Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ở Tinh Linh Chi Sâm.

Hắc Long Merrill nhàm chán ngồi dựa vào ổ của nó, nhìn hai người chơi đang nướng đồ ăn ở bên cạnh, giọng điệu lười biếng phát ra:

-Làm nhanh lên! Merrill đại nhân đói bụng rồi.

Ổ của nó không phải do tự nó đào lên.

Mà là do Tiểu Hàm Miêu lợi dụng tài sản lực lượng của thành viên trong công hội để xây dựng cho nó một cái thành trì đông ấm hè mát.

Những người chơi đã dựa theo tập tính của Hắc Long, mà dựng cho nó một cái ổ nhìn giống một tòa thành, ít nhất… thì bên ngoài nhìn là như vậy.

Còn bên trong thì phủ kín trang sức vật phẩm tỏa sáng lấp lánh.

Những món trang sức vật phẩm này đều là nhờ Tiểu Hàm Miêu gom góp độ cống hiến từ trang bị của Thương Thành hối đoái, để cho một nhóm người chơi vung tay qua trán.

Nhân tiện cảm khái một lúc, tiền tài chính là sức mạnh.

Có điều, tạm thời chưa đề cập đến chất lượng trang bị mà Thương Thành cung cấp như thế nào, nhưng hiệu quả thì rất tuyệt.

Tuy rằng không phải bảo vật thật sự, nhưng hoa lệ tinh xảo lóa mắt cũng đủ lọt vào mắt xanh của Hắc Long.

Ít nhất thì cũng miễn cưỡng thay thế được cho bảo thạch và tiền vàng.

Merrill tỏ ra khá hài lòng, nhìn những cái lỗ tai dài kỳ lạ này cũng thấy thuận mắt hơn nhiều.

Ừ…

Bọn người kia tuy rằng ác độc tàn nhẫn, nhưng nếu có thể coi chúng như người nhà thì chính là một lựa chọn không tệ.

Ít nhất, bọn họ có thể làm được khá nhiều việc so với bọn Bán Thú Nhân ngu ngốc!

Thịt nướng của những người kia không phết thêm mật ong đâu đấy!

Ừ…

Merrill đại nhân chắc chắn không phải vì thịt nướng!

Tiểu Hắc Long rung đùi đắc ý mà nghĩ thầm.

Nó liếc nhìn hai người chơi vẫn đang nướng thịt ở bên cạnh, tiếp tục đốc thúc:

-Làm nhanh lên! Ai nướng xong trước, Merrill đại nhân sẽ lập tức ban thưởng cho người đó một ngụm nước!

Hai người chơi nghe được câu nói này, ánh mắt chợt tỏa sáng, động tác tay cũng nhanh hơn hẳn.

Hắc Long Merrill nhìn hai người chơi đang ra sức thì cảm thấy vô cùng hài lòng.

Nó kiêu ngạo ngẩng đầu lên, thần sắc bề nghễ.

Những tên nhóc tham lam này thật đáng buồn, Merrill đại nhân chỉ cần dùng một chút nước bọt đã có thể thu phục được rồi!

Merrill đại nhân đúng là thật sự vừa thông minh lại vĩ đại!

Tiểu Hắc Long không biết là… Nước bọt của rồng trong mắt nó không có chút giá trị nào nhưng thật ra lại là một loại nguyên liệu ma pháp không tồi.

Đối với Pháp Sư mà nói, nước bọt rồng khá là quý hiếm.

Từ khi có người chơi góp nhặt nước bọt của Hắc Long, và đổi lấy những lợi ích to lớn từ những Pháp Sư Tinh Linh ở bộ tộc Blaze, thì nước bọt của Merrill lập tức trở thành mặt hàng bán chạy.

Chỉ cần cho nó ăn thịt nướng, là có thể đổi lại được nước bọt của rồng!

Thịt nướng thì quá là đơn giản đi!

Đây đúng là vớ được món hời!

Vì vậy mà ngày càng có nhiều người chơi tới nịnh nọt muốn nướng thịt cho Tiểu Hắc Long, một ngày nướng rất nhiều, giống như coi Merrill là heo để nuôi.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, lá gan những người chơi cũng lớn hơn, có người còn hỏi Merrill có thể cung cấp một chút máu rồng được không.

