Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiểu Hàm Miêu nhanh chóng giải thích:

-E hèm … Đây là thuật ngữ của trò chơi, tức là người chơi không theo đuổi việc đánh quái thăng cấp, mà thích chụp ảnh màn hình và xem phong cảnh trong trò chơi.

Sau khi nghe cô nói, khóe môi của Phong nhẹ nhàng giương lên:

-Ta biết.

Dứt lời, cô ấy xoay người đi đến một cửa hàng chuyên bán các loại quả mọng trong thị trấn, giọng nói có chút mịt mờ:

-Ta không có nhiều thời gian online, liền ... Xem như là Phong Cảnh Đảng.

“Liền xem như, có nghĩa là gì?”

Tiểu Hàm Miêu lẩm bẩm một cách kỳ lạ.

Thời gian online không nhiều ...

Vào lúc này, cô đã có một suy đoán nhất định về thân phận của đối phương ở thế giới thực.

“Chỉ có những người có địa vị cao, mới không có nhiều thời gian để chơi game, đúng không?”

“Trong thế giới thực, chắc cô ấy rất bận…”

“Đối với cô ấy, chơi game chỉ là một hình thức thư giãn cùng hưởng thụ.”

“Thực ra, có lẽ cô ấy là một vị cấp trên lớn tuổi, được người khác kính trọng, yêu mến và quản lý nhiều cấp dưới ...”

“Có thể là một công ty lớn hoặc chính phủ!”

“Chẳng lẽ là sinh ra tò mò đối với trò chơi thần kỳ này?”

Nghĩ tới đây, Tiểu Hàm Miêu cảm thấy mình có thể làm thám tử được rồi.

Khi Tiểu Hàm Miêu nhìn về nơi Phong đang đứng, đặc biệt là đôi mắt sáng ngời của cô ấy khi nhìn vào quả mọng, mắt cô lại sáng lên.

Cô chọn một quả mọng, nhiệt tình giới thiệu:

-Những quả mọng này nhìn rất đẹp phải không?

-Vị của chúng thực sự rất ngon! Ta nghĩ so với hoa quả ở Lam Tinh ngon hơn nhiều! Cũng không biết nhà thiết kế đã tạo ra nó như thế nào ...

-Đúng rồi trong này trò chơi, chúng ta cũng cần phải ăn cơm, quả mọng là một lựa chọn không tệ. Những cửa hàng này là do người chơi chúng ta mở và quả mọng được thu thập từ rừng rậm. Chỉ cần dùng điểm cống hiến là có thể mua được!

-Hừm… độ cống hiến được xem như là đơn vị tiền tệ trong game, phải đạt đến level 11 mới có thể mở nó ra. Trước lúc đó, người chơi mới phải tự mình vào rừng tìm quả mọng. Tuy nhiên, tài nguyên Khu rừng Tinh Linh vô cùng phong phú, quả mọng cũng rất dễ tìm!

-Đương nhiên, nếu tìm Alice làm nhiệm vụ, cũng có thể lãnh được đồ ăn!

Vừa nói, Tiểu Hàm Miêu vừa hướng vào bên trong cửa hàng hô to:

-Có ai không? Có ai không?

Không có ai trả lời.

Cô vỗ đầu mình một cái:

-Trời ạ, quên mất, bây giờ mọi người đều đang hướng dẫn người mới!

Nói xong, Tiểu Hàm Miêu trực tiếp chạm vào hai quả mọng màu tím trong giỏ trái cây, tách ra một quả đưa cho Phong, nói:

-Đây, xin Ngài hãy nếm thử! Ta quen chủ cửa hàng này, là người của công hội chúng tôi. Hắn có lưu lại phép thuật theo dõi hàng hóa, có thể trả tiền lại cho hắn sau.

Phong ngạc nhiên nhận lấy quả mọng, nhẹ nhàng cắn một miếng. .

Mùi thơm cùng nước trái cây tỏa ra.

Trong nháy mắt, đôi mắt cô ấy trở nên sáng hơn.

Vẻ mặt giống như đã lâu chưa được thưởng thức món ngon.

-Như thế nào? Ngon lắm phải không?

