nơi.

Nhất đao nhất kiếm, quần áo tả tơi, hắn cứ thế xuyên qua Man Yêu Sâm Lâm.

Giờ phút này, Tô Dật mang lại một cảm giác vô cùng đặc biệt, cô độc mà bá đạo.

- Ngao...

- Ngao ngao...

Trong rừng rậm rạp, tiếng thú hống như sói tru vang lên. Mấy con Man Thú thân hình dài chừng một trượng, hình dáng nửa sói nửa chó đang lao vun vút qua bụi gai, gầm gừ dữ tợn.

Đám Man Thú này hình thể tráng kiện, diện mạo hung ác, đôi mắt đỏ ngầu như máu, toàn thân đen kịt, móng vuốt sắc lẹm như móc câu. Chúng di chuyển qua rừng rậm và vách đá dễ dàng như đi trên đất bằng.

Đây chính là Địa Minh Lang Khuyển. Đẳng cấp của chúng tuy không cao nhưng số lượng không nhiều, và sở hữu một thiên phú cực kỳ đặc biệt.

Khứu giác của Địa Minh Lang Khuyển vô cùng biến thái, vì vậy chúng thường được huấn luyện thành sủng vật để tìm kiếm dược liệu, hoặc dùng để truy lùng tung tích kẻ địch.

- Ngao ngao...

Xuyên qua rừng rậm, mấy con Địa Minh Lang Khuyển như ngựa hoang đứt cương, lao thẳng đến vách đá. Nhìn xuống dưới vực sâu, chúng không ngừng sủa vang gào thét.

- Tìm được tiểu tử kia rồi, hắn từng lưu lại nơi này!

Mấy bóng người lướt tới, khuôn mặt lộ rõ nét mừng rỡ. Tìm kiếm ròng rã bấy lâu, cuối cùng cũng thấy dấu vết của tiểu tử đó.

- Ngao ngao...

Mấy con Địa Minh Lang Khuyển gầm thét rồi tiếp tục lao sâu vào trong rừng.

- Nhanh, thông báo cho những người khác! Chúng ta đã tìm thấy dấu vết của hắn ở hướng Đông Nam!

Có kẻ lên tiếng, lập tức bắn đạn tín hiệu lên trời, tay nắm chặt binh khí bám sát theo sau lũ Địa Minh Lang Khuyển.

Trong rừng sâu, Tô Dật vẫn lững thững bước đi.

Thanh kiếm tàn khuyết trên lưng quá nặng, mỗi khi lực lượng thân thể đạt đến cực hạn, hắn mới vận chuyển nguyên khí để trợ giúp. Sau đó, khi nguyên khí cạn kiệt, hắn lại dừng lại nghỉ ngơi điều tức.

Vì vậy, chỉ trong một ngày, Tô Dật đã phải dừng lại nghỉ đến ba bốn lần.

Nhưng dần dần, Tô Dật kinh ngạc phát hiện ra một điều: sau khi thân thể và nguyên khí bị vắt kiệt đến mức tối đa, lúc thổ nạp điều tức, cả cơ thể và vòng xoáy nguyên khí của hắn giống như đất hạn gặp mưa rào, tất cả đều đang reo hò, hoan hỉ.

Mỗi một tế bào trong cơ thể đều đang nhảy nhót, tràn đầy sức sống.

Trong vòng xoáy nguyên khí, giống như từ giếng cạn lại trào ra dòng suối ngọt, mọi thứ như được phá đi xây lại, mạnh mẽ hơn xưa.

Sau mỗi lần khôi phục, Tô Dật cảm nhận rõ ràng cả thân thể lẫn nguyên khí đều được tăng cường đáng kể.

Điều này khiến hắn mừng rỡ khôn xiết. Không ngờ việc vác thanh kiếm nát này trên lưng lại mang lại hiệu quả tu luyện thần kỳ đến vậy.

Đêm xuống, không gian tĩnh mịch. Ánh trăng mông lung trải dài trên những tán cổ thụ và vách đá, tạo nên một khung cảnh trang nghiêm mà thánh khiết.

Rừng cây đêm nay dường như đã ngủ say, không một tiếng động nhỏ.

- Ào ào ào...

Tại một chỗ ẩn nấp, ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra, Tô Dật đang ngồi xếp bằng thổ nạp.

Bỗng nhiên, trong hẻm núi trống trải, Tô Dật đột ngột thu lại thủ ấn. Ánh sáng trên người biến mất, hắn bật dậy, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía trước, toàn thân tiến vào trạng thái cảnh giác cao độ.

Dù đang điều tức, Tô Dật cũng chưa bao giờ lơi lỏng cảnh giác. Hắn đã cảm nhận được có kẻ đang tiến lại gần.

Sưu sưu...

Quả nhiên, chỉ vài nhịp thở sau, rừng cây phía trước rung động mạnh. Trong nháy mắt, mấy đạo hào quang màu đỏ đen lướt tới.

Ngao ngao...

Từng tiếng thú gào như sói tru vang lên. Mấy con Man Thú dữ tợn hiện ra, răng nanh sắc lẹm, móng vuốt như câu, hung hãn nhìn chằm chằm Tô Dật.

Nhưng dường như cảm nhận được điều gì đó, đám Man Thú đang lao tới bỗng khựng lại. Thân thể chúng run rẩy, không tự chủ được mà lùi lại phía sau, chỉ dám đứng từ xa gầm gừ nhìn hắn với vẻ đầy kiêng dè.