Thay Đổi Số Phận Nhờ Sửa Một Chữ Trong Kịch Bản

Chương 7. Hình Như Nhiếp Tiếu Này Có Điều Gì Đó Tà Môn!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Có lẽ cô đã thành công vượt qua mấy tình tiết trọng điểm trong cốt truyện hôm nay, nên chức năng sửa cốt truyện mới chính thức được khai mở.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì về sau mỗi ngày cô đều có thể sửa một chữ, nếu tích lũy lại, chẳng phải đến khi đủ nhiều rồi, cô có thể sửa cả một câu, sửa nguyên một đoạn, thậm chí là sửa hoàn toàn cái kết hay sao!

Nhiếp Tiếu không khỏi phấn chấn tinh thần.

Cô vốn có số phận nữ phụ, nhưng với ngón tay vàng sửa cốt truyện của mình, có một ngày cô hoàn toàn có thể thoát khỏi vận mệnh, sau đó tự kiểm soát cuộc đời mình.

Tốt quá, đúng là tốt quá rồi.

Nhiếp Tiếu vừa phát hiện ra phương pháp tự cứu này, tâm trạng rất tốt, đã dứt khoát ngủ một giấc ngon lành.

Cô ngủ rất say, nhưng mấy người còn lại thì không được thoải mái như vậy.

Nhiếp Minh An và Đỗ Nhã Nhược nhìn nhau một lúc, bỗng nhiên hai người đồng thanh nói: "Anh (em)..."

Nhiếp Minh An hít một hơi thật sâu, nói: "Bỗng dưng anh thấy sức khỏe của mình không được tốt lắm, lần khám sức khỏe năm nay, có nên làm sớm hơn không nhỉ?"

Hai mắt Đỗ Nhã Nhược sáng lên, bà ấy liên tục gật đầu: "Em cũng thấy thế! Đặc biệt cần kiểm tra kỹ vấn đề về não."

Bằng không, sao bà có thể nghe thấy những lời quái gở kia!

Nhiếp Minh An giật mình: "Não em gặp vấn đề gì à?"

"Chẳng có gì! Chỉ là chứng đau đầu giống Linh Lung thôi!" Đỗ Nhã Nhược chém đinh chặt sắt nói.

Nếu nói ra chuyện nghe được tiếng lòng người khác, e rằng bà ấy sẽ bị coi là kẻ điên mất.

Nhiếp Minh An thoáng thở phào một hơi sau đó cũng nói: "Đúng đúng đúng, anh cũng bị đau đầu, có lẽ do căng thẳng quá."

Hai vợ chồng an ủi lẫn nhau xong, đã quay sang hướng khác, lập tức sai người điều tra!

Cái tên tóc vàng gì đó!

Bọn họ muốn xem, có thực sự tồn tại một người như vậy hay không!

Bên kia.

Cố Thừa cũng gọi mấy cuộc điện thoại, đưa ra chỉ thị tương tự.

Nhiếp Linh Lung hiện đang theo học tại học viện Hí Kịch, cô ta vẫn luôn khao khát làng giải trí, dự định về sau sẽ tung hoành trong làng giải trí.

Vì giấc mơ của Nhiếp Linh Lung, nhà họ Cố và nhà họ Nhiếp từ sớm đã tạo dựng danh tiếng cho cô ta, bởi vậy cái danh tài nữ piano đã sớm được quảng bá ra ngoài. Nhiếp Linh Lung hiện còn chưa chính thức vào nghề nhưng đã có danh hiệu tài nữ âm nhạc số một, thậm chí còn sở hữu cả triệu người hâm mộ rồi.

Tình cảm của Cố Thừa đối với Nhiếp Linh Lung vẫn một mực sắt soi, không oán không hối, bởi vậy anh ta chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ đi điều tra Nhiếp Linh Lung về bất cứ điều gì. Đúng như lời anh ta hứa với Nhiếp Linh Lung, anh ta sẽ cho cô nàng này sự tự do hoàn toàn.

Nhưng... Lần này, anh ta lại muốn nuốt lời.

Anh ta muốn xem thử, những lời trong lòng Nhiếp Tiếu có thực sự đúng hay không. Có thực sự tồn tại một thằng tóc vàng như thế không!

Nhiếp Linh Lung vốn không biết rằng bí mật của mình sắp bị lật lên rồi, lúc ấy cô ta đã bôi thuốc lên tay, nhưng vẫn đau nhức vô cùng. Nếu không phải những bản phía sau cô ta chơi đàn không còn chăm chú như lúc đầu, chỉ đại khái đánh đúng nốt của "Feux Follets" là đủ, mà cứ chơi như mấy lần đầu, chơi cả trăm lần như thế, có lẽ đôi tay này cũng chẳng còn nữa rồi.

Nhiếp Linh Lung hồi tưởng lại tình hình hôm nay, luôn cảm thấy có điểm gì đó không đúng. Có những việc, rõ ràng không phải cô ta muốn làm, nhưng lại có một luồng sức mạnh kỳ lạ thúc đẩy cô ta phải làm.

Hình như Nhiếp Tiếu này có điều gì đó tà môn!

Nhiếp Linh Lung bỗng sinh lòng cảnh giác. Cô ta nghĩ ngợi một phen, sau đó dứt khoát chụp một tấm ảnh bàn tay sưng vù của mình rồi gửi cho anh cả Nhiếp Bá Lâm!

Bố mẹ và Cố Thừa hôm nay đều có chút kỳ lạ, không hiểu sao Nhiếp Linh Lung lại chẳng muốn tìm họ. Ngược lại anh cả Nhiếp Bá Lâm vẫn luôn rất cưng chiều cô ta, vừa thấy tay em gái thành ra thế này, nhất định sẽ đau lòng lắm.

Quả nhiên... người anh cả là tổng tài lạnh lùng trong mắt người ngoài, chỉ mấy giây sau đã lo lắng gọi video qua. Khóe môi Nhiếp Linh Lung hé lộ một nụ cười đắc ý rồi thoáng chỉnh đốn lại một chút, trưng ra vẻ mặt ấm ức, cuối cùng mới bắt máy.

"Linh Lung, tay em sao thế này?" Nhiếp Bá Lâm với gương mặt đầy căng thẳng xuất hiện trên màn hình.

Nhiếp Linh Lung lập tức ép ra một giọt nước mắt long lanh: "Anh cả, em chơi đàn hơi lâu nên tay bị đau."

Quả nhiên Nhiếp Bá Lâm đã đau lòng rồi: "Sao lại chơi lâu thế?"

Nhiếp Linh Lung lộ ra biểu cảm ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Nhiếp Bá Lâm vừa thấy thế, tất nhiên là sẽ phải hỏi cho ra lẽ.

Cô ta chỉ khẽ nói: "Tiếu Tiếu chị ấy... ai..."

Cứ như chẳng nói gì, nhưng lại như đã nói hết mọi điều!

Sắc mặt Nhiếp Bá Lâm bỗng thay đổi: "Em ấy lại gây khó dễ cho em nữa à? Linh Lung, em đừng sợ, sáng mai anh về rồi. Đối với anh, em mới là em gái của anh, anh nhất quyết không để em ấy bắt nạt em đâu."