Một đồng tiền bẻ đôi cũng đủ làm khó đấng anh hùng.
Tôi bây giờ quả thực đã bị dồn vào bước đường cùng.
Tiền bạc, đúng là cái thứ nghiệt ngã đoạt mạng người ta.
Không thể muối mặt mở mồm xin tiền bố mẹ ở quê, lại chẳng thể đường đường chính chính đi làm thêm kiếm tiền hợp pháp, số tiền học phí bên môi giới cam kết đóng đủ một năm cũng chẳng thấy đâu, nhìn kiểu gì đi chăng nữa thì đây rõ ràng là một thế cờ chết không lối thoát.
Thế nhưng người sống sờ sờ chẳng lẽ lại chịu để nước tiểu làm cho chết nghẹn?
Chắc chắn sẽ có cách giải quyết thôi, tôi ngây thơ tự nhủ trong lòng như vậy.
Tôi quyết định liên lạc với chú Phùng trước, định bụng giải quyết dứt điểm cái vấn đề học phí này đã.
Khoản tiền học phí này là một khoản tiền rất lớn.
“Chú Phùng ạ, cháu là Tam Hợp đây.” Sau khi đầu dây bên kia bắt máy, tôi hết sức nhã nhặn, nhỏ nhẹ cất lời trao đổi với chú ấy.
“Tam Hợp đấy à, thật đúng là một đứa trẻ ngoan, sang bên đó rồi mà vẫn còn nhớ tới chú cơ đấy, sang bên đấy mọi chuyện đều tốt đẹp cả chứ hả cháu?” Chú Phùng vẫn giữ cái giọng điệu niềm nở xởi lởi như trước, lời nói toát ra vẻ nhiệt tình hừng hực.
Cố nén nỗi xót xa vì cước phí cuộc gọi quốc tế đắt đỏ đến rát ruột, sau một hồi hỏi thăm xã giao khách sáo, tôi liền kéo câu chuyện đi thẳng vào chủ đề chính: “Chú à, tụi cháu sang bên này đều thích nghi rất tốt, cũng sắp sửa bước vào năm học mới rồi. Có điều là trước khi đi, chẳng phải tụi cháu đã đóng trước đủ một năm tiền học phí rồi sao ạ?”
Một gã học khối tự nhiên như tôi vốn chẳng biết nói năng vòng vo tam quốc, trong đầu nghĩ sao là cứ thẳng tuột ruột ngựa mà nói ra như vậy.
Chú Phùng cũng chẳng hề ấp úng lấy nửa giây: “Đúng rồi, cháu cứ yên tâm đi, tiền học phí chú đã đóng hết cho các cháu đàng hoàng rồi mà.”
“Nhưng mà bên phía nhà trường lại thông báo là tụi cháu mới chỉ đóng có bốn tháng tiền học thôi chú ạ.” Lòng tôi dâng lên một cảm giác vô cùng khó chịu, ngập ngừng nói.
“Ấy dà, cứ yên tâm yên tâm đi, chú đóng hết rồi đấy chứ. Cháu cứ lo mà chăm chỉ học hành cho tốt là được rồi.” Chú Phùng lấy giọng điệu sang sảng đầy khí lực ra để bảo đảm.
Tôi đến chịu, chẳng thể nào đoán nổi rốt cuộc trong đầu chú ta đang toan tính cái quái gì nữa.
Chú ta thừa nhận đã thu trọn gói một năm tiền học của chúng tôi, nhưng thực tế lại chỉ nộp cho trường có bốn tháng, nói chuyện đến nước này rồi mà da mặt vẫn dày cộm, không hề lộ ra chút ngượng ngùng nào.
“Thế còn khoản học phí sau bốn tháng nữa... Chú vẫn sẽ theo như thỏa thuận ban đầu mà giúp cháu đóng nốt cho đủ chứ ạ? Cháu sẽ không phải tự bỏ tiền túi ra đóng lại một lần nữa, có đúng không chú?” Tôi một lần nữa gặng hỏi lại cho chắc chắn.
“Haiz, cái thằng bé này, sao lúc nào mở miệng ra cũng tiền với nong thế nhỉ. Làm người thì phải biết sống cho tử tế nhân hậu, sao cháu cứ suốt ngày so đo tính toán mấy đồng bạc lẻ thế hả?” Chú Phùng lập tức đổi giọng, đường hoàng lên mặt dạy đời tôi một bài học đạo đức.
Tôi bị chú ta chọc tức đến mức bốc hỏa: “Nhưng trước khi đi rõ ràng chính miệng chú bảo phải nộp trước một năm tiền học phí, tụi cháu đã gom đủ tiền đưa hết cho chú rồi! Bây giờ bên trường báo chưa nhận được, sao cháu lại không được phép nhắc tới chứ? Bên nhà trường người ta đang đòi kia kìa!”
