Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong Quy thành, ngoại trừ Bảo Phong Long, nơi duy nhất không đóng cửa suốt mười hai canh giờ chính là các sòng bạc.
Thanh lâu nhạc phường ban ngày còn nghỉ ngơi, nhưng sòng bạc thì ngày đêm không nghỉ, thương nhân khách hứa ngược xuôi đều mê mải trong đó không biết chán.
Y không vội tiến lại gần. Y đi đường tắt tới, nếu Mộc Dạ Cơ thực sự đến sòng bạc thì sẽ tới ngay thôi. Quả nhiên, chưa đợi lâu đã thấy nàng chui ra từ một con hẻm, lấm lét nhìn quanh rồi rảo bước chui tọt vào trong.
Tần Tiêu thở dài, thầm nghĩ sư cô ham mê cờ bạc đã đành, quan trọng là đổ kỹ chắc chắn tệ lậu vô cùng, nếu không thì bao nhiêu bạc cũng nướng sạch.
Đêm nay dưới sự nhõng nhẽo đòi hỏi của nàng, y mới chia cho một trăm lượng. Cái chân này vừa bước vào sòng bạc, lúc trở ra e rằng lại trắng tay.
Ôn Bất Đạo và Kiều Nhạc Sơn đều không còn ở đây, nhưng Kim Câu đổ phường vẫn nhộn nhịp như cũ, từ xa đã nghe thấy tiếng la hét ầm ĩ bên trong.
Tần Tiêu bước tới trước cửa, hai gã đại hán canh giữ hai bên không hề ngăn cản. Bước vào trong, một luồng mùi hôi chua nồng nặc hỗn tạp xộc thẳng vào mũi khiến y không nhịn được mà phải bịt mũi lại.
Sòng bạc có hai tầng, tuy mùi vị khó ngửi nhưng bên trong trang trí vô cùng phú lệ đường hoàng, không gian lại rộng rãi.
Tuy Tần Tiêu đã học được không ít đổ thuật từ Ôn Bất Đạo, nhưng đây là lần đầu tiên y thực sự bước chân vào sòng bạc.
Cách chơi thực ra rất đơn giản, ngoài bài cửu thì là đặt tài xỉu. Tầng dưới đều là chơi bài cửu, muốn đặt tài xỉu thì phải lên tầng hai.
Ngoài đám gia nhân của sòng bạc canh giữ bốn phía để đề phòng kẻ gây hấn, còn có người đi lại giữa các bàn, ánh mắt linh hoạt, rõ ràng là để canh chừng đám con bạc giở trò gian lận.
Tần Tiêu dạo một vòng tầng dưới, chẳng ai thèm để ý tới y. Không thấy bóng dáng Mộc Dạ Cơ đâu, y liền lên tầng hai. Liếc mắt một lượt, tầng hai từ trái sang phải có ba bàn đánh bạc, chính là để đặt tài xỉu. Đây là cách chơi đơn giản và thô bạo nhất; đổ quan lắc xúc xắc xong, con bạc đặt tài hoặc xỉu, mở điểm ra là phân định thắng thua.
Lúc này y liền nhìn thấy Mộc Dạ Cơ ở bàn phía ngoài cùng bên trái, xung quanh vây khoảng mười mấy người, không quá đông.
Trong sòng bạc không chỉ có mình nàng là phụ nữ, tính cả tầng trên tầng dưới Tần Tiêu cũng thấy có mười mấy người, xem ra cờ bạc chẳng hề phân biệt nam nữ.
Nhưng bàn của Mộc Dạ Cơ chỉ có duy nhất nàng là nữ giới. Giữa tiếng ồn ào náo nhiệt, nàng vậy mà lại xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay nhỏ nhắn trắng ngần, mang theo một luồng khí tức giang hồ hào sảng thoát tục.
Tần Tiêu không tiến lại gần mà đứng ở bàn giữa, chỉ đứng từ xa quan sát nàng.
"Ha ha, đại mỹ nhân, thật xin lỗi, nàng lại thua rồi." Chỉ nghe gã đổ quan bên phía nàng cười nói: "Xem ra vận khí của nàng mấy ngày nay thực sự không tốt. Không sao cả, thua sạch thì cứ gọi ta một tiếng anh trai thân thiết, ta sẽ cho nàng mượn bạc."
Mộc Dạ Cơ không hề tức giận, nũng nịu nói: "Vậy nói rồi đó nhé, nếu thực sự thua không còn một xu dính túi, ngươi phải giúp ta đấy."
"Dễ nói, dễ nói." Gã đổ quan trêu chọc: "Đại mỹ nhân như nàng, chỉ cần mở lời thì làm sao thiếu bạc được?"
Không ít người bên cạnh cười rộ lên, có kẻ đã nói: "Mỹ nhân, Hồ Tứ chẳng phải hạng tốt lành gì đâu. Gã cho nàng mượn bạc chính muốn nàng dùng thân xác để đền đấy, đừng có mắc bẫy. Nàng mà thiếu bạc thì ta đây có, chỉ cần đi ăn với ta một bữa là được."
Xung quanh vang lên một trận cười hô hố.
Mộc Dạ Cơ lăn lộn giang hồ, chút chuyện nhỏ này tự nhiên chẳng hề hấn gì, nàng mắng: "Nếu các ngươi muốn đàn bà thì cứ trực tiếp đến lầu xanh, còn nếu là đánh bạc thì tất cả câm miệng cho ta."
"Nếu nàng ở trong lầu xanh, ta hằng ngày đều...!" Một kẻ bên cạnh định buông lời trêu ghẹo, lời còn chưa dứt, Mộc Dạ Cơ đã tung một cước trúng bụng hắn. Tên đó rú lên một tiếng rồi ngã nhào ra đất, xung quanh lại được một trận cười lớn.
Tần Tiêu thấy bộ dạng này của nàng, chỉ biết lắc đầu bất lực.
Liên tiếp mấy ván, có lẽ vận khí của nàng quá tệ, không thắng nổi một ván nào. Tần Tiêu càng nghi ngờ là gã đổ quan kia đã giở trò. Chỉ nghe gã lại nói: "Mỹ nhân, nàng quả thực đã nướng sạch rồi, mấy ván này đã thua mất sáu mươi lượng, trên người còn bạc không?"
Tần Tiêu trong lòng não nộ, không nhịn được nữa liền tiến tới, lách vào đứng cạnh Mộc Dạ Cơ. Nàng tuy phóng khoáng nhưng từ đầu đến cuối không để bất kỳ ai chạm vào người mình. Khi Tần Tiêu sáp lại, sắc mặt nàng trầm xuống, quay đầu lại thấy y đang nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quái thì ngẩn người, sau đó có phần ngượng ngùng quay đi, vờ như không quen biết y.