Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 148. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 148

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tần Tiêu đương nhiên không để cái vỏ bọc dối trá ấy lừa gạt. Hắn cố nhịn cơn tức ngùn ngụt dâng trào trong lồng ngực, bình tĩnh nói: "Tiểu sư cô, ta cho ngươi một lời khuyên chân thành, ngươi thấy sao?"

"Lời khuyên của Tiểu sư điệt chắc chắn vô cùng thấu tình đạt lý, ngươi mau nói ta nghe."

"Ta biết cả đời này ngươi khó mà gả được cho ai." Tần Tiêu bày ra thái độ vô cùng chân thành: "Giả như ngày sau thực sự có gã đàn ông nào đui mù mà coi trọng muốn rước ngươi về dinh, ta mong ngươi hãy nể tình gã ta mù lòa mà tha mạng, tuyệt đối đừng gả cho gã."

Mộc Dạ Cơ nghe xong lập tức sa sầm mặt mũi, chửi đổng: "Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi. Đâu cần phải nhờ vào dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, phong tư trác tuyệt của lão nương, chỉ riêng cặp gò bồng đảo này thôi cũng đủ khiến nam nhân trong thiên hạ quỳ rạp dưới chân liếm gót rồi. Chỉ có cái đồ vô tích sự ế chỏng ế chơ chết già như ngươi mới đui mù, thấy trân bảo mà không biết tán thưởng." Nhưng thâm tâm nàng vẫn cảm thấy khó hiểu, bèn gặng hỏi: "Tại sao ngươi không muốn ta xuất giá? Chẳng lẽ ngươi luyến tiếc ta sao?"

Tần Tiêu cười lạnh lùng khinh miệt: "Ta là lo ngươi thực sự gả cho kẻ đó, dẫu nhà gã có tài sản ngàn vạn thì chẳng mấy chốc cũng bị đứa đàn bà phá gia chi tử như ngươi bào mòn sạch bách, rốt cuộc chỉ còn nước xách gậy ra đê ăn mày. Cứ nghĩ tới mồ hôi nước mắt mình cày cuốc kiếm được lại bị mụ đàn bà này phung phí chẳng nương tay, ta càng nghĩ càng lộn ruột: Cả hai bận gộp lại, ta đã phát cho ngươi xấp xỉ hai chục lượng bạc. Ngươi có biết bổng lộc một năm của ta cũng chỉ ngần ấy không? Thế mà chưa đến mấy ngày, ngươi đã phá tới mức không còn một xu dính túi. Ta... ta nói lời này ngươi đừng có gào lên, giả như ta là tướng công của ngươi, mới cưới về ba ngày ta thề sẽ tìm chỗ đào hố chôn sống ngươi luôn cho rảnh nợ."

"Ngươi cứ việc yên chí, cả đời này ngươi đừng mơ cưới được lão nương. Ta chính là nữ nhân mãi mãi ngươi không bao giờ chạm tay vào được, chỉ có nước về trùm chăn làm xuân mộng mà mộng tưởng thôi." Mộc Dạ Cơ cười khanh khách vô cùng lẳng lơ, nàng liếc xéo bọc tiền, tiếp lời: "Bớt sủa nhảm đi, quy củ giang hồ, thấy giả có phần. Hai ta bàn bạc xem, số bạc này chia chác thế nào."

"Ngươi nằm mơ giữa ban ngày à." Tần Tiêu nhổ toẹt một bãi nước bọt: "Số bạc này lai lịch bất minh. Ta phải nộp lên Đô Úy phủ, rồi để người ta truy xét, một cắc không được động vào."

Mộc Dạ Cơ nở nụ cười rạng rỡ như hoa nở mùa xuân: "Ái chà, nói nghe đường hoàng tử tế lắm. Ngươi cứ thử nộp lên xem. Kẻ mang bạc tới giữa đêm canh ba chỉ chứng minh một điều, hắn không muốn bị ai phát giác, bằng không hắn hoàn toàn có thể đàng hoàng mang tới giữa thanh thiên bạch nhật. Một đống bạc khổng lồ thế này, tuyệt đối không bao giờ có chuyện gửi nhầm địa chỉ." Nàng uốn éo eo lưng thướt tha tiến lại gần tay nải ngồi xổm xuống, như đang mơn trớn tình lang thân yêu nhất của mình, dịu dàng vuốt ve miệng túi: "Lai lịch số tiền này mờ ám là ngươi nói chuẩn rồi đấy. Ngươi thử vắt tay lên trán mà tự vấn xem, cớ sao người ta lại vô duyên vô cớ dâng tiền cho ngươi? Có phải ngươi vừa nhúng chàm giúp kẻ nào đó làm chuyện tày trời không thể lộ sáng? Ngươi muốn quan phủ điều tra chân tướng, khéo lại lòi cái đuôi ăn tạp của chính ngươi ra cũng nên."

Tần Tiêu giật mình thon thót trong lòng.

Những lời Mộc Dạ Cơ nói quả thực không sai mảy may. Khối bạc này rơi xuống quá đột ngột, vả lại còn quá mức quỷ dị.

Một ngàn lượng bạc trắng, lại còn rặt một phường bạc thỏi nguyên chất, đây tuyệt nhiên không phải thứ mà người bình thường có thể xuất ra.

Hắn chợt mường tượng ra Ôn Bất Đạo.

Nếu bảo có kẻ nào đủ khả năng vung tay ra một khối bạc lớn dường này, lại còn khảng khái mang tới tận cửa dâng tặng hắn, xét đi tính lại, cũng chỉ có duy nhất Ôn Bất Đạo.

Hồi Ôn Bất Đạo còn sa cơ lỡ vận trong ngục Giáp Tự, mình đã từng chiếu cố tận tình. Sau này thậm chí còn bất chấp hiểm nguy cứu y thoát khỏi nanh vuốt của Kiều Nhạc Sơn. Trong con mắt của Ôn Bất Đạo, một tên ngục tốt hèn mọn như mình đương nhiên là bậc hảo huynh đệ nghĩa bạc vân thiên. Y nắm trong tay hàng chục vạn lượng bạc, dẫu đã chuyển giao cho Hoang Tây Tử Dực, nhưng việc tiện tay véo ra một ngàn lượng bạc trắng mang đến báo ân chỉ là chuyện vặt vãnh cỏn con.

Ngoài y ra, Tần Tiêu tuyệt nhiên chẳng nặn ra được thêm bóng dáng ai khảng khái đến nhường ấy.

Nếu quả thực phải nộp số bạc này lên công đường, Hàn Vũ Nông chắc chắn sẽ gặng hỏi ngọn ngành. Chẳng lẽ lúc đó mình phải phun ra thân phận thật của Ôn Bất Đạo? Biết đâu làm vậy càng rước thêm họa sát thân vào người.