Thế Giới Thụ Du Hí (Bản Dịch)

Chương 196. Vũ khí bí mật của người chơi

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người này vẫn đang vui sướng nhảy loạn xạ, trên người không có một vết thương nào!

Ôi chúa cha! Đây... Đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đây?!

Không phải họ vừa chết hay sao?

Không lẽ bọn họ là quái vật bất tử?

...

Nếu như đám Tinh Linh này không thể chết... Thì Bán Thú Nhân bọn họ chiến đấu vì cái gì?!

Nhìn ánh mắt của Hôi Thạch từ chết lặng tới sợ hãi, Demacia bật cười ha hả:

-Ha ha, không nghĩ tới đúng không? Vẫn là ta đây!

Nhưng lần này hắn không lao về phía Hôi Thạch nữa, mà ngẩng đầu hô lớn:

-Elsword! Bên này có một mảnh xương cứng Hắc Thiết thượng vị, cầu trợ giúp!

Trong lúc chiến đấu còn dám phân tâm?

Thấy đối phương không coi trọng mình, Hôi Thạch nổi giận.

-Mặc kệ ngươi là Tinh Linh hay là quái vật, là ma quỷ hay là ác ma... Thì ngươi đều phải chết!

Hắn nổi giận gầm lên, lại chém về phía Demacia.

Một lần không chết được...

Thì chém ngươi chết thêm một lần nữa!

Nhưng ngay khi loan đao của hắn sắp rơi xuống thì một bóng người nhỏ gầy đột nhiên xoẹt nhanh qua.

Hôi Thạch cảm thấy cổ tay đau xót, lồng ngực xiết chặt lại.

Khi hắn hồi phục tinh thần thì kinh hãi phát hiện hai tay của bản thân đã bị chém đứt.

Không chỉ có vậy, lồng ngực của hắn còn bị đâm một đao, máu tươi bắn tung tóe.

Hôi Thạch có thể cảm nhận được sinh mệnh của mình đang chậm rãi xói mòn...

Lúc này, hắn mới nhìn rõ được mục tiêu đã tấn công mình.

Đó là một thiếu niên Tinh Linh gầy yếu, tóc bạc mắt lam, mặt mũi non nót mang theo vẻ kiên nghị và lạnh lùng.

Hắn chỉ lạnh lùng nhìn Hôi Thạch một cái, lại xông về phía chiến trường khác

Bạch... Ngân!

Hôi Thạch lập tức hiểu ra.

Trong đám Tinh Linh còn ẩn giấu một kiếm sĩ thực lực Bạch Ngân!

Tinh Linh luôn ẩn giấu thực lực!

Bọn họ... Bọn họ xảo trá như vậy từ khi nào?

Hôi Thạch há to miệng, muốn nói ra điều mà mình vừa phát hiện...

Nhưng đã chậm.

Thấy Hôi Thạch đã mất đi chiến lực, hai mắt Demacia tỏa sáng.

Hắn vội vàng cầm lấy loan đao rơi xuống đất của Hôi Thạch, chém một đao bổ rơi đầu của Hôi Thạch xuống...

Trong chớp mắt, Hôi Thạch cảm thấy toàn bộ trời đất trong mắt mình đang quay cuồng.

Trong lúc mơ hồ, hắn nghe thấy có người hưng phấn hô lên:

-Ha ha! Đầu người! Là Hắc Thiết thượng vị đấy! Hời rồi!

Sau đó, hắn hoàn toàn mất đi ý thức...

Hôi Thạch không phải người thứ nhất.

Dần dần, lần lượt có Bán Thú Nhân phát hiện chuyện người chơi bất tử.

Việc này đã khiến nhóm Bán Thú Nhân rơi vào khủng hoảng.

-Bọn họ không phải Tinh Linh! Là quái vật! Chắc chắn là quái vật!

-Chúng ta không thể giết chết bọn họ! Chúng ta không thể giết chết được bọn họ!

-Ma quỷ! Chắc chắn là ma quỷ!

Cảm xúc rất dễ lây lan.

Do nhóm Bán Thú Nhân rơi vào khủng hoảng nên trận hình cũng bắt đầu rơi vào hỗn loạn.

