Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 147. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 147

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Những gia đình bách tính bình thường ở Tây Lăng, cày cuốc quần quật suốt một năm trời kiếm được mười mấy, hai mươi lượng bạc đã là sung túc khấm khá lắm rồi. Một ngàn lượng bạc dư sức nuôi sống một gia đình bình thường cả đời ấm êm không lo cơm áo.

Bước vào nhà, Tần Tiêu ném bọc tay nải xuống, xoay người đóng cửa lại.

Vừa mới sập then cài, ngọn đèn bên cạnh chợt bừng sáng. Chỉ thấy Mộc Dạ Cơ bưng ngọn đèn dầu hỏa sáng trưng, cười híp mắt bước ra khỏi phòng. Nàng liếc mắt nhìn bọc tay nải một cái, rồi về phía phía Tần Tiêu khẽ hỏi: "Trông ngươi thậm thò thậm thụt như kẻ cắp, rốt cuộc bên trong là thứ gì vậy?" Vừa nói nàng vừa xổm người xuống, vươn tay định sờ thử. Tần Tiêu lập tức quát lớn: "Đừng động vào!"

Mộc Dạ Cơ bị tiếng quát bất ngờ của hắn làm cho giật nảy mình, mắng nhiếc: "Rống họng lên làm cái gì, cứ như đỉa phải vôi."

Tần Tiêu lao tới vồ lấy cái tay nải, chộp lên xách đi: "Chẳng có gì quý giá cả. Dẫu sao vừa rồi ngươi cũng bảo thứ này do kẻ khác tặng cho ta, chẳng dính dáng gì tới ngươi, ngươi cũng cần gì phải biết nó là thứ gì."

"Nếu không tra rõ rốt cuộc bên trong cất giấu cái gì, đêm nay lão nương ngủ kiểu gì?" Mộc Dạ Cơ thở dài sườn sượt: "Ngươi đâu có biết, Tiểu sư cô của ngươi tò mò nhất thiên hạ, nếu bí ẩn chưa được giải đáp, trằn trọc làm sao chợp mắt."

Tần Tiêu thừa hiểu, dẫu hắn có che đậy đến mức nào, Tiểu sư cô không đời nào chịu buông tha. Hắn thầm tính toán, nhỡ đâu để nàng ta nhìn thấy bên trong toàn là bạc thỏi, ai biết được ả có nảy sinh dã tâm, giết người cướp của hay không.

"Chúng ta giao kèo trước, tay nải này là của ta. Ta có thể cho ngươi nhìn qua bên trong chứa thứ gì, nhưng ngươi chỉ được phép nhìn đúng một cái, ngoài ra mọi chuyện tuyệt nhiên không liên quan đến ngươi."

Mộc Dạ Cơ mừng rỡ ra mặt: "Ngươi cứ yên tâm, Tiểu sư cô nhan sắc vóc dáng lẫn nhân phẩm thảy đều vô song, đã hứa với ngươi chuyện gì thì chắc chắn không nuốt lời."

Tần Tiêu hết cách, đành bất đắc dĩ mở miệng tay nải, bĩu môi hất cằm ý bảo Mộc Dạ Cơ tự xem đi. Mộc Dạ Cơ sấn tới dòm vào trong. Đôi mắt long lanh tựa hồ thu sương khói của nàng trong khoảnh khắc bỗng sáng rực lên. Nàng ngẩng phắt đầu nhìn Tần Tiêu, hơi thở trở nên dồn dập, lồng ngực đẫy đà phập phồng kịch liệt.

Nàng không kìm được chìa tay định chạm vào, nhưng Tần Tiêu đã nhanh nhảu bịt miệng tay nải lại, lạnh nhạt nói: "Ngươi nhìn xong rồi, nói lời phải giữ lấy lời."

"Ta đương nhiên nói lời giữ lời." Tiểu sư cô không giấu nổi vẻ kích động tột độ: "Chỉ là... ta vừa hứa với ngươi chuyện gì cơ?"

"Ngươi...!" Tần Tiêu chợt nhớ ra. Lão yêu bà này dẫu huênh hoang chuyện mình hứa chắc chắn thực hiện, nhưng từ nãy đến giờ có thấy đưa ra lời hứa hẹn cụ thể nào đâu. Hắn bực tức quát: "Vậy rốt cuộc ngươi muốn giở trò gì?"

Đôi mắt tuyệt mỹ của Mộc Dạ Cơ long lanh ướt át, thanh âm ngọt ngào nhão nhoét dị thường: "Tiểu sư điệt, ngươi nhìn y phục trên người ta xem. Mặc lâu ngày quá, ngửi bốc mùi hôi rình rồi này...!"

Tần Tiêu cười gằn. Trong bụng thầm chửi thề đâu chỉ có mùi hôi, mà rõ ràng là chua loét khắm lặm. Thân là đại mỹ nữ sắc nước hương trời, vậy mà ăn ở lôi thôi dơ bẩn chẳng biết đường nào mà lần.

"Còn nữa, ngươi nhìn đôi hài này của ta xem." Mộc Dạ Cơ thỏ thẻ ai oán: "Không giấu gì ngươi, Tiểu sư cô đây đã ba năm rồi chưa thay giày mới. Bên ngoài thoạt nhìn đã rách nát bẩn thỉu, bên trong lại càng thê thảm hơn, không nỡ dòm. Nếu ngươi không tin, ta cởi ra cho ngươi thưởng lãm nhé."

"Liên quan cái rắm gì đến ta." Tần Tiêu cố đè nén hỏa khí bừng bừng: "Mấy ngày trước ngươi ném sạch mười mấy lượng bạc vào chiếu bạc, số bạc ấy thừa sức tậu cho ngươi cả chục bộ xiêm y, chục đôi hài xịn xò. Chính bản thân ngươi đắm mình trong cờ bạc, quăng tiền qua cửa sổ rồi đổ lỗi cho ai? Nhắc mới nhớ, lúc rời đi ta đã dằn túi lại vài lượng bạc cho ngươi, dẫu hai ngày qua ngươi bữa nào cũng chén đẫy thịt cá, số tiền đó vẫn dư dả cho ngươi sắm sửa xiêm y."

Mộc Dạ Cơ cười gượng gạo: "Ngươi ba ngày liền biệt vô âm tín, ta lo ngươi xảy ra chuyện, tâm trạng tồi tệ nên phải tìm rượu mượn chén tiêu sầu, bạc đã vung vãi hết vào mấy bình rượu rồi."

Tần Tiêu trợn trừng hai mắt nhìn chòng chọc Mộc Dạ Cơ. Giây phút này, khuôn mặt yêu kiều khuynh quốc khuynh thành trước mắt hắn bỗng trở nên đáng ghê tởm vô cùng.

"Ngươi nhìn ta chằm chằm làm gì?" Mộc Dạ Cơ đưa tay che mặt, điệu bộ thẹn thùng e ấp: "Cô nam quả nữ chung sống cùng một mái nhà, ngươi dùng ánh mắt hau háu như sói đói nhìn người ta thế kia, làm sao mà chịu nổi. Chẳng lẽ ngươi định dở trò xằng bậy gì với ta sao?"

Bộ dạng bẽn lẽn của nàng quả thực diễm lệ ướt át, phong tình vạn chủng.