Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhưng vị trí của tên đó cũng bị Bán Thú Nhân khác đằng sau nhanh chóng bổ sung.
Vận may của Hôi thạch không tồi, chỉ bị vài vết thương nhỏ do phong nhận tạo ra.
Hắn liếm vết mét trên cánh tay, tròng mắt đỏ thẫm, ra lệnh:
-Tản đội hình ra!
Đội hình tập trung quá sít sao nên rất dễ bị ma pháp đánh trúng.
Mệnh lệnh vừa ra, Bán Thú Nhân đứng phía trước lập tức tản khỏi đội ngũ, phóng về phía nhóm Tinh Linh!
Cùng lúc đó, các chiến sĩ Tinh Linh đồng loạt phát ra những tiếng hô "U la" thật
Tấn công từ dưới lên trên, họ gặp bất lợi.
Nhưng tấn công từ trên cao xuống thì ngược lại.
Dựa vào vóc người to lớn mạnh mẽ của họ thì việc tấn công giết chóc chính là năng lực chuyên môn của Bán Thú Nhân.
Nhưng địa thế lại khiến cho thực lực của bọn họ suy giảm nghiêm trọng.
Dù là vậy, họ vẫn không đặt đám Tinh Linh gầy yếu kia vào mắt.
Khi hai bên va chạm nhau, hỗn chiến lập tức bắt đầu.
Qua trận giao chiến vừa rồi, Hôi Thạch nhanh chóng phát hiện ra đám Tinh Linh này có chỗ không đúng.
Với tư cách là một giống loài với số lượng thưa thớt, năng lực sinh đẻ thấp và sống lâu, Tinh Linh luôn cẩn thận và bảo thủ trong chiến đấu.
Nhưng những tên Tinh Linh đứng ở đây khi đánh đấm lại đại khai đại hợp*, phong cách tàn bạo!
(*Đại khai đại hợp: Mở đầu và kết thúc đều hoành tráng)
Trong khoảnh khắc đó, Hôi Thạch thậm chí còn nghi ngờ thực chất bọn họ chính là Bán Thú Nhân khoác bên ngoài làn da của Tinh Linh!
Tuy họ cũng chú ý phòng thủ, nhưng lại có khuynh hướng tấn công hơn.
Không chỉ có vậy, bọn họ chém giết còn vô cùng điên cuồng, hệt như được đánh máu gà vậy, vừa gào khóc vừa chém lung tung khắp nơi, liên tục chán sống ném đủ loại kỹ năng, dường như không hề quan tâm tới việc ma lực và thể lực đều đang hạ xuống nhanh chóng.
Cho dù bị thương thì cũng không quan tâm.
Cho dù phía sau có Druid trị liệu liên tục cho, nhưng vết thương trên người họ vẫn tăng lên nhanh chóng.
Nếu cần phải dùng từ gì để hình dung họ, thì đó chính là:
-Lũ điên!
Hôi Thạch nhìn đám Tinh Linh bên trên, vô thức thốt lên.
Thực chất, thực lực của đám Tinh Linh trên kia cùi như bắp cải, lại còn chẳng có kinh nghiệm tác chiến lâu dài gì.
Bọn họ không hiểu tiến và lùi, chỉ biết tấn công một cách điên cuồng, hệt như một đám chiến sĩ điên cuồng.
Đây thực sự là Tinh Linh ưu nhã sao?
Lối đánh như này, có lẽ ban đầu sẽ thấy mạnh mẽ, nhưng sẽ nhanh chóng tiêu hao hết sạch thể lực, trở thành con cá cho người khác mặc sức chém.
Trong chớp mắt, dựa vào kinh nghiệm chiến đấu phong phú của mình, Hôi Thạch thầm kết án tử hình cho đám Tinh Linh trên kia.
Ngu tới mức không biết đường giữ thể lực khi chiến đấu thì có bao nhiêu người tới cũng chỉ chịu chết!
Thực ra, không phải người chơi không muốn đánh một cách hèn hạ. Mà họ là bên phòng thủ, phía sau lưng là Truyền Tống Trận, không còn đường lui nào khác cả.
