Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngoại trừ ngày đầu tiên chiến đấu ở bên ngoài, thì nó không còn nhìn thấy những tên kỳ lạ này chìm trong khát máu và điên cuồng nữa.
Không chỉ có vậy, bọn họ còn giống như những chú ong mật cần cù chăm chỉ, luôn bận rộn ở trong thị trấn nhỏ xây dựng quê hương của bọn họ.
Hơn nữa, giữa những nhóm lỗ tai dài cũng khá hài hòa với nhau, thậm chí Merrill còn chưa từng nhìn thấy bọn họ tranh đấu nhau bao giờ!
Phải biết, đây là chuyện thường ngày ở trong bộ lạc Bán Thú Nhân.
Đương nhiên, nó không biết là bởi vì có một lần sau khi người chơi PK đã phá hỏng cả một dãy nhà, từ đó về sau Eve đã cấm những người chơi không được PK trong thành nữa.
Tiểu Hàm Miêu thấy Merrill giữ im lặng, tiếp tục nói:
-Ta nghĩ… Ít nhất chúng ta còn lâu mới ác bằng Bán Thú Nhân.
Merrill nghe xong lập tức cảm thấy không vui:
-Điều này cũng chỉ do một mình ngươi nói mà thôi. Trong mắt ta, bọn họ thật sự không thông minh như các ngươi, nhưng lại rất thật thà chất phác! Ta không tin bọn họ ác giống như lời ngươi nói!
Hắc Long dứt lời, Tiểu Hàm Miêu cảm thấy có hơi bất đắc dĩ.
Con rồng này… Thật là bướng bỉnh.
Trong lúc nàng đang tự hỏi làm thế nào để thuyết phục tiếp thì đột nhiên, Hắc Long Merrill đứng phắt dậy!
Tiểu Hàm Miêu giật thót mình, hoảng sợ vội vàng lùi ra xa.
Chỉ thấy đột nhiên Tiểu Hắc Long trở nên nóng nảy gấp gáp, hai mắt nó trở nên đỏ thẫm, liên tục thở gấp, giống như đang cực kỳ tức giận.
Tiểu Hàm Miêu cẩn thận hỏi nhẹ:
-Cái kia… Ngươi, làm sao thế?
Hắc Long Merrill không trả lời.
Nó nhảy ra khỏi ổ mà mấy ngày hôm nay vẫn nằm, ngửa mặt gầm gừ:
-Là kẻ nào? Dám động đến tài sản của Merrill đại nhân!
Bị người dòm ngó!
Tài sản nó cất giữ trong thành trì lại có kẻ dám dòm ngó đến!
Ngay lúc nãy thôi, nó cảm nhận được tất cả kho báu ma pháp do bản thân nó giữ gìn bảo vệ lại đang bị phá hủy!
Chỉ thấy Merrill hít sâu một hơi, trong miệng ngâm nga ngôn ngữ của rồng du dương trầm bổng.
Một cái vòng cổ đeo trên cổ nó chậm rãi dâng lên.
Sợi dây này là ma cụ mà dưỡng phụ nó đưa cho, cũng là thứ nó để lại để trông coi kho báu của nó!
Chỉ thấy ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra từ chiếc vòng cổ, hóa thành hình ảnh trong thành ngay trước mặt Merrill.
Trong khung cảnh đó…
Từng tên Bán Thú Nhân đang liên tục vận chuyển vàng bạc châu báu của nó gìn giữ bao lâu nay ra ngoài.
Merrill:
-…
Trong nháy mắt, Tiểu Hắc Long chợt nổi điên lên:
-Chết tiệt!
Những tên hèn hạ thấp kém này! Thấp hèn! Vô liêm sỉ! Gian xảo! Ác độc khốn khiếp!
Rua…! Merrill đại nhân nhất định phải ăn bằng sạch các ngươi!
Bọn lừa đảo này! Đồ ăn trộm!
Bọn họ dám lợi dụng việc Merrill đại nhân không có mặt ở nhà để lấy trộm kho báu của Merrill đại nhân!
Tiểu Hắc Long đang rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng.
