Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Địa Minh Lang Khuyển!
Sắc mặt Tô Dật trầm xuống. Đây là Địa Minh Lang Khuyển, đẳng cấp tuy không cao nhưng lại sở hữu thiên phú tìm người cực kỳ biến thái.
Oanh!
Tổng cộng có bốn con Địa Minh Lang Khuyển. Tuy chúng không quá mạnh nhưng mỗi con đều có chỗ độc đáo riêng. Tô Dật lập tức vận chuyển Hỗn Nguyên Chí Tôn Công, một luồng khí tức uy nghiêm bắt đầu khuếch tán ra xung quanh.
- Ngao ô...
Mấy con Địa Minh Lang Khuyển vốn đang khí thế hung hăng, trong nháy mắt bỗng run rẩy phủ phục xuống đất. Móng vuốt chúng co rụt lại, ánh mắt lộ rõ vẻ kiêng kị và hoảng sợ, giống như vừa nhìn thấy một vị Quân vương tối cao.
Sưu sưu...
- Ngay phía trước!
- Nhanh lên, tiểu tử đó ở ngay phía trước!
Trong nháy mắt, từ trong rừng vang lên vô số tiếng hô hoán. Ngay sau đó, mấy gã hán tử mang theo khí tức sắc bén lướt tới. Binh khí trong tay chúng đã ra khỏi vỏ, ánh mắt âm hàn nhìn chằm chằm vào Tô Dật.
- Ơ, chuyện gì thế này?
Khi nhìn thấy bộ dạng thảm hại của bốn con Địa Minh Lang Khuyển, mấy gã đại hán không khỏi ngẩn người kinh ngạc.
- Hắc Sát Môn, hay là tiểu đội mạo hiểm đây...
Tô Dật ban đầu còn thắc mắc tại sao đột nhiên lại xuất hiện bốn con Địa Minh Lang Khuyển, bởi loại Man Thú này vốn rất hiếm gặp.
Nhưng khi nhìn thấy đám người này, hắn đã hiểu ra ngay. Hóa ra có kẻ đã dùng Địa Minh Lang Khuyển để truy lùng tung tích của mình.
Để có thể huy động cả Địa Minh Lang Khuyển, Tô Dật thầm tính toán, gần đây hắn chỉ đắc tội với Hắc Sát Môn và cái tiểu đội mạo hiểm kia mà thôi.
- Là tiểu đội mạo hiểm...
Cảm nhận khí tức trên người mấy gã hán tử này, tuy có phần sắc bén nhưng vẫn chưa thể sánh được với người của Hắc Sát Môn. Tu vi của chúng cũng không quá cao, cả nhóm năm người chỉ có một kẻ đạt tới Nguyên Huyền cảnh nhị trọng, bốn kẻ còn lại đều là Nguyên Hồn cảnh.
Với đội hình này, Tô Dật đoán chắc đây chính là đám người trong tiểu đội mạo hiểm kia.
- Bắt sống hắn cho ta!
Tuy không hiểu tại sao lũ Địa Minh Lang Khuyển lại nằm rạp dưới đất run rẩy như gặp phải thiên địch, nhưng mấy gã đại hán vẫn nhanh chóng tản ra, hình thành thế gọng kìm bao vây Tô Dật.
Năm kẻ chầm chậm thu hẹp vòng vây, binh khí trong tay lóe lên những tia hàn quang lạnh lẽo.
Tô Dật không hề có ý định bỏ chạy. Thanh kiếm tàn khuyết nặng ngàn cân trên lưng khiến tốc độ của hắn bị ảnh hưởng rất lớn.
Hơn nữa, đối mặt với năm kẻ này, chẳng biết có phải do ảnh hưởng của Hỗn Nguyên Chí Tôn Công hay không, mà dòng máu hiếu chiến trong người hắn bắt đầu sục sôi.
- Tiểu tử, khôn hồn thì thúc thủ chịu trói đi, như vậy còn đỡ phải chịu khổ. Nếu không, đừng trách bọn ta ra tay độc ác!
Gã đại hán Nguyên Huyền cảnh mặc áo ngắn, trên cánh tay xăm hình ác quỷ trông cực kỳ dữ tợn, lên tiếng quát tháo.
Nhìn thấy một thiếu niên trẻ tuổi, ăn mặc rách rưới, trang phục cổ quái lại còn cõng theo thanh kiếm nát đao cùn, gã hoàn toàn không để vào mắt.
Tô Dật không đáp lời, ánh mắt lạnh lùng đảo qua năm kẻ trước mặt, thầm đánh giá cục diện. Trong mắt hắn, hàn quang bắt đầu lấp lóe.
- Hừ, đã không biết điều thì trước tiên cứ chặt đứt hai chân nó đã. Dù sao đội trưởng cũng chỉ yêu cầu bắt sống là được!
