Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
-Những người có cùng tần số, dù cho có trèo đèo lội suối, cuối cùng rồi cũng sẽ tụ tập với nhau; những người có từ trường không hợp, dù sớm chiều ở chung đi chăng nữa, chung quy lại cũng không phải người cùng một đường.
-Trước kia, ta cũng không hiểu ý nghĩa sâu xa của những lời này, cũng không hề thấy đồng cảm đối với những lời nói ấy.
-Thế nhưng sau khi đi đến nơi này trong trò chơi, ta nghĩ... Cuối cùng ta đã biết nhưng lời này có ý nghĩ gì rồi.
Nói xong, Tiểu Hàm Miêu dùng một hơi uống cạn trà mật ong trong chén, khóe miệng tan ra một nụ cười mỉm ngọt ngào:
-Ở nơi đây, mọi người tìm đến chốn trở về của bản thân... Không cần che dấu chính mình, cũng không cần che dấu suy nghĩ trong lòng, mọi người giống như là đã mở ra một quãng đời người tùy ý mới mẻ.
-Có lẽ... Đây chính là sức hấp dẫn của trò chơi này nhỉ.
Một lát sau, Tiểu Hàm Miêu thở dài:
-Trò chơi này... Thật sự có một loại ma lực khác, có đôi lúc, ta thật sự hy vọng nơi này không phải là trò chơi, mà là một thế giới chân thật.
-Ta thật sự rất muốn nói một tiếng cảm ơn, đối với người đã khai phá ra trò chơi này.
-Cảm ơn... bọn họ vì chúng ta miêu tả nên một cuộc đời mỹ lệ khác...
"Đùng——!"
"Đùng——!"
"..."
Từng tiếng nổ vang cắt đứt lời kể của Tiểu Hàm Miêu.
Hai người theo bản năng ngẩng đầu, nhìn lên phía không trung.
Nơi đó, từng chùm từng chùm “pháo hoa" do ma pháp đúc thành đang lần lượt nở rộ...
Ngũ thải ban lan*, vô cùng mỹ lệ.
*Ngũ thải ban lan (thành ngữ): ý chỉ nhiều màu sắc rực rỡ
Hào quang ma pháp chiế rọi vào trong đôi mắt Tiểu Hàm Miêu, tỏa sáng lấp lánh.
Đúng hệt như tâm tình của nàng bây giờ.
Phong nghiêng đầu, tầm mắt của nàng dừng lại trên bên mặt của Tiểu Hàm Miêu, khóe miệng giương lên một nụ cười:
-Ngươi thật sự rất yêu thích trò chơi này nhỉ.
Tiểu Hàm Miêu một bên ngắm nhìn pháo hoa ma pháp, một bên hung hăng gật đầu, giọng nói kiên định không thay đổi:
-Đó là điều đương nhiên!
-Thích là tốt rồi.
Phong cười cười, sau đó nhẹ nhàng đứng lên.
Nhìn thấy Phong đột nhiên đứng dậy, Tiểu Hàm Miêu có hơi sững sờ:
-Ngươi... Ngài muốn đi đâu?
-Thời gian không còn sớm, ta cần phải trở về.
Phong nói.
Nghe lời Phong nói xong, Tiểu Hàm Miêu nhíu mày, nàng nhìn hệ thống thời gian, kinh ngạc nói:
-A! Ôi trời... Không còn sớm nữa, Lam Tinh bên kia đã là năm tiếng rồi! Ôi... Ngươi... Ngài muốn logout sao?
Phong trầm mặc một chút, sau đó gật đầu một cái.
Tiểu Hàm Miêu sờ sờ cằm, nói:
-Nếu muốn logout, đến “Phòng chưa thi thể" trước đi, trong trò chơi, khi logout cơ thể sẽ ở lại tại chỗ, thế nên tìm nơi an toàn rồi logout thì tốt hơn.
-Phòng... Phòng chưa thi thể?
Lần đầu tiên vẻ mặt Phong xuất hiện rõ ràng vẻ kinh ngạc và nghi hoặc.
-À... Khụ khụ khụ, đây là cách gọi đùa mà chúng ta gọi điểm logout thôi.
