Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 156. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 156

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Giở trò bịp bợm?” Tần Tiêu than thở: “Ta giở trò bịp bợm khi nào?”

“Liên tiếp bốn ván ra bão, còn dám nói không phải giở trò?” Hồ Lão Tam lạnh lùng cười nói: “Kẻ khác không nhìn ra, nhưng ta đây lại nhìn thấy rõ mười mươi.”

Xung quanh mọi người tuy đúng là không nhìn ra Tần Tiêu gian lận chỗ nào, nhưng nghe Hồ Lão Tam nói vậy, đại đa số đều bán tín bán nghi.

Dẫu sao liên tiếp bốn ván ra bão, tỷ lệ này còn thấp hơn cả việc trên trời rơi xuống một mỹ thiếu phụ. Trong tư duy hạn hẹp của đám con bạc, liên tiếp bốn ván bão, nếu không phải gian lận thì tuyệt đối không thể làm được.

Tần Tiêu thắng liền bốn ván, Mộc Dạ Cơ vốn dĩ đang vô cùng hưng phấn, chỉ cảm thấy trong đời chưa bao giờ cảm thụ được loại hạnh phúc như lúc này. Hồ Lão Tam đột ngột cáo buộc Tần Tiêu gian lận, tiểu sư cô mặt đẹp bỗng lạnh lùng, cười nhạt nói: “Giở trò bịp bợm? Ngươi có bằng chứng không? Lão nương mấy ngày nay tới đây ba lần, lần nào cũng thua đến mức sắp phải cởi đồ, vậy có phải các ngươi cũng giở trò bịp bợm không?”

“Đúng là phải cởi đồ đấy.” Hồ Lão Tam cười gằn: “Hai đứa ngươi là một bọn. Mấy lần trước ngươi cố tình thua cho nơi này chính là để làm màu, mục đích là để hôm nay tới giở trò gian lận. Các ngươi muốn tự chứng minh trong sạch thì hãy cởi hết quần áo ra, để ta xem xem các rốt cuộc ngươi có sạch sẽ hay không.”

Hắn ta thổi một hồi còi cực kỳ vang dội, liền nghe thấy tiếng bước chân rầm rầm vang lên từ phía cầu thang. Trong chốc lát, bảy tám tên đại hán đã xông lên.

Không ít con bạc lập tức cảm thấy Hồ Lão Tam thực sự có phần quá đáng, dù sao không có bằng chứng xác thực, vậy mà lại đòi khám người, thật là làm hỏng quy củ.

Nhưng cũng có kẻ đoán được tâm tư của Hồ Lão Tam.

Tần Tiêu lắc ra bão đơn giản như ăn cơm, đáng sợ hơn là thiếu niên này đặt cược đều đem toàn bộ vốn liếng quăng ra, cứ đà này thì chẳng mấy ván nữa, cả sòng bạc này đều sẽ rơi vào tay y.

Nói cho cùng, Hồ Tứ lúc đầu quá khinh địch, chỉ nghĩ Tần Tiêu là một kẻ mới vào sòng bạc, cũng chính vì thế mới định ra quy tắc cùng điểm thì nhà cái thua, chẳng khác nào tự đào hố chôn mình.

Chỉ cần Tần Tiêu có thể đảm bảo lắc ra bão ba con sáu, sòng bạc dù có mời được Đại La Kim Tiên tới thì cũng chỉ có nước thua mãi thôi.

Hồ Lão Tam đương nhiên không cho phép chuyện như vậy xảy ra.

Trong sòng bạc đánh nhau ẩu đả là chuyện thường tình, nhưng việc toàn bộ đám đả thủ đều vây quanh lại thì thật sự không thường thấy. Không ít khách bạc sợ vạ lây, vội vàng chạy xuống lầu. Hai bàn khác lúc này cũng nhận ra sự tình không ổn, từng người tranh nhau chạy bán sống bán chết xuống dưới.

Tần Tiêu vẫn ngồi trên ghế, Mộc Dạ Cơ đứng bên cạnh y, nhìn quanh một vòng. Đám người từ dưới lầu xông lên cộng với những kẻ vốn có ở tầng hai, mười mấy người vây Tần Tiêu hai người thành một vòng, chắp cánh cũng khó bay thoát.

Mộc Dạ Cơ vươn vai, ngáp một cái rồi nói: “Muốn đánh nhau sao?”

“Sớm đã nhìn ra hai đứa ngươi là một bọn rồi.” Hồ Tứ hằn học nói: “Tam gia, bắt lấy con đàn bà này, đưa vào lầu xanh mà bán đi, để chúng biết sự lợi hại của Kim Câu đổ phường ta.”

Mộc Dạ Cơ chỉ nhếch môi cười nhạt, không nói năng gì, bắt đầu vận động tay chân, chuẩn bị khai chiến.

“Sòng bạc này không phải họ Ôn sao?” Tần Tiêu có một cao thủ Kiếm cốc như Mộc Dạ Cơ bên cạnh, tự nhiên chẳng có chút sợ hãi nào: “Tam gia, là họ Ôn hay là họ Kiều?”

Hồ Lão Tam vuốt râu nói: “Không họ Ôn cũng chẳng họ Kiều. Tần Tiêu, ngươi đừng tưởng lão tử không biết ngươi, ngươi và Ôn Bất Đạo đi lại rất gần. Lần trước mời cơm là giả, thăm dò khẩu khí của lão tử mới là thật, món nợ này hôm nay chúng ta tính chung một thể.”

“Ngươi đã biết ta là Tần Tiêu thì nên biết ta là người của Đô Úy phủ.” Tần Tiêu ngồi trên ghế, chậm rãi nói: “Chẳng lẽ ngươi dám động thủ với người của Đô Úy phủ?”

Bên cạnh có một vị tiểu sư cô đang nóng lòng muốn thử sức, lòng Tần Tiêu cảm thấy vững chãi hơn bao giờ hết.

“Đô Úy phủ?” Hồ Lão Tam cười ha hả lớn, đắc ý nói: “Nói thật cho ngươi biết, lão tử đánh chính là người của Đô Úy phủ. Ngươi không phải hỏi sòng bạc này họ gì sao? Lão tử nói cho ngươi hay, sòng bạc này họ Chân, giờ đây Kim Câu đổ phường đã là sản nghiệp của Chân Hầu phủ. Nghe nói Đô Úy phủ các ngươi đắc tội với Chân Hầu phủ, làm cho thiếu công tử rất không vui. Hôm nay đánh què hai chân ngươi, thiếu công tử vui vẻ, biết đâu còn ban thưởng trọng hậu cho bọn ta. Mọi người nói có đúng không?”

Đám đông đều cười rộ lên, có kẻ đã lên tiếng: “Tam gia, lát nữa bắt lấy hai đứa này, nhưng chớ có làm bị thương con đàn bà kia. Khi thiếu công tử ban thưởng, cứ xin ngài ấy thưởng ả cho anh em ta.”