Thế Giới Thụ Du Hí (Bản Dịch)

Chương 195. Quái vật! Bọn họ là quái vật

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đây là chiến thuật gì? Tự sát? Đổi mạng?

Đám Tinh Linh này điên hết rồi à?!

Thật ra, dù trong lòng rất xem thường chiến lực của Tinh Linh, nhưng Hôi Thạch vẫn khá ngưỡng mộ chủng tộc Tinh Linh, một chủng tộc từng là Bạch Ngân, còn là một chủng tộc hiếm hoi có tuổi thọ dài dằng dẵng.

Tinh mạng của một Tinh Linh so với tính mạng của một Bán Thú Nhân...

Đừng nói tới việc Tinh Linh cảm thấy thế nào, để hắn nhìn thì hắn cũng thấy mạng của Tinh Linh trân quý hơn nhiều so với mạng của Bán Thú Nhân!

Những nô lệ được bán trong chợ đêm thì mười nô lệ Bán Thú Nhân cũng chưa chắc đổi được một nô lệ Tinh Linh!

Nhưng... Tình huống này là thế nào?

Bọn họ thực sự không muốn sống nữa à?

Không phải bọn họ là chủng tộc vô cùng yêu quý sinh mạng, nhiệt tình và yêu hòa bình hay sao?

Còn giờ chỉ vì giết một mạng của Bán Thú Nhân thôi mà muốn dùng mạng để đổi?

Cái này.... Hận sâu tới mức nào chứ?

Bọn họ còn lại bao nhiêu người?

Còn có bao nhiêu người có thể chịu chết thế này?

Bọn họ... Bị điên à?!

Sự điên cuồng của Tinh Linh đã khơi dậy sự tàn bạo của Bán Thú Nhân.

Sau khi trải qua cú sốc vừa rồi, bọn họ không còn băn khoăn gì nữa, mà đỏ mắt chiến đấu với nhóm người chơi.

Nhưng giống như Hôi Thạch nghĩ, những Bán Thú Nhân khác cũng cho rằng đám Tinh Linh này điên rồi.

Nếu không thì sao nhóm Tinh Linh lại sinh ra ý nghĩ ngu ngốc dùng một mạng đổi một mạng?

Bọn họ không phải là nhân loại có năng lực sinh sản kinh người!

Bán Thú Nhân người người làm lính, nhân khẩu của bộ lạc Nham Quật của họ đã đột phá năm nghìn người từ lâu!

Nếu thực sự dùng một mạng đổi một mạng thì cho dù là kỷ nguyên trước, tộc Tinh Linh vẫn phải bỏ ra một cái giá không hề nhỏ!

Mà nhóm Tinh Linh này... Chỉ chống đỡ căng lắm được vài trăm người.

Nhưng thứ khiến Hôi Thạch phải giật mình chính là, dường như nhóm Tinh Linh này giết mãi không hết...

Hắn không nhớ rõ cuối cùng bản thân đã chém chết bao nhiêu Tinh Linh.

Dù sao... Khi đếm tới mười người, hắn đã không đếm thêm được nữa.

Con số này đã vượt qua tổng số Tinh Linh mà hắn bắt được trong vài chục năm qua.

Nhưng thứ khiến họ không thể nào lý giải nổi chính là, dù số lượng Tinh Linh bị giết ngày càng nhiều thì dường như nhân số ở đây lại không hề thay đổi gì.

Phóng tầm mắt nhìn ra, vẫn nhiều Tinh Linh như vậy.

Không chỉ có vậy, cứ một lúc lại có một đám Tinh Linh không mang theo trang bị nhào tới, gào thét muốn đồng quy vô tận với nhóm Bán Thú Nhân...

Có thế nói, đánh một lúc lâu, 90% Bán Thú Nhân đều chết theo cách này.

-Đám Tinh Linh này không giết chết được sao?!

Nhìn mặt đất bị nhuộm đỏ bởi máu tươi, Hôi Thạch vốn nắm chắc phần thắng trong tay đột nhiên cảm thấy quỷ dị trong lòng.

Khiến hắn càng khó giải thích hơn chính là mỗi khi có một Tinh Linh chết đi, dù thi thể của họ bị chặt thành kiểu gì thì chỉ chốc lát sau sẽ hóa thành không khí...