Tiểu Hàm Miêu cười khan vài tiếng, giải thích nói:
-Là thế này, ở trong trấn nhỏ chúng ta đã sắp đặt điểm logout tập trung, người chơi không có “nhà" có thể logout ở điểm logout, chỗ đó Alice đã vẽ trận pháp bảo vệ, sau khi logout sẽ rất an toàn.
-À... Toàn bộ trò chơi này đều được mô phỏng chân thật, sau khi logout cơ thể sẽ không biến mất, mà chỉ mất điều khiển thôi, giống như thi thể, khi từng hàng đứng trong phòng vẫn là có hơi đáng sợ, thế nên chúng chúng ta mới gọi đùa là phòng chứa thi thể...
Phong: ...
-Đương nhiên, khụ khụ... Nếu như ngươi không ngại, logout ở trong nhà ta cũng được, ừm... Giường nhà ta còn rất lớn cơ.
Tiểu Hàm Miêu lại nói.
Nàng có ấn tượng rất tốt với người chơi mới trầm tĩnh này, mơ hồ sinh ra ý nghĩ muốn kết giao.
Có điều, Phong cũng không đồng ý ngay lập tức.
Nàng ấy chỉ cười cười, nhẹ nhàng lắc đầu:
-Không sao đâu, hôm nay đã làm phiền ngươi rất nhiều, không cần lại làm phiền ngươi thêm nữa.
Mặc dù là lời từ chối nhã nhặn, thế những lại khiến người ta như tắm gió xuân trong lời nói cùng với nụ cười ấm áp, lại khiến cho nhân sinh không hề sinh ra một cảm giác khó chịu.
-Vậy à.
Tiểu Hàm Miêu có chút tiếc nuối mà nhéo nhéo góc áo.
Còn Phong thì nhìn nàng một cái thật sâu, khóe miệng mỉm cười:
-Cảm ơn ngươi hôm nay đã liên tục tiếp đãi ta, ta rất vui vẻ. Quả mọng ăn ngon lắm, tiệc đêm lửa trại cũng thật sự rất thú vị. Sau này có cơ hội lại tụ họp nhé, ta phải đi rồi.
Nói rồi, nàng ấy khẽ gật đầu với Tiểu Hàm Miêu, sau đó quay mình đi vào trong đám người.
-Ôi ôi! Ta còn chưa nói phòng chứa thi thể ở đâu mà!
Tiểu Hàm Miêu ở phía sau hô một tiếng, vội vàng đuổi theo.
Thế nhưng ở trong đám người, lại không tìm thấy bóng dáng của Phong.
-Người đâu rồi?
Tiểu Hàm Miêu ngẩn người, nhìn xung quanh tìm kiếm.
Nhưng mà, lại chẳng tìm thấy bóng hình Phong đâu.
Nàng có chút buồn bực vỗ đầu một cái:
-Ôi chao! Trò chuyện hơn một ngày, vậy mà lại quên thêm bạn tốt, mình ngốc quá đi!
...
Trong Rừng Tinh Linh.
Một dáng người uyển chuyển đang chậm rãi dạo bước.
Là Phong.
Theo nhịp chân của nàng, thực vật hai bên rừng rậm giống như đang gửi lời chào tới Quân Vương, tự động tránh ra, vì nàng mà hiện ra một con đường.
Lá cây vang xào xạc, đom đóm vây quanh nàng nhảy múa, dường như đang thăm hỏi với sự sống tối cao.
Mỗi một bước, trên người nàng đều sẽ tỏa ra hào quang nhàn nhạt, ở trong bóng tối toát ra vẻ huyền bí thiêng liêng.
Tóc của nàng dần dần biến dài, màu vàng kim nguyên bản từ từ hóa thành ánh bạc lộng lẫy.
Chiều cao của nàng từ từ vươn cao, thân hình cũng trở nên càng cao, càng tao nhã hơn.
Mà một đôi con ngươi màu ngọc bích ấy của nàng, cũng dần dần cởi bỏ ánh xanh biếc, chuyển thành sắc tím thần bí cao quý.
Ngũ quan càng thêm tinh xảo, cũng càng thêm vô song.
Ngay cả bộ đồ tân thủ nguyên bản trên người, cũng biến thành chiếc váy thần thánh khiết do thần lực ngưng tụ mà thành.
Tựa như trong nháy mắt, nàng đã từ nàng công chúa thất lạc nơi nhân gian biến thành nữ thần trên bầu trời.