Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nàng cảm thấy nhất định mình đã đọc quá nhiều truyện cổ tích rồi!
Có điều, ý nghĩ này vừa xuất hiện, nàng cũng cảm nhận thấy đối phương quả thực rất phù hợp với kiểu người như vậy...
Mặc dù chỉ là dùng hệ thống nhân vật cơ sở nhất.
Nhưng không thể che lấp hết cái vẻ thần bí, cao quý ấy trên người Phong...
Tuy rằng gần trong gang tấc, thế nhưng Phong lại cho người ta cảm giác như vừa hạ xuống một giây thôi rồi lại rời khỏi nơi này, trở về nơi bản thân thuộc về...
Dường như nàng ấy chưa bao giờ thuộc về nơi này.
Dường như nàng ấy cũng không định thật sự hòa nhập cùng với nơi đây.
Thế giới của nàng ấy, tương lai của nàng ấy, dường như cũng không đặt tại đây.
Nàng ấy, giống như một người phiêu bạt cô độc, chỉ bởi vì muốn nghỉ ngơi một chút, mới dừng lại đôi lúc.
Rất nhanh, nàng ấy rồi sẽ lên đường lần nữa...
Nhất định nàng ấy rất cô quạnh nhỉ?
Nghĩ tới đây, Tiểu Hàm Miêu do dự một chút, nói lời mời:
-Cái đó... Tối nay ấy à, chúng ta sẽ tổ chức tiệc đêm đốt lửa trại cỡ lớn để hoan nghênh người chơi mới, ngài... Có muốn tham dự một chút không?
Nghe xong lời của Tiểu Hàm Miêu, Phong hơi ngẩn ra.
Chỉ thấy trong ánh mắt nàng ấy thoáng hiện lên một ánh hào quang sáng rực, sau đó nhẹ nhàng gật đầu:
-Được.
...
Màn đêm, rất nhanh đã phủ xuống.
Trải qua hướng dẫn trong lần thử nghiệm đầu tiên cho các người chơi, lần Closed Beta thứ hai các người chơi cũng đã dần dần quen thuộc với cách chơi của《 Vương quốc Tinh Linh 》.
Đồng thời khi đang khen ngợi bộ trò chơi này quả nhiên danh bất hư truyền, bọn họ cũng sôi nổi đón nhận lời mời từ người chơi dày dặn kinh nghiệm.
Chẳng biết khơi dậy lúc nào, đêm liên hoan đốt lửa trại đã trở thành trạng thái bình thường để chúc mừng 《 Vương quốc Tinh Linh 》.
Một đống củi chồng chất cao đến bốn mét ở giữa quảng trường đã bày xong, rồi được đốt bùng lên trong một vùng reo hò cùng tiếng huýt sáo.
Ngọn lửa bùng cháy sáng rực, cao tới bảy tám mét, chiếu rọi toàn bộ quảng trường sáng ngời chói chang.
Những ngươi chơi trong thử nghiệm lần đầu bày ra tiệc rượu thật dài trên quảng trường, vật liệu đều từ Rừng Rậm Tinh Linh và các loại quả mọng, cùng với một số quả hạch không biết tên gọi có mùi vị không tệ, còn có thịt nướng ngon miệng sau khi săn giết ma thú, vân vân.
Đương nhiên, cái sau được bày ra ở vị trí đặc biệt bí mật một chút, để khỏi phải bị Alice và Berserker thấy được, không tránh được lại bị răn dạy và quở mắng một trận.
Ngoài ra, còn có người chơi mang mật ong từ trong rừng rậm ra, rồi ngâm trà mật ong với một loại thực vật giống như hoa cúc Lam Tinh, tạm thời coi như rượu.
Mấy người chơi tụ tập tốp năm tốp ba cùng một chỗ, kề vai sát cánh.
Có người chơi đặc biệt làm ra Board Game, một đám người chơi vây quanh một chỗ, vui sướng chơi đùa, cười đùa.