Trong khoảnh khắc đó, Hôi Thạch cho rằng hắn đã sinh ra ảo giác.

Không lẽ những Tinh Linh này đều do ma pháp biến ảo mà thành?!

Thế nhưng, khi loan đao trong tay chém vào người của Tinh Linh, cảm giác xương cốt bị chém tan tành vô cùng rõ ràng, ngay cả máu phun lên mặt hắn cũng rất nóng bỏng...

Tất cả đang báo cho Hôi Thạch biết rằng, kẻ địch của hắn không phải là ảo giác.

Nhưng... Đám Tinh Linh này đã xảy ra chuyện gì?

Hôi Thạch càng đánh càng bực.

Nhưng ngoài tức giận ra thì lòng hắn lại càng ngạc nhiên và nghi ngờ hơn.

Bởi vì thi thể bị biến mất không chỉ có Tinh Linh, mà ngay cả nhóm Bán Thú Nhân khi chết đi sẽ nhanh chóng trở nên già yếu, cuối cùng hóa thành tro tàn...

Tuy cách biến mất khác với Tinh Linh, nhưng cuối cùng ngoài trừ một chút bụi bặm và vết máu ra thì thi thể trên chiến trường cũng không còn, chỉ sót lại trang bị của nhóm Bán Thú Nhân.

Hôi Thạch đột nhiên hiểu ra tại sao Tế Tư Trưởng đại nhân lại thận trọng như vậy...

Đám Tinh Linh này, quá kỳ dị!

Không bình thường!

Hoàn toàn không bình thường!

Đúng lúc này, giọng của Tế Tư Trưởng Cự Sơn vang lên từ phía xa:

-Xông vào! Hủy Truyền Tống Pháp Trận của họ! Nếu không thì không thể giết sạch được bọn họ!

Truyền Tống Pháp Trận...

Hôi Thạch bừng hiểu, cuối cùng cũng hiểu vì sao lại không giết hết được đám Tinh Linh này.

Hóa ra bọn họ luôn truyền tống người tới!

Nhưng sau đó, hắn lại càng nghi ngờ hơn...

Tại sao lại có nhiều Tinh Linh liên tiếp đi ra từ Truyền Tống Pháp Trận như vậy?!

Là do tập trung tất cả Tinh Linh trong đại lục tới sao?!

Vì sao thi thể của bọn họ lại biến mất, vì sao thi thể của tộc nhân hắn cũng biến mất theo?

Lúc này, hắn đột nhiên lại nhìn thấy mười mấy Tinh Linh không mặc trang bị vọt ra...

Khi nhìn thấy người cầm đầu, con ngươi của Hôi Thạch hơi co lại.

-Chuyện này... Không có khả năng!

Hắn thất thanh thốt lên.

Hắn rõ ràng nhận ra được, đó là Tinh Linh mà hắn đã từng giết chết!

Không chỉ có vậy, người này hoạt bất trơn thu*, khi Hôi Thạch chém chết đối phương còn phải mất một lúc.

(*Hoạt bất trơn thu: Chỉ sự trơn trượt)

Hắn nhớ rất rõ đối phương đã bị hắn chém ngang người, nội tạng nóng hầm hập rơi đầy mặt đất.

Sở dĩ Hôi Thạch có thể nhận ra đối phương, không chỉ vì đối phương hoạt bất trơn thu... Mà còn là vì tên nhóc đầu tóc đỏ choét này trước khi bị chém chết đã cười lạnh với hắn, sau đó làm mặt quỷ!

Không chỉ có vậy, tên ranh này còn khinh thường nhấc nửa người lên rồi dựng ngón giữa với hắn xong rồi mới tắt thở!

Hôi Thạch không biết dựng ngọn giữa có ý là gì, nhưng sự trào phúng trên mặt Tinh Linh kia trước khi chết đã khắc sâu trong lòng hắn.

Đã chết rồi vẫn còn cố trào phúng hắn, thật sự rất đáng ghét!

Nhưng điều khiến Hôi Thạch phải kinh hãi chính là, bây giờ... Hắn lại nhìn thấy một Tinh Linh vốn đã chết đi!