Tôi từ từ bước ra khỏi hàng, thử lại một chút vẫn thấy chóng mặt, thế là tôi dứt khoát không luyện nữa, ra rìa sân ngồi xổm xuống xem những người khác tập.
Giám đốc Thái nghi hoặc nhìn tôi, nhưng cũng không tiện lên tiếng hỏi. Đến khi thu công xong, ông ấy bước lại gần hỏi: “Sao cậu lại nghỉ sớm thế?”
Tôi mô tả lại tình trạng của mình, giám đốc Thái hỏi: “Bây giờ cậu đứng lên được không?”
Tôi từ từ đứng lên thử xem sao, ơ kìa, hết rồi?
Giám đốc Thái dẫn tôi bước tới bên cạnh thầy Ngô, thầy không đợi chúng tôi mở miệng đã cười hỏi tôi: “Dạo gần đây có hờn dỗi tức giận ai không?”
“Dạ?” Tôi chưa kịp phản ứng.
Thầy Ngô giải thích: “Học viên mới tới, tôi thường xếp đứng ở giữa hàng ngũ, chỗ đó cảm nhận khí mạnh nhất, dễ hỗ trợ các cậu đả thông kinh mạch khí huyết toàn thân.
Nhưng nếu trong lòng đang nghẹn khí, mà đứng ở nơi có cảm nhận khí mạnh, khí huyết đột ngột vận hành tăng tốc, sẽ gây ra tình trạng hoa mắt chóng mặt buồn nôn, có thể ra vòng ngoài nơi có cảm nhận khí yếu hơn để từ từ thích nghi.”
“Ồ... thì ra là vậy.”
Nghe thầy giải thích xong, tôi đã hiểu ra.
Lúc nãy thầy vừa nói là hờn dỗi nghẹn khí, tôi cũng chưa nghĩ ra.
Bây giờ ngẫm lại, chắc là hồi mới tới Singapore mọi chuyện không được suôn sẻ, có lẽ đã vô tình nghẹn một cục tức trong lòng.
Nhưng tính tôi vô tư, chuyện qua rồi quay đầu là quên.
Chuyện thì quên rồi, nhưng khí vẫn còn ứ đọng trong cơ thể, ứ đọng lâu dần thành quen, lúc bất ngờ được đả thông lại đâm ra không thích ứng được.
Chẳng trách sách “Hoàng Đế Nội Kinh” có câu: “Bách bệnh sinh vu khí” (Trăm bệnh sinh ra từ khí).
Đời người sống bằng một hơi thở, khí không thuận thì trăm bệnh sinh ra.
Chẳng trách Đạo gia, Phật gia đều chú trọng việc ngồi thiền quán tưởng hơi thở.
Bởi vì những dao động cảm xúc vô tình sẽ dẫn đến khí trệ không thông, mà bản thân mình lại hoàn toàn chẳng hề hay biết.
Chẳng trách Phật lại nói trong “Tứ Thập Nhị Chương Kinh” rằng, tài sắc đối với con người, giống như liếm mật trên lưỡi dao.
Tài sắc danh lợi tác động đến cảm xúc con người, quấy nhiễu sự vận hành của khí huyết, những tổn thương có thể gieo rắc lại mang tính chí mạng.
Phần lớn bệnh tật trong đời người đều là do tâm lý, cảm xúc mà ra.
Đến tận giây phút này, tôi mới thực sự hiểu được liệu pháp trị liệu tinh thần mà cuốn “Thiên Ất Bút Ký” đã nhắc tới.
Tôi hướng về phía thầy Ngô, cúi gập người kính cẩn thi lễ.
Cái cúi đầu này, không chỉ vì công pháp đơn giản mà kỳ diệu, tạo phúc cho chúng sinh của thầy Ngô, mà còn vì một phen chỉ điểm của thầy đã khiến tôi bừng tỉnh hiểu ra, bỗng nhiên rộng mở.
Trên đường về nhà, chú Thái nhận một cuộc gọi công việc, chú kết nối vào loa ngoài của ô tô.
“Sếp ơi, ngày mai sân bãi số 468 Tampines thiếu nhân lực.” Một giọng nữ tháo vát vang lên.
“Cô tìm A Khôn mượn hai người trước đi, tối nay và tối mai tăng ca đẩy nhanh tiến độ một chút. Đồng thời, đăng thông báo tuyển dụng liên tục vài ngày trên các nền tảng.” Chú Thái dặn dò.
Cúp điện thoại, chú Thái tán gẫu với tôi: “Singapore nhỏ bé quá, đi đâu cũng thiếu người làm.”
“Sao chú không tuyển người Trung Quốc ạ? Lương ở Trung Quốc thấp, rất nhiều người muốn ra nước ngoài làm việc mà còn không tìm được cơ hội đó!”
“Haiz,” chú Thái thở dài, “Chúng ta không thể tùy tiện tuyển dụng người nước ngoài được, có giới hạn tỷ lệ đấy. Phải thuê 6 người Singapore thì mới được cấp 1 chỉ tiêu cho người Trung Quốc, công ty chú dùng hết chỉ tiêu rồi.”
Chú ấy nói tiếp: “Chỉ tiêu cho visa SP thì vẫn còn, nhưng xin visa SP lại yêu cầu có bằng cấp.”
Có yêu cầu bằng cấp sao?
Điều này bất chợt khiến tôi nghĩ đến Lý Quảng, sinh viên tốt nghiệp trường C9 chính hiệu, bằng cấp chắc chắn không thành vấn đề.
“Mức lương là bao nhiêu vậy chú?” Tôi hỏi.
“Lương mỗi tháng là 2 nghìn SGD, tăng ca được tính thêm 1.5 lần. Mức lương này không tính là thấp, nhưng công ty chú làm bên mảng dựng sân khấu ngoài trời, người bản địa sợ vất vả nên không chịu làm. Người nước ngoài có bằng cấp cũng chẳng mặn mà gì với công việc này.”
Lương 2 nghìn SGD tức là hơn 10 nghìn Tệ mỗi tháng, lại còn có tiền tăng ca, so với mức lương hai ba nghìn Tệ ở trong nước, thì đúng là không hề thấp chút nào.