Nhìn biểu cảm của cô, Tiểu Hàm Miêu vui vẻ nói.

-Ừm

Phong gật đầu.

Cô ấy nhai rất chậm, dường như vô cùng hưởng thụ quá trình này.

-Ăn thật ngon.

Cô nói.

Phong là một người chơi rất kỳ quái.

Tiểu Hàm Miêu cho là như vậy.

Ngay từ đầu, nàng cho rằng có lẽ đối phương thuộc về kiểu phái phong cảnh giải trí hưu nhàn kia.

Nhưng rất nhanh, một số hành động của Phong đã khiến cho nàng lật đổ suy đoán lúc trước của mình.

Phong lại không hề thấy rất hưng phấn mà tìm kiếm phong cảnh xinh đẹp khắp nơi rồi chụp lưu niệm chung, cũng không có tiếp cận nàng để nghe ngóng xem nơi nào có phong cảnh tráng lệ nhất.

Điều này khiến Tiểu Hàm Miêu - người chơi được xem như là một nửa thuộc hệ cuộc sống, rõ ràng có một bụng ý tưởng hay, lại làm cách nào cũng không phát huy ra được.

Thế nhưng, dường như Phong lại có niềm yêu thích không rời đối với thế giới mỹ thực này.

Dọc trên đường đi, mỗi khi nhìn thấy món ăn khiến bản thân cảm thấy hứng thú, nàng ấy đều sẽ dừng lại nếm thử.

Giống như một lữ hành gia đã rất lâu rồi không được thưởng thức thức ăn ngon.

Ngoài ra, dường như nàng ấy cũng không thấy lạ lẫm đối với thế giới này, mặc dù Tiểu Hàm Miêu cũng chẳng nói lên được vì sao lại thế, nhưng mà nàng chính là có loại cảm giác này.

Khả năng là… Phong đang ở loại trạng thái tự do tự tại khi du ngoạn ấy chăng.

Không có gò bó, cũng không có niềm hưng phấn khi đi đến một thế giới mới, ngược lại là giống như đang đi dạo trong vườn hoa sau nhà của chính mình.

Ôi.... Nhất định là mình cả nghĩ quá rồi.

Tiểu Hàm Miêu lắc đầu.

Có điều, ngược lại thì nàng thấy càng thêm hiếu kỳ về Phong hơn.

Vị người chơi kỳ quái này rất ôn hòa, trên mặt lúc nào cũng mang theo nụ cười như có như không, nhất là khi nhìn thấy người chơi đang hăng hái mà làm nhiệm vụ, dường như nụ cười đó của nàng ấy sẽ trở nên càng thêm nhu hòa.

Ngoài ra, nàng ấy còn rất thích đi đi lại lại, Tiểu Hàm Miêu tiếp đãi nàng ấy rất lâu, nàng ấy vẫn liên tục đi dạo không ngừng.

Hình như… Nàng ấy rất hưởng thụ kiểu dạo bước thế này.

-Ngài rất thích cảm giác khi tản bộ kiểu này sao?

Sau cùng, Tiểu Hàm Miêu vẫn không ngăn được sự hiếu kỳ của mình.

Nghe thấy thắc mắc của Tiểu Hàm Miêu, Phong xoay người lại, ánh mắt sáng như sao màu ngọc bích lóe lên một tia sáng sâu sắc nào đó.

Nàng ấy đưa một quả mọng nhỏ màu đỏ vào trong miệng, giọng nói như có như không:

-Ta thích loại cảm giác tự do này.

Tự do ư...

Trong nội tâm Tiểu Hàm Miêu khẽ lung lay, không biết làm sao, bỗng nhiên lại liên tưởng đến bản thân ở trong hiện thực.

Mơ hồ, nàng cũng sinh ra một loại đồng tình.

Chỉ là giờ phút này, Phong ở trong lòng nàng dường như càng thêm thần bí.

-Nàng ấy, thật giống như… Thật giống như nàng công chúa từ trong lâu đài lén chạy ra ngoài…

Chẳng biết thế nào, Tiểu Hàm Miêu nảy lên một suy nghĩ như vậy.