Đối mặt với Bán Thú Nhân vô cùng mạnh mẽ, bọn họ chỉ có thể liều mạng trổ hết tài năng ra để đánh.
Do địa hình có hạn, đám người chơi không thể dàn toàn bộ đội ngũ ra.
Nhưng nhóm người chơi không thể triển khai đội hình thì Bán Thú Nhân với số lượng đông đảo lại càng không thể.
Hai bên giao chiến, thực chất chỉ là một nhóm người giao chiến với nhau, đa phần đều chờ ở phía sau, chờ người phía trước ngã xuống thì lại tiến lên bổ sung.
Dĩ nhiên, chính yếu là do nhóm người chơi quá điên cuồng, tạm thời ngăn cản được bộ pháp của đội ngũ Bán Thú Nhân.
Hôi Thạch hừ lạnh một cái, phất tay chém chết một hàng Tinh Linh phía trước, quát lớn:
-Tấn công! Bọn họ còn rất ít người, sẽ không thể kiên trì được bao lâu nữa!
Nhưng hắn vừa mới nói mệnh lệnh dứt khỏi miệng thì một màn khiến hắn phải kinh ngạc đã xuất hiện.
Chỉ thấy hàng Tinh Linh phía trước đột nhiên lùi ra một vị trí, phía sau bọn họ là có mười mấy tên Tinh Linh trần trụi, chỉ mặc quần cụt.
Vẻ mặt của mười mấy tên Tinh Linh đó vừa dữ tợn vừa hưng phấn, kêu gào lao về phía Bán Thú Nhân.
Đám người kia... Muốn làm cái gì?
Muốn chịu chết sao?
Nhìn nhóm Tinh Linh mắc bệnh thần kinh trước mặt, Hôi Thạch vô cùng khó hiểu.
Hắn dùng một đao đâm xuyên tim của một Tinh Linh đang lao về phía hắn, chém Tinh Linh đó ngã nhào xuống đất.
Nhưng không phải Bán Thú Nhân nào cũng có thực lực mạnh mẽ tới mức một chiêu miểu sát đối phương như là Hôi Thạch.
Có không ít Tinh Linh mặc quần cụt khỏa thân chạy tới trước người Bán Thú Nhân có thực lực hơi yếu, sau đó ôm chặt lấy bọn họ.
Dù trong tay không có vũ khí thì họ vẫn quyết không buông tay, gắt gao ôm chặt lấy Bán Thú Nhân trước mặt mình.
Không chỉ vậy, trong mắt họ không hề có sự đau khổ, cũng không có vẻ sợ hãi trước cái chết, trái lại còn ngập tràn sự mừng rỡ.
-Đám người này... Điên rồi à?!
Hôi Thạch khó tin trừng lớn hai mắt, nhìn thấy Tinh Linh trần truồng ôm chặt Bán Thú Nhân rồi nhe răng cười, vô thức run lên.
Không đợi hắn nghĩ thêm được gì thì một màn khiến hắn kinh ngạc lại xuất hiện thêm lần nữa.
Chỉ thấy đám Tinh Linh trần truồng kia vừa ho ra máu, vừa hưng phấn hô lớn:
-Nổ súng về phía ta!
Nổ... Nổ súng?
Hôi Thạch sững sờ.
Rồi sau đó, hắn nhìn thấy ánh sáng chói lọi dâng lên từ sau lưng của đám Tinh Linh, luồng sáng hóa thành một luồng ma pháp mang tính khống chế, gắt gao khống chế lại những Tinh Linh không mặc trang bị và đám Bán Thú Nhân bị Tinh Linh ôm chặt.
Sau đó là một hồi ma pháp tấn công mãnh liệt, vừa những mũi tên do kỹ năng gia trì bắn về phía Tinh Linh và Bán Thú Nhân, chỉ chốc lát đã bao phủ tất cả!
Nhất thời, hơn mười chiến sĩ Tinh Linh và Bán Thú Nhân không bị ma pháp xé nát thì cũng bị bắn thành nhím...
Hôi Thạch há miệng thật lớn, khiếp sợ nhìn một màn trước mắt:
-Điên rồi... Bọn họ điên thật rồi!