Một gã đại hán cầm đao sớm đã mất kiên nhẫn. Vì tiểu tử này mà suốt mười mấy ngày qua, bọn chúng không những không săn được dược liệu hay Man Thú, mà còn bị đội trưởng mắng cho vuốt mặt không kịp, trong lòng sớm đã tích tụ đầy nộ hỏa.
Vừa dứt lời, gã đã vung đao chém xuống. Nguyên khí phun trào, thân đao xé gió rít lên, nhắm thẳng vào hai chân Tô Dật mà chặt tới.
Bốn kẻ còn lại không ra tay, chỉ đứng ngoài quan sát xem tiểu tử này có gì đặc biệt mà lại có thể lẩn trốn lâu đến thế, thậm chí còn giết được cả đệ đệ của đội trưởng.
- Hưu...
Thân đao xé gió, mắt thấy sắp chém đứt chân Tô Dật đến nơi.
Nhưng bỗng nhiên, gã đại hán chỉ thấy hoa mắt, đôi chân trước mặt đột ngột biến mất. Thanh đao chém vào không trung, không hề có cảm giác va chạm hay vết máu nào, bóng dáng thiếu niên kia đã lặng lẽ tan biến.
- Không xong rồi...
Trong chớp mắt, sắc mặt gã đại hán đại biến.
Lăn lộn trong Man Yêu Sâm Lâm nhiều năm, tuy thiên tư và tu vi có hạn nhưng kinh nghiệm chiến đấu của gã lại cực kỳ phong phú. Gã lập tức nhận ra có điều chẳng lành.
- Chết đi cho tiểu gia!
Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Một giọng nói lạnh lùng vang lên, một tia hàn quang lóe lên rồi biến mất.
Tô Dật ra tay! Hắn vận chuyển Phù Diêu Bách Biến Bộ, đại đao ra khỏi vỏ, đao quang trong vắt mang theo nguyên khí cuồn cuộn bộc phát.
- Xoẹt...
Hàn quang lướt qua, ánh mắt gã đại hán đờ đẫn, con ngươi trợn ngược như muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng chẳng thể thốt ra lời. Trong ánh mắt đầy kinh hãi và hoảng sợ, một dòng máu tươi phun ra từ cổ, đầu lìa khỏi xác lăn lóc trên đất.
- Không ổn, gặp phải cường địch rồi!
Trong nháy mắt, bốn kẻ còn lại cũng sực tỉnh, sắc mặt kinh biến, vội vàng tiến vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Xoẹt!
Dù trên lưng gánh thanh kiếm nặng ngàn cân làm tốc độ giảm sút, nhưng dưới sự hỗ trợ của Phù Diêu Bách Biến Bộ, Tô Dật lúc này vẫn nhanh đến mức đáng sợ. Hắn mang theo một chuỗi tàn ảnh, lập tức lao thẳng về phía gã đại hán thứ hai.
Xoẹt!
Sắc mặt kẻ đó đại biến, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi. Nhưng nhờ kinh nghiệm phong phú, gã vẫn kịp vung đoản đao lên chống đỡ thế công của Tô Dật.
- Cuồng Long Tam Đao chiêu thứ nhất: Nộ Long Trảm!
Trong lòng gầm nhẹ một tiếng, Tô Dật thôi động đao quyết. Nguyên khí trong cơ thể dâng trào như sóng cả, cuối cùng hội tụ toàn bộ lên thanh đại đao.
Ông!
Trong chớp mắt, trên đại đao dường như vang lên tiếng rồng ngâm oai hùng. Đao quang sáng chói, mang theo khí thế cuồng mãnh vô song chém xuống.
Oanh...
- Rắc rắc...
Khí thế đáng sợ bùng nổ, tiếng trầm đục vang lên như sấm nổ bên tai. Theo sau đó là tiếng vỡ vụn khô khốc, thanh đoản đao trong tay gã đại hán rạn nứt rồi nát bấy.
- Xoẹt...
Đao quang lướt qua, nhắm thẳng mi tâm mà tới. Khí tức tử vong bao trùm lấy toàn bộ không gian.
Đầu của gã đại hán bị chẻ làm đôi, máu tươi bắn tung tóe khắp mặt đất, khung cảnh cực kỳ kinh hoàng.
- Nhanh lên, liên thủ lại!
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Khi gã đại hán Nguyên Huyền cảnh kịp hoàn hồn thì đã mất đi hai thuộc hạ. Cơn thịnh nộ bùng lên nhưng cũng không giấu nổi vẻ kinh hãi trong mắt.
Vù vù...
Vừa dứt lời, gã đại hán dẫn đầu vội vàng múa hai thanh đoản thương, lao thẳng về phía Tô Dật.