Thiên Nhãn Phong Thủy Sư

Chương 17. Rào Cản Ngôn Ngữ Cũng Không Ngăn Được Ứng Nghiệm

Trong Luận Ngữ có câu: “Sinh tử có mệnh, phú quý tại thiên.”

Nho gia vốn là một nền văn hóa tích cực, tiến thủ nhường ấy mà còn chủ trương không nên đối đầu với trời.

Tôi việc gì phải khăng khăng chống lại ý trời làm gì?

Luận Ngữ cũng từng nói: “Không biết mệnh thì chẳng thể làm người quân tử.”

Bản thân tôi cũng tự nhận mình ít nhiều coi như một kẻ có ăn học.

Tôi tự khai thông tư tưởng cho mình vẫn rất bài bản.

Một khi đã là ý trời như vậy, tôi lập tức nghĩ thông suốt.

Khi con người ta không còn chấp niệm nữa, trong lòng tự nhiên sẽ nhẹ nhõm buông bỏ.

Tất nhiên, buông bỏ không đồng nghĩa với thuyết định mệnh.

Nho gia hoàn toàn không tin vào số phận an bài.

Thiên mệnh và số mệnh có sự khác biệt về mặt bản chất.

Nhiều người lầm tưởng rằng Phật gia và Đạo gia theo thuyết định mệnh.

Thực ra rất lâu về sau tôi mới hiểu ra, Phật gia và Đạo gia cũng không hề theo thuyết định mệnh.

Bằng không cứ phó mặc cho số trời đi, còn nỗ lực tinh tấn tu hành làm quái gì nữa.

Các cụ có câu: “Hết sức làm việc người, thuận theo mệnh trời. Chẳng dốc sức thì ân hận, chẳng tin mệnh thì uổng công.”

Nghĩa là việc gì cần cố gắng thì cứ cố gắng, chuyện gì nên buông bỏ thì hãy buông bỏ.

Có lẽ đây chính là điều mà Karl Marx từng nói: “Mâu thuẫn tồn tại một cách phổ biến.”

Lúc này tôi mới chợt nhận ra mình dường như đã lây cái tật của Lão đạo sĩ: hễ rảnh rỗi là lại thích lôi tấm cờ Karl Marx ra làm bình phong.

Tôi lắc đầu, xua đi những suy nghĩ kỳ quặc đó để quay về với thực tế.

Trước mắt, tôi phải làm gì đây?

Thầy từng căn dặn, phải luôn khắc ghi hai chữ “đạo đức”.

Đạo sinh ra và đức nuôi dưỡng, đạo đức là nền tảng của mọi thứ.

Không nói lý lẽ, chẳng có đức hạnh, làm trái thiên đạo thì ắt sẽ phải chịu nhân quả luân hồi, tự chuốc lấy quả đắng.

Ngay lúc này, có một việc vô cùng cấp bách mà tôi cần phải làm ngay lập tức.

Đó chính là: chuyển nhà!

Phải tránh xa những kẻ vô đức, kẻo đến lúc họ bị trời phạt thì đứng quá gần lại vạ lây.

Việc không nên chậm trễ, phải tranh thủ dọn đi càng sớm càng tốt, cách bọn họ càng xa càng tốt.

Hạ quyết tâm xong, tôi liền lên mạng tìm nhà.

Lên mạng tra cứu một hồi, ở gần ga MRT Paya Lebar có một phòng đơn cho thuê, lại còn là nhà biệt thự.

Tiền thuê một phòng quy đổi ra nhân dân tệ là khoảng 2.500 một tháng, có thể ở được ba người, lại gần trường học hơn, tiền đi lại cũng tiết kiệm được một khoản lớn.

Tôi hỏi Đỗ Nhạc xem có muốn chuyển qua đó ở cùng không.

Sở dĩ tôi rủ Đỗ Nhạc là vì tính cậu ta rất thật thà, lại còn từng mời tôi ăn sầu riêng.

Có chuyện tốt, tôi vẫn muốn nghĩ cho cậu ta trước.

Tiền trong tay cậu ta cũng chẳng còn bao nhiêu, nếu dọn sang bên đó thì tiền thuê nhà sẽ giảm được quá nửa.

Đỗ Nhạc bảo cậu ta phải đi hỏi ý kiến Tôn Kỳ Thụy xem sao đã.

Tôi đành phải đem quẻ tượng và tướng mạo hôm nọ xem được ra giải thích cặn kẽ cho cậu ta một lượt: Tôn Kỳ Thụy đã có chỗ đi của riêng mình rồi, chúng ta không cần phải lo.

Thế nhưng cái tên ngốc này nhất quyết không tin, cứ khăng khăng phải đi hỏi Tôn Kỳ Thụy cho bằng được.

Tôi cũng chỉ đành mặc kệ cậu ta.

Ngày hôm sau, Đỗ Nhạc ngây ngốc nhìn tôi, lén lút, thần thần bí bí bảo: “Anh đoán trúng phóc rồi!”

Bỗng dưng buông ra một câu không đầu không đuôi như thế khiến tôi nhất thời chưa hiểu ra chuyện gì.

Đỗ Nhạc nháy mắt ra hiệu, hạ thấp giọng nói: “Tôn Kỳ Thụy kiếm được một cô bạn gái người Mỹ, nhà giàu lắm, ở ngay khu chung cư chếch đối diện nhà mình. Cậu ấy muốn ở gần bạn gái nên không chịu chuyển đi đâu.”

Tôi nghe xong liền phấn chấn hẳn lên: “Bọn mình mới sang Singapore được mấy ngày thôi mà, cậu ta siêu thế? Bắt sóng kiểu gì đấy?”

Đỗ Nhạc cười gian rồi lắc đầu.

Chẳng biết là cậu ta không muốn nói cho tôi hay chính cậu ta cũng không rõ.

Tôn Kỳ Thụy tốt nghiệp cao đẳng, trình độ tiếng Anh của cậu ta đại khái chỉ bập bẹ được mấy câu “hello, bye, yes, no, sorry, thank you”, quanh đi quẩn lại chỉ có thế.

Khá khẩm hơn chút thì có khi biết thêm câu “good morning” hoặc “how are you”.

Đây thật sự không phải là tôi dìm hàng cậu ta đâu.

Ngay cả tôi, một đứa đã thi đậu cấp bốn, cấp sáu thì trình độ cũng chỉ giới hạn ở bài thi trên giấy.

Còn nghe và nói thì nát bét như tương.

Bảo chúng tôi giao tiếp hằng ngày hoàn toàn bằng tiếng Anh thì chắc chắn không một ai làm nổi.

Huống chi mới vỏn vẹn vài ngày ngắn ngủi, ngay cả việc cưa đổ một cô gái bình thường không có rào cản ngôn ngữ đã chẳng dễ dàng gì.

Đằng này lại còn là người giàu có!

Lại còn là người nói tiếng Anh nữa chứ!

Rốt cuộc Tôn Kỳ Thụy đã vượt qua tầng tầng lớp lớp rào cản đó bằng cách nào?

Thật mẹ nó đúng là nhân tài!

Sự tò mò trong tôi bị đẩy lên một tầm cao chưa từng có.

Tôi nhất định phải tìm cơ hội thỉnh giáo kinh nghiệm từ cậu ta mới được.

Không phải là tôi muốn đi theo con đường này.

Đơn thuần chỉ là để thỏa mãn sự hiếu kỳ đang muốn nổ tung trong đầu tôi mà thôi.