Tất nhiên, tên người chơi hỏi điều này đã bị Merrill đạp cho bay thật xa.

Nước bọt thì còn chấp nhận được!

Lại còn muốn máu của đại nhân Merrill nữa à?

Nằm mơ đi!

Lúc Tiểu Hàm Miêu đi đến trước mặt Hắc Long thì cũng là lúc Merrill đang ăn như hổ đói.

Nàng nhìn thân hình của Merrill, cười ra tiếng, nói:

-Thuỵ Meyer, có phải hai ngày gần đây ngươi ăn nhiều đến nỗi béo ra hay không?

Cái đuôi của Hắc Long Merrill khua một cái, nó liếc mắt nhìn Tiểu Hàm Miêu, lười biếng nói:

-Phải gọi ta là Merrill đại nhân!

Tuy nói như vậy những nó cũng không tức giận khi Tiểu hàm Miêu gọi thẳng tên của nó.

Những ngày gần đây coi như không uổng phí công sức Tiểu Hàm Miêu kết thân với Tiểu Hắc Long.

Ít nhất, là có thể giao tiếp thông thường được.

Hơn nữa, long ổ cũng là do Tiểu Hàm Miêu chuẩn bị, ngay cả những đồ vật lấp lánh dùng để trang trí cũng một tay Tiểu Hàm Miêu lo liệu, cho nên Hắc Long Merrill đối xử khá khách khí với nàng.

Nghe những lời Merrill nói, trong mắt Tiểu Hàm Miêu ánh lên ý cười.

Nàng lấy một cái bàn chải tự chế cỡ lớn từ phía sau ra, ngựa quen đường cũ đi đến bên cạnh Merrill, chải lên lớp vảy của nó.

Hắc Long Merrill cảm nhận được sức lực cọ xát theo quy luật của Tiểu Hàm Miêu, nó thoải mái nheo mắt lại.

Dễ chịu.

Kiểu đãi ngộ như này thật thoải mái.

Nhiều lúc, nó thật sự đã quên bản thân nó đang là tù binh bị bắt giữ!

Ừ…

Những tên lỗ tai dài kỳ lạ này tuy rằng có hơi ác độc tàn nhẫn, nhưng trình độ hầu hạ Cự Long lại hơn hẳn so với bọn Bán Thú Nhân ngốc nghếch kia đấy!

Merrill rất hưởng thụ.

Nhìn dáng vẻ đang chìm trong hưởng thụ sung sướng của nó, Tiểu Hàm Miêu vừa cọ lưng cho nó vừa cười hỏi:

-Vậy thì… Merrill đại nhân, ngài thử cân nhắc xem sao?

Merrill nghe được câu này, vẻ mặt dần trở nên lạnh lẽo.

Nó thở hắt ra một tiếng, kiêu ngạo ngẩng cao đầu rồng:

-Merrill đại nhân là Cự Long chính nghĩa, bất kể các ngươi dụ dỗ lấy lòng ta như thế nào, ta cũng sẽ không trở thành thuộc hạ của Tà Thần đâu!

Ha ha.

Hưởng thụ là hưởng thụ.

Nhưng chỉ như vậy mà cho rằng nó dễ dàng lên thuyền giặc thì nhầm to rồi nhé!

Nó tuy vậy nhưng lại là Cự Long chính nghĩa đấy!

Hắc Long như vậy nhưng không làm cho Tiểu Hàm Miêu cảm thấy khó chịu, nàng tiếp tục cọ vảy cho nó, lại nói:

-Nhưng… Ngươi xem, ngươi đã ở lại nơi này của chúng ta lâu như vậy, theo sự quan sát của ngươi thì chúng ta thật sự là những kẻ độc ác hay sao?

Hắc Long Merrill nghe xong những lời nói này của Tiểu Hàm Miêu, thoáng im lặng.

Nhóm lỗ tai dài này có thật sự ác độc không?

Quan sát mấy ngày nay, nói đúng ra…

Nó cũng cảm thấy có hơi không cầm lòng được.