Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 157. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 157

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắn ta cười dâm tà: “Ta biết các ngươi đều nhìn trúng ngực ả lớn, nhưng ta lại nhìn trúng cái mông của ả. Các ngươi nhìn xem, vừa vểnh vừa tròn, thoát quần xuống chắc chắn là vừa trắng vừa mịn. Lần đầu nhìn thấy ả, ta đã muốn sờ vào cái mông lớn kia một cái rồi, nhất định là mướt rượt không kịp nắm...”

Đám đả thủ lại được một trận cười hô hố.

“Tiểu sư cô, nàng nghe thấy chưa?” Tần Tiêu lớn tiếng nói: “Thân hình của nàng ngay cả ta còn chẳng dám tùy tiện bình phẩm, hắn ta lại dám tiết độc thân hình xinh đẹp của nàng như vậy, nàng nói xem nên làm thế nào?”

“Nghe thấy rồi, nghe thấy rồi. Thật ra hắn ta cũng chẳng phải tiết độc, ta nghe như đang khen mông ta vậy, mông ta đúng là rất đẹp.” Tiểu sư cô thở dài: “Chỉ là trường hợp không đúng, trước mặt bao nhiêu người mà cứ chỉ trỏ vào mông một người phụ nữ, thật là không thích hợp.”

“Nàng giữ kẽ một chút được không?” Tần Tiêu nói: “Bình phẩm loạn xạ về thân hình của một đại mỹ nữ như vậy, đâu chỉ không thích hợp. Không phải ta khích bác gì đâu, nhưng nếu là ta, nhất định sẽ đánh cho đến mức ngay cả mẹ hắn ta không nhận ra hắn ta nữa.”

Tiểu sư cô phì cười, đáp: “Cha hắn ta cũng sẽ không nhận ra đâu.”

Dứt lời, thân hình xinh đẹp của tiểu sư cô chợt lóe lên, tựa như quỷ mị, chỉ trong nháy mắt đã tới trước mặt kẻ kia. Khi nàng chuyển động, thuận tay đã vớ lấy một chiếc ghế, nhắm thẳng đầu tên đó mà hung hăng nện xuống.

Trong khi tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, tên đả thủ buông lời uế tạp kia đã thảm thiết kêu lên một tiếng, chiếc ghế đã nện trọng thương lên đầu hắn ta. Cũng may chiếc ghế không làm từ gỗ đặc, nhưng dù không bị một ghế đập chết thì hắn ta cũng đã đầu phá máu chảy, cả người lập tức nhũn ra như bùn.

“Con đàn bà thối tha, dám động thủ ở đây!” Có kẻ hét lớn một tiếng, đã như con chó dữ lao về phía tiểu sư cô.

Công việc hằng ngày của đám đả thủ này chính là đánh lộn, tuy công phu chẳng ra sao nhưng khi ra tay đều là hạng liều mạng.

Dẫu có kẻ nhìn ra thân thủ của Mộc Dạ Cơ không yếu, nhưng cậy mình bên này đông người, đương nhiên sẽ không sợ hãi một phận nữ nhi. Thấy đồng bọn lao lên, hai kẻ gần Mộc Dạ Cơ nhất không hề do dự, gầm thét lao về phía nàng.

Tần Tiêu vẫn ngồi trên ghế, ung dung tự tại. Hồ Lão Tam thấy vậy, cười lạnh nói: “Đánh què hai chân tiểu tử thúi này trước cho ta.”

Hồ Tứ thua liền bốn ván trên bàn cược, trong lòng vốn đã nghẹn một bụng lửa giận, vừa nghe Hồ Lão Tam phân phó, gã là kẻ đầu tiên xông về phía Tần Tiêu.

“Tiểu sư cô, có người muốn đánh tiểu sư điệt đáng yêu của nàng kìa.” Tần Tiêu gào to: “Mau cứu mạng!”

...

Mộc Dạ Cơ, cao thủ hàng đầu của Kiếm Cốc một khi ra tay, đừng nói mười mấy tên tay sai sòng bạc, ngay cả mười mấy tên Long Lân sĩ trong Cấm cung cũng chẳng đáng là bao.

"Rầm rầm rầm!"

Tiểu sư cô không ra tay thì thôi, một khi đã động thủ luôn cực kỳ tàn nhãn. Ba tên tay sai chớp mắt đã bị đánh bay, bàn ghế đổ nhào, khung cảnh trở nên hỗn loạn.

Trong mắt Hồ Tứ chỉ có Tần Tiêu.

Gã tuy là đổ quan, nhưng năm xưa từng lăn lộn ngoài phố thị, chuyện đánh đấm hầu như ngày nào cũng làm nên cũng có phần hung hãn.

Gã lao đến trước mặt Tần Tiêu, tung một đấm về phía y. Quyền đầu còn chưa kịp chạm tới Tần Tiêu, trước mắt đã hoa lên. Khi ngước đầu nhìn lại thì đã không kịp nữa, Tiểu sư cô tai nghe tám hướng mắt nhìn bốn phương, nhận ra tình hình phía Tần Tiêu, liền chộp lấy một chiếc Sư chung ném tới.

Sư chung trong tay kẻ khác chỉ là vật tầm thường, nhưng trong tay Tiểu sư cô lại trở thành ám khí vô cùng lợi hại.

"Bốp!"

Sư chung nện thẳng vào chính diện mặt Hồ Tứ. Gã thảm khiếu một tiếng, sống mũi lập tức bị đập gãy, vừa khóc la vừa ôm lấy mũi.

"Lại tới nữa, Tiểu sư cô, lại tới nữa!" Tần Tiêu lại gào lên.

Khi Hồ Tứ lao tới, hai tên tay sai khác cũng xông lên. Hồ Tứ tuy đã ngã, nhưng hai gã gã cao to kia vẫn hùng hổ tiến bước.

"Gào cái gì mà gào." Mộc Dạ Cơ bực bội đáp: "Tự mình ứng phó đi."

Tần Tiêu gọi: "Vậy sư cô không muốn chia bạc nữa sao?"

Dứt lời, Tiểu sư cô nhún chân một cái, cả người như mũi tên sắc bén lao vút tới, song chưởng cùng tung ra. Hai tên tay sai đang vồ tới liền đâm sầm vào, mỗi người dính một chưởng, ngay lập tức bị đánh bay. Tiểu sư cô dáng vẻ phiêu dật như tiên, quay đầu nháy mắt với Tần Tiêu, đầy vẻ quyến rũ: "Sư điểu ngoan, ngươi cứ ngồi đó nghỉ ngơi, xem Tiểu sư cô thu xếp lũ khốn khiếp này cho ngươi." Vòng eo thon gọn khẽ xoay, thân hình kiều diễm vọt lên không trung, đôi chân ngọc tung cước, đá trúng một tên tay sai đang hùng hổ xông tới.

Tiểu sư cô nghe Tần Tiêu nói chuyện chia bạc thì ý chí chiến đấu sục sôi, cú đá này dùng mười phần lực. Tên tay sai kia bị đá bay ngược ra sau, trong tiếng kinh hô của đồng bọn, gã bay ra ngoài cửa sổ. Rất nhanh sau đó, từ dưới phố truyền lên một tiếng "bịch" nặng nề, kèm theo một loạt tiếng la hét thất thanh.