Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 146. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 146

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Tình huống gì vậy?" Tiểu sư cô nhìn ra bên ngoài, cất tiếng hỏi.

Tần Tiêu có phần ngượng ngùng bèn khẽ vặn vẹo thân mình, hai khối mềm mại kia liền ma sát ngay trên lưng, độ đàn hồi kinh người. Cảm thấy hai má có phần nóng râm ran, hắn hạ giọng thì thầm: "Có kẻ ném đồ vào trong viện."

"Bọc đồ kia sao?" Rõ ràng Mộc Dạ Cơ cũng đã nhìn thấy chiếc bọc.

"Ừm."

"Có người mang hàng đến tận cửa, ngươi còn không mau chạy ra nhặt lấy." Mộc Dạ Cơ thở ra khí lan thơm ngát: "Nói không chừng bên trong chứa đầy kim ngân châu báu."

Tần Tiêu khẽ quay đầu lại, gò má của nàng ở ngay sát gang tấc. Hắn biết tác phong của nàng vốn phóng khoáng nên chẳng hề để ý đến mấy chuyện xích mích da thịt này, liền khẽ giọng nói: "Tiểu sư cô, nếu sư cô có kim ngân châu báu, liệu sư cô có mang đi tặng cho người khác giữa đêm hôm khuya khoắt, lại còn không muốn để cho ai biết mình tặng không?"

"Chuyện đó thì sẽ không đâu." Mộc Dạ Cơ vô cùng dứt khoát đáp: "Cả đời này của ta, cũng chỉ có lão hỗn đản sư phụ ngươi mới lừa được từ tay ta chút bạc vụn, những kẻ khác mà muốn lấy dù chỉ là một đồng tiền đồng từ tay ta, ta cũng phải dốc mạng liều chết với chúng."

Tần Tiêu thầm nghĩ ngươi cũng thừa biết thiên hạ làm gì có loại chuyện tốt bực này, đang trầm tư suy đoán xem bên trong chiếc bọc kia rốt cuộc chứa thứ gì, Tiểu sư cô lại có vẻ gấp gáp thúc giục: "Còn không mau đi ra đó đi, còn đợi cái gì nữa."

"Nhỡ đâu có mai phục thì sao?"

"Mai phục cái quỷ nhà ngươi, ngươi có tin ta đem chôn sống ngươi luôn hay không?" Tiểu sư cô đảo mắt xem thường: "Có ta ở chỗ này, yêu ma quỷ quái nào dám trêu chọc. Tiểu sư điệt, mau đi mau đi, cho dù không phải là kim ngân châu báu thì cũng có thể là đồ ăn, đúng lúc bụng ta đang có phần đói cồn cào đây."

"Sư cô là quỷ đói đầu thai hay sao, hở chút là lại đói bụng lúc nửa đêm." Tần Tiêu thực sự nhịn không nổi: "Sao sư cô không tự mình ra ngoài đó nhặt đi?"

"Đây là nhà ngươi, là sân viện của ngươi. Người ta ném đồ vào trong viện nhà ngươi, đương nhiên là đem tặng cho ngươi rồi, có liên can gì tới ta?" Mộc Dạ Cơ đứng thẳng người dậy, dường như không còn hứng thú gì với bọc đồ bên ngoài kia nữa, vươn vai môt cái, khiến cho đôi gò bồng đảo phía trước càng thêm nhô cao vươn thẳng: "Ngươi thích đi hay không thì tùy, ta lười phải quản."

Tần Tiêu thấy nàng quay trở vào trong phòng, cũng âm thầm lườm nguýt một cái. Nhìn thấy trong viện vẫn là một mảnh tĩnh mịch như tờ, cuối cùng hắn khẽ khàng đẩy cửa, rón rén bước ra ngoài. Đến giữa sân viện, lão hắc cẩu đã tiếp tục vùi đầu vào giấc ngủ của nó, không còn phát ra thêm tiếng động nào nữa.

Tần Tiêu biết rõ lão hắc cẩu này tuy đã già nua, nhưng vẫn còn phi thường linh tính. Nếu trong sân thực sự có người, nó sẽ tuyệt đối không yên phận nằm im lìm như vậy. Hắn cất bước đi tới bên cạnh chiếc bọc, phát hiện bọc đồ này là một chiếc túi da màu đen cũng chẳng rõ là được làm từ chất liệu gì. Hắn đưa tay chạm nhẹ lên mặt túi sờ nắn thử, chỉ thấy cứng ngắc, bên trong dường như chứa đầy đất đá.

Miệng túi được buộc chặt bằng một sợi dây thừng. Tần Tiêu gỡ mối buộc ở miệng túi, mở tung ra, mượn nhờ ánh trăng hùng hồn rọi xuống nhìn thẳng vào bên trong. Chờ đến khi nhìn rõ mồn một vật chứa bên trong túi, sắc mặt hắn liền đại biến, triệt để chết lặng ngây người.

...

Bên trong tay nải đen ngòm kia, bất ngờ thay lại là nửa bao đĩnh bạc, dưới ánh trăng sáng lấp lánh chói lọi.

Không ngờ cái miệng rộng của Mộc Dạ Cơ lại nói trúng phóc. Nửa đêm canh ba, quả thực có người mang bạc tới tận cửa dâng tặng hắn.

Tần Tiêu sững sờ ngây mặt ra, chỉ cảm thấy sự tình quá đỗi khó tin. Hắn mặc kệ mọi chuyện, hùng hục lao ra cổng sân, mở toang cửa nhìn quanh quất. Cả con hẻm Mộc Đầu chìm trong màn đêm đen kịt vắng lặng như tờ, trên phố chẳng có lấy một bóng ma.

Tay nải bị ném vào sân đã được một lúc lâu. Dù kẻ đó có chắp tay sau lưng thủng thẳng rời đi thì cũng đã sớm ra khỏi Mộc Đầu hạng.

Trở lại trong sân, Tần Tiêu cài chặt then cửa rồi mới mở tay nải ra xem xét lần nữa. Hắn chắc mẩm mắt mình không hoa, bên trong tay nải rành rành toàn là đĩnh bạc nguyên vẹn, chẳng bới đâu ra nửa mảnh bạc vụn.

Hắn buộc chặt chiếc túi đen, hai tay xách bọc bạc tiến vào nhà. Hắn nhẩm tính cái bao tải này bét nhất cũng nặng tầm trăm cân, nói cách khác, bên trong chứa trọn một ngàn lượng bạc trắng.

Một ngàn lượng bạc đối với những hào môn cự giả có lẽ chẳng thấm tháp vào đâu, nhưng đối với thường dân bá tánh, đó tuyệt đối là con số thiên văn trên trời rơi xuống.

Căn nhà kèm mảnh sân con con này của hắn cũng chỉ ngốn mười mấy lượng bạc. Còn nếu bỏ ra hai trăm lượng, tuyệt đối dư sức tậu một gian cửa tiệm nằm ở vị trí đắc địa tại Quy thành.