Đến nước này thì chú Phùng cũng chẳng thèm đóng kịch thêm nữa, chú ta lớn tiếng quát tháo ầm ĩ qua điện thoại: “Tiền tiền tiền, mở mồm ra là chỉ biết có tiền! Bọn tao vất vả chạy vạy làm thủ tục giấy tờ cho mày, chẳng lẽ bọn tao không cần kiếm cơm à? Kiếm của mày tí tiền thì đã làm sao nào! Giờ người mày cũng đã đứng chân được ở bên Singapore rồi, thế mà còn dám đứng đấy so đo mấy đồng bạc với tao, mày không sợ bị trời đánh sét đánh à?”
Một tràng đổi trắng thay đen không biết ngượng mồm này khiến tôi chấn động như bị sét đánh ngang tai.
Chẳng những công việc đã hứa hẹn không được thực hiện, lại còn trơ trẽn nuốt trọn hơn nửa năm tiền học phí của tôi, giờ lại còn dám quay ngược lại chất vấn, bảo tôi tính toán so đo tiền bạc?
Lại còn hỏi tôi không sợ bị trời đánh hay sao?
Kẻ phải bị trời đánh thánh đâm chẳng lẽ không phải là lũ lừa đảo các người hay sao chứ?
Chú ta trơ trẽn mở to mắt nói hươu nói vượn một tràng như thế, làm cho tôi tức đến nghẹn họng, chẳng biết phải nói gì thêm.
`Nói lý lẽ với mấy người lớn tuổi trơ tráo thế này thì đúng là chịu chết rồi.` Tôi thầm nghĩ.
Thôi thì đành đem chuyện này ra nói thẳng với chị Phùng xem sao.
Nào ngờ tôi vừa mới mở lời ướm thử một câu, người chị gái với nụ cười biếng nhác ngọt ngào ban nãy bỗng chốc dựng ngược lông mày lên, ánh mắt lập tức trở nên lạnh ngắt, trừng mắt hung dữ đe dọa tôi: “Cậu liệu hồn mà ngoan ngoãn ngồi yên cho tôi! Visa của cậu là do chính tay tôi làm thủ tục xin cho, toàn bộ hồ sơ gốc của cậu tôi đều giữ bản sao ở đây hết đấy. Cậu mà còn dám mở mồm nhắc đến chuyện tiền nong một lần nữa, tôi sẽ báo lên chính phủ cho hồ sơ của cậu dính án đen luôn! Đầy cổ cậu về nước ngay lập tức! Đến lúc bị tống khứ về rồi thì một xu cậu cũng đừng hòng mà đòi lại được!”
Chị ta còn bồi thêm một câu: “Bây giờ người ta đã đưa được cậu sang tận Singapore rồi thì biết điều một chút đi, đừng có mà được voi đòi tiên, vừa hời vừa làm bộ làm tịch!”
Bọn họ là đem da mặt bên trái xé phăng ra rồi đem dán đè lên bên má phải hết rồi đấy à?
Một bên thì không biết xấu hổ trơ trẽn!
Một bên thì mặt dày như bức tường thành!
Thực sự khiến cho người ta không còn lời nào để nói nữa.
Việc tuyển sinh cho các trường tư thục thì vốn dĩ phía nhà trường đã trích phần trăm hoa hồng môi giới rất hậu hĩnh cho bên trung gian rồi.
Đã đút túi tiền hoa hồng rồi mà vẫn còn tham lam vô đáy đi bớt xén chặn họng cả tiền học phí của tụi này nữa, đúng là chuyện trời đất không thể dung tha!
Thế nhưng đành chịu thôi, đúng là người có học gặp phải kẻ cướp, có lý cũng chẳng thể nói cho rõ ràng được.
Tôi coi như đã nhìn thấu tỏ tường mọi sự rồi, tiền thì không có cửa lấy lại, mà cơ hội đòi lại công lý cũng hoàn toàn không có.
Nếu tôi không làm căng đòi lại tiền học phí từ chỗ bọn họ, thì ít ra tôi vẫn còn giữ lại được một cơ hội để tiếp tục bám trụ lại Singapore.
Bằng không, tiền chẳng những không đòi lại được mà ngay cả cơ hội ở lại Singapore để liều mình đánh cược một phen cũng sẽ tan thành mây khói.
Tôi chợt nhớ lại lúc quá cảnh ở sân bay Thượng Hải, thuật bấm độn trên đầu ngón tay mà thầy đã truyền dạy cho tôi.
Lúc đó quẻ bói hiện ra chính là cung “Xích Khẩu”.
Khi ấy ở trong lòng, tôi vẫn còn cả trăm phần không phục, không chịu tin.
Đến tận bây giờ tôi mới vỡ lẽ ra, thì ra mọi chuyện lại ứng nghiệm theo cái cách cay đắng như thế này.
Hóa ra, tất cả mọi sự trên đời đều đã được định đoạt từ trước đó rồi.
Lòng kiêu ngạo tự phụ bấy lâu nay trong tôi, đang dần dần bị khuất phục.