Thiên Nhãn Phong Thủy Sư

Chương 29. Con Đường Phát Tài Tìm Sống Trong Ngõ Cụt

“Công việc có yêu cầu gì không ạ?” Tôi hỏi.

“Công việc này của bọn chú không đòi hỏi yêu cầu kỹ thuật, chịu được khổ là được. Chỉ cần là nam giới và không sợ độ cao. Cháu có bạn muốn giới thiệu à?” Chú Thái nghe ra hàm ý của tôi.

“Vâng, cháu có cậu bạn học cùng đại học, đã tốt nghiệp cử nhân, chỉ tội tiếng Anh không được tốt lắm. Xuất thân từ nông thôn, dáng dấp cao to lực lưỡng, khoản chịu thương chịu khó thì không phải bàn.”

“Vậy thì tốt quá, vị trí này bên chú cũng không dùng tiếng Anh nhiều lắm, cháu liên hệ thử xem sao.” Chú Thái mừng rỡ nói, “Ngành này của bọn chú chỗ nào cũng thiếu người, thi thoảng còn phải mượn người của nhau nữa. Nếu cháu có người nào phù hợp, giới thiệu thêm cho bọn chú vài người nhé.”

Nhìn ánh mắt chân thành và đầy kỳ vọng của chú Thái, tôi có cảm giác như được thể hồ quán đỉnh, một tia sáng vàng chợt lóe qua, mạch suy nghĩ bỗng chốc tuôn trào rào rạt.

Bọn tôi hiện đang cầm visa sinh viên, đi làm thêm thì bất hợp pháp, chỉ có thể dựa vào việc nhịn ăn để tiết kiệm tiền.

Cứ kéo dài thế này nữa, có khi đến cả bát mì luộc nước trong cũng chẳng có mà ăn.

Đây là quãng thời gian duy nhất trong đời tôi phải sống trong cảnh thiếu tiền, tuy rất ngắn ngủi nhưng lại cực kỳ quý giá.

Chỉ những ai từng đích thân trải qua mới có thể thực sự thấu hiểu được cái cảm giác muốn kiếm tiền mà không tìm được cửa, trơ mắt ra nhìn mà lại bó tay hết cách nó u uất đến mức nào!

Nietzsche từng nói: Những gì không giết chết được bạn, cuối cùng sẽ làm bạn mạnh mẽ hơn!

Ngọn lửa hy vọng trong tim tôi, chưa bao giờ lụi tắt!

Ngay tại giây phút này, tôi lập chí: Nhất định phải giúp đỡ nhiều người hơn nữa tìm được lối thoát cho cuộc đời!

Không để họ phải chịu đựng những khổ sở mà tôi từng trải qua!

Nghĩ lại lúc tôi mới tới, chị Phùng làm visa cho hơn hai mươi đứa bọn tôi một lúc, thu phí học bổng