Nó không do dự, lúc này dương cánh bay lên, muốn chạy về thành trì của bản thân để tử thủ bảo vệ số tài sản của nó.
Chỉ là, lúc nó vừa mới lao ra khỏi thị trấn, trong đầu lại vang lên âm thanh ghê tởm quen thuộc:
-Nếu ngươi muốn trở thành truyền thuyết giết rồng của người khác thì cứ tự quay về đi.
Thân hình Merrill chợt dừng lại.
Nó nhìn về phía Thần Điện, ánh mắt đỏ như máu:
-Có ý gì?
Giọng nói kia thở dài vang lên:
-Hàn Đông và Thú Liệp của Thần Quyến Giả đã tới, có thực lực ở Hoàng Kim hạ vị, thuộc hạ của ta đã từng chạm mặt với họ.
Thần Quyến Giả!
Con ngươi của Merrill hơi co lại.
Nó đã biết đến thủ đoạn của Eve, cho nên cảm thấy vô cùng sợ hãi lực lượng của Chân Thần.
Eve tiếp tục nói dối:
-Nếu như bọn họ đã dám động đến đồ đạc của ngươi, vậy thì chắc chắc là không sợ ngươi quay về trả thù, có khi lại còn đang mong chờ ngươi quay lại đấy. Tên gọi dragonslayer là một loại vinh quang mà rất nhiều sinh vật có trí tuệ đều ao ước đấy.
Tuy rằng Thần cảm thấy đại khái là Bán Thú Nhân cho rằng Merrill đã chết cho nên mới chạm vào đồ của nó, có điều chỉ cần như vậy cũng đủ để qua mặt Tiểu Hắc Long rồi.
Tiểu Hắc Long phẫn nộ nói:
-Bọn họ dám! Merrill chắc chắn sẽ ăn bọn họ!
Eve tiếp tục nói:
-Ta nghĩ Ullr có hứng thú với Cự Long không ít hơn ta đâu, nếu như gợi lên sự tò mò của Thần. Ngươi cứ nghĩ thử xem sao.
Thần chức của Thần còn có cả “săn bắn”.
Trên thực tế, tuy Dạ Du Giả là Hoàng Kim hạ vị, nhưng Merrill lại là Cự Long.
Cự long thì gần như là bất khả chiến bại, còn năng lực chiến đấu trực diện của Huyết tộc thì luôn yếu hơn.
Nếu như Tiểu Hắc Long và hắn chống lại, trong tình huống Dạ Du Giả không mượn dùng Thần Lực thì Eve đoán rằng cũng là kẻ tám lạng người nửa cân, ít nhất cũng có cửa chạy trốn.
Nhưng Eve không ngại mượn tên Ullr để dọa nó.
Tiểu Hắc Long nghe những lời này, thoắt cái trở nên ỉu xìu.
Nó nghĩ đến cảm giác sợ hãi và khuất nhục khi bị vị Tà Thần này bắt được.
Kiểu trải nghiệm này, nó không muốn thử lại lần nữa.
Eve lại nói tiếp:
-Ta và Ullr là kẻ thù truyền kiếp, nếu như ngươi thần phục ta, ta sẽ phái ra một nhóm Thần Quyến Giả, để bọn họ giúp ngươi tìm lại tài sản.
Bán Thú Nhân đã để lộ bộ mặt thật, ta nghĩ bây giờ ngươi không cho rằng bọn họ là những sinh vật thân thiết nữa chứ? Có tín đồ như vậy, ta nghĩ tính cách của Ullr, ngươi cũng có thể đoán được một chút.
Merrill nghe Eve phân tích xong, lại giữ im lặng.
Nói thật, cái vị Tà Thần này đối xử với nó không tồi, nếu như đổi sang một vị Chân Thần khác, Merrill không nắm chắc bản thân nó sẽ ra sao.
Huống chi, những tên Bán Thú Nhân kia lại dám nhòm ngó tài sản của nó!
Những sinh vật dám có ý đồ lấy trộm tài sản của Cự Long thì đều trở thành kẻ thù của Cự Long!
Thật sự là nó đã nhìn nhầm những kẻ kia!