Mà Elsword thỉnh thoảng xuất hiện tìm mấy cục xương cứng khó xơi để đánh chết, cuối cùng lại biến thành một vật nặng nằm trong cán cân thăng bằng (Một đòn bí mật gia tăng thêm khi đàm phán).

Bán Thú Nhân... Bắt đầu tan tác!

-Không được loạn! Không được rúi lui! Không được loạn! Không được rút lui!

Thấy đội quân Bán Thú Nhân bắt đầu tan tác, Cự Sơn vội vàng hô lên.

Nhưng... Không có tác dụng.

Binh bại như núi đổ, không gì khác.

Dưới tác dụng của sự sợ hãi, Bán Thú Nhân bị đánh tơi bời, căn bản không nghe theo sự chỉ huy nữa.

Thấy Bán Thú Nhân đang dần tan tác, nhóm người chơi hưng phấn.

Bọn họ lại hô "U la!" "Xông lên!" "Cướp đầu người!", sau đó bắt đầu truy giết Bán Thú Nhân!

Trong quá trình truy giết, nhóm Bán Thú Nhân lại bỏ mạng hơn mười người thì mới có thể thành công rút lui khỏi sườn núi...

Khi thấy Bán Thú Nhân lui về bộ lạc, nhóm người chơi cùng dừng lại việc truy giết.

Đối phương người đông thế mạnh, nếu người chơi tiếp tục truy giết thì không còn là truy sát nữa, mà là chịu chết.

Dốc núi màu bùn đen, nay đã bị máu tươi nhuộm thành màu đỏ sậm.

Lần tấn công này có khoảng hơn hai trăm chiến sĩ Bán Thú Nhân chết trận!

Nhóm người chơi cũng tử thương nghiêm trọng.

Nhìn tổng thể thì bọn họ còn bị lỗ độ cống hiến.

Bởi vì cho dù đã chiếm hết ưu thế, lại có Elsword hiệp trợ thì bọn họ trung bình mất đi ba người mới giết chết được Bán Thú Nhân!

Nhưng lại không đủ để dập tắt đi ngọn lửa nhiệt tình của bọn họ.

Bởi vì ngoài Bán Thú Nhân bị giết chết ra thì trên mặt đất còn thừa lại một đống trang bị...

Là của Bán Thú Nhân.

Nếu tính cả giá trị cống hiến của trang bị thì người chơi có thể kiếm bù lỗ.

Bọn họ ngừng lại, bắt đầu vui mừng nhặt trang bị, giống như bầy châu chấu vậy...

Dưới sườn núi, Cự Sơn nhìn tận mắt tất cả Bán Thú Nhân chạy xuống mà rơi vào trầm mặc.

-Tế Tư Trưởng đại nhân! Bọn họ ... bọn họ là quái vật! Bọn họ sẽ không chết!

-Tế Tư Trưởng đại nhân, ta tận mắt chứng kiến, Tinh Linh đã bị ta giết lại xuất hiện lần nữa!

-Ma quỷ! Nhất định bọn họ là quỷ!

-Cự Sơn đại nhân, bọn họ chính xác là thứ gì, chắc ngài biết đúng chứ?!

Những Bán Thú Nhân đang rút lui đều hoảng sợ vây xung quanh Cự Sơn.

Cự Sơn im lặng một lúc rồi thở dài nói:

-Bọn họ ... e rằng đã được Tử thần ban cho sức mạnh, có thể hồi sinh.

-Tử... Tử thần...

Bán Thú Nhân lẩm bẩm nói, từng tên đều sợ hãi:

-Vậy không phải là Vong Linh sống sao ?!

Nhìn thấy những chiến sĩ Bán Thú Nhân đã hoàn toàn không còn tinh thần chiến đấu, Cự Sơn lên tiếng an ủi:

-Đừng lo lắng, cho dù có là Tử thần, thì cũng không thể khiến cho sinh linh phục sinh vô điều kiện được... bọn họ nếu muốn phục sinh đều phải trả giá lớn, chỉ cần chúng ta tiếp tục tấn công, bọn họ sẽ không tồn tại được bao lâu.

Nhưng mà lần này, nhóm Bán Thú Nhân lại đồng loạt im lặng.

Một lúc sau, một tên chua chát nói:

-Ngài đang muốn yêu cầu tộc nhân của chúng ta đi nạp mạng sao ?!