Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Anh cả, Tiếu Tiếu mới là em ruột của anh..." Nhiếp Linh Lung yếu ớt nói.

Nhiếp Bá Lâm cười lạnh một tiếng: "Anh chẳng có đứa em gái nào đáng hổ thẹn như thế. Em nghỉ ngơi cho tốt, chờ anh về nhà."

Nhiếp Linh Lung tắt video, lúc này mới lộ ra một nụ cười đắc ý.

Nhiếp Tiếu là con gái ruột của nhà họ Nhiếp thì đã làm sao? Cô ta mãi mãi không thể vượt qua được địa vị của mình trong nhà họ Nhiếp.

Mãi mãi!

...

Nhiếp Tiếu ngủ một giấc ngon lành, sáng sớm hôm sau, khi cô xuống lầu ăn sáng đã thấy trên bàn ăn có thêm một người nữa.

Người đàn ông này đeo một cặp kính, trông có vẻ xa cách lạnh nhạt chẳng muốn ai lại gần mình, nhưng anh ta lại đang tỉ mỉ đút cháo cho Nhiếp Linh Lung, trông đúng kiểu "cuồng em gái".

Nhiếp Linh Lung vốn đang ăn ngon lành, vừa thấy Nhiếp Tiếu xuống lầu, cô ta bỗng nhiên lùi ra phía sau, trên mặt đầy vẻ sợ hãi nói: "Tiếu Tiếu, xin lỗi nhé. Em không có ý muốn giành anh cả với chị đâu, chỉ là tay em hơi bất tiện, nên anh ấy mới đút cho em thôi."

Nhiếp Bá Lâm ngước mắt nhìn Nhiếp Tiếu, một tia chán ghét lướt qua trong đáy mắt: "Nhà quê mãi là nhà quê, ngày thường em hay bắt nạt Linh Lung như thế à?"

Nhiếp Tiếu chẳng hề tức giận, ngược lại trong ánh mắt cô nhìn Nhiếp Bá Lâm thậm chí còn có chút thương hại.

[Anh cả trông có vẻ lạnh lùng, nhưng luôn cảm thấy anh chàng này vẫn thiếu thứ gì đó, nhìn kỹ thì... chắc là thiếu một chiếc mũ xanh nhỉ?]

Cái quái gì thế!

Là một tổng tài lạnh lùng bá đạo, Nhiếp Bá Lâm chưa bao giờ tin trên đời này có chuyện gì vượt quá khoa học.

Bởi vậy phản ứng đầu tiên của anh ta là... kẻ nào đang giả thần giả quỷ vậy!

Nhiếp Bá Lâm còn đang nghi hoặc không thôi, ai ngờ Nhiếp Tiếu lại không nhịn được mà tiếp tục rủa thầm.

[Ừm... nếu là vị anh cả trong truyền thuyết này thì trong cốt truyện người ta nói thế nào ấy nhỉ. Ba... hai... một... Điện thoại của tôi reo lên rồi!]

Điện thoại gì, reo gì!

Âm thanh này... rốt cuộc là cái gì!

Nhiếp Bá Lâm vẫn đang nghi hoặc không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, bỗng nhiên điện thoại của anh ta reo lên.

[Ha ha, quả nhiên đã gọi điện rồi, bắt máy nhanh đi. Sắp rồi, anh sắp nhận được tin vui mình được làm bố rồi.]

Người anh cả này của cô vốn là nam phụ trong một cuốn sách khác. Cuốn sách này đi theo mạch truyện "cô vợ trẻ mang bầu bỏ chạy". Để tránh mặt nam chính, cô vợ trẻ này còn tìm một anh chàng nam phụ tử tế để "cắm sừng". Anh cả tội nghiệp của cô chính là vị “nam hiệp” được chọn.

Về sau khi nam chính và nữ chính gặp nhau, bọn họ sẽ bắt đầu hành hạ qua lại, hành hạ một hồi, bọn họ sẽ giải tỏa những hiểu lầm ngày xưa.

Sau đó, nam phụ “hiệp nghĩa” là anh cả của cô đây, kẻ dám cưới nữ chính, tự nhiên sẽ bị nam chính coi là cái gai trong mắt!

Rồi kết cục cũng chẳng khá hơn nữ phụ là cô tí nào!

Vừa nghĩ như thế, Nhiếp Tiếu bỗng thấy nhà họ Nhiếp mình cũng mạnh thật đấy!

Là một gia tộc toàn vai phụ, thế mà bọn họ vẫn có thể sống dai dẳng dưới tay một đám nam nữ chính!

Thực lực này, phải gọi là bá đạo rồi!

Nhiếp Tiếu còn đang rủa thầm trong lòng, nhưng giọng nói bên ngoài thì cực kỳ chân thành: "Anh cả, điện thoại anh đang kêu kìa, mau bắt máy đi."

Anh cả không bắt máy, làm sao cô xem kịch hay được!

Âm thanh này...

Biểu cảm của Nhiếp Bá Lâm bỗng nhiên thay đổi. Đây chính là cái giọng nói quái lạ cứ xuất hiện trong đầu anh ta! Chẳng lẽ những gì anh ta vừa nghe thấy chính là tiếng lòng của cô em gái cùng cha khác mẹ này?

Nhiếp Bá Lâm không khỏi nhìn Nhiếp Tiếu với ánh mắt đầy cảnh giác.

Nhiếp Tiếu đáp lại anh ta bằng một ánh mắt vô tội.

"Anh cả, là chị Nguyệt gọi kìa." Nhiếp Linh Lung liếc màn hình điện thoại, sau đó không nhịn được mà lên tiếng nói.

Điện thoại của Nguyệt Nhi?

Nhiếp Bá Lâm ngỡ ngàng, bỗng nhiên lại nhớ đến tiếng lòng vừa mới nghe thấy.

[Ngay bây giờ, anh sắp nhận được tin vui mình lên chức bố rồi.]

Nhiếp Bá Lâm thoáng run lên, sau đó theo bản năng mà lắc lắc đầu, mấy câu nói hươu nói vượn như thế sao có thể tin được!

Không thể để Nguyệt Nhi chờ lâu.

Nhiếp Bá Lâm nhanh chóng bắt máy. Bên kia truyền đến giọng nói dịu dàng của Trần Nguyệt Nhi: "Bá Lâm, em có thai rồi. Anh sắp được làm bố rồi."

Nhiếp Bá Lâm: "???"

Đây đúng là một tin vui cực lớn, nếu nghe được tin vui này trước khi nghe thấy tiếng lòng, chắc anh ta đã vui đến phát điên!

Thế nhưng...

[Thế nào thế nào? Có phải là tin vui mình được lên chức bố không? Sao anh cả chẳng có phản ứng gì thế? Không nên nha, rõ ràng ta đã nhìn thấy mái tóc anh ấy xanh hết cả lên rồi.]

Tiếng lòng lại truyền đến, mặt Nhiếp Bá Lâm tối sầm lại.

"Bá Lâm, sao thế?" Bên kia, giọng nói của Trần Nguyệt Nhi bỗng có chút căng thẳng: "Anh không vui à?"

"Không có, anh rất vui." Nhiều năm tình cảm như vậy khiến Nhiếp Bá Lâm không nhịn được mà bật ra một câu thoại theo bản năng.