Có người chơi bản Closed Beta trên quảng trường mày mò thành lập chế độ PK, tiêu hao điểm cống hiến để hai người tiến hành PK, ma pháp và kiếm kỹ vô cùng sáng đẹp, khiến cho một đám người chơi vây xem rồi lớn tiếng khen hay, tốp người vừa tùy ý vừa dũng mãnh kia nhìn thấy đám tân thủ Nhị Trắc bọn họ mà hai mắt sáng lên.
Có người chơi lão luyện đặc biệt dùng vật liệu gỗ và bộ lông trên người ma thú để làm ra đàn ghi ta thổ chế, vừa đàn vừa hát, khiến cho một đám người chơi huýt sáo vỗ tay...
Toàn bộ quảng trường đều đắm chìm trong một bầu không khí giống như đang ăn tết.
Tiểu Hàm Miêu và Phong cùng ngồi ở trên thảm từ cây mây được đan tết thành chỗ ngồi hình vuông, một bên thưởng thức những món ăn ngon lành của tiệc rượu rừng núi, một bên thưởng thức cảnh đẹp.
Nét mặt Phong rất dịu dàng.
Ánh mắt của nàng ấy dưới ánh lửa chiếu rọi lóe lên từng vệt ánh sao sáng lạn, giống như mặt hồ lăn tăng sóng gợn dưới ánh mặt trời.
Nhìn ánh mắt chuyên chú đó của nàng ấy, khóe miệng Tiểu Hàm Miêu cũng dần dần giương lên.
-Trò chơi này có độ tự do rất cao, thế nên... Chỉ cần là đồ vật mà chúng ta muốn hoàn thành, hầu như đều có thể làm được. Kiểu tiệc đêm lửa trại thế này, kể từ sau khi khai mở chúng ta đã từng làm rất nhiều lần...
Nói xong, Tiểu Hàm Miêu duỗi lưng một cái, uống một ngụm trà mật ong ngọt ngào, cười nói:
-Nói đến đấy, cũng có hứng thú. Theo đạo lý mà nói, rất nhiều người trong chúng ta kỳ thật khi ở trong hiện thực đều không hề thích xã giao... Thế nhưng lại thích được mặc sức vui vẻ giữa đống lửa trại trong trò chơi.
Phong không nói gì, mà chỉ ngồi bên cạnh nàng, vừa ăn hoa quả, vừa lẳng lặng lắng nghe lời kể của nàng.
-Rất nhiều hội viên của ta đều nói cho ta biết rằng, thật ra ở trong hiện thực, bọn họ đều là người rất hướng nội...
Tiểu Hàm Miêu vừa nói, vẻ mặt dần dần hoảng hốt:
-Thế nhưng... Ở chỗ này, lại không như vậy.
Ngắm nhìn từng khuôn mặt tươi cười sung sướng ấy, nét mặt nàng dần dần cũng trở nên nhu hòa:
-Ngay từ đầu khi bọn họ nói cho ta biết, ta còn rất kinh ngạc. Bởi vì trong mắt ta, tất cả mọi người đều rất hướng ngoại, rất nhiệt tình. Thật sự ta không thể tưởng tượng nổi chuyện rất nhiều người trong hiện thực lại vô cùng trầm lặng, vô cùng hướng nội.
-Thời điểm trước kia, có người nói cho ta biết... Nói rằng rất nhiều người không thích xã giao, thật ra cũng không phải là thật sự hướng nội, mà là bọn họ khám phá ra trong hiện thực khôn khéo lõi đời, chán ghét những kẻ dối trá đó, không cần thiết phải giao tiếp với bên ngoài...
-So với việc giả dối, bọn họ càng thích nán lại trong thế giới nhỏ chân thật của bản thân.
-Thế nhưng, điều này cũng không có nghĩa là bọn họ thật sự không thích giao lưu với người khác, bọn họ chỉ là chưa quen biết được với người vừa ý.
-Những người không cùng nằm trên một dải băng tần, thì sẽ chẳng thể trò chuyện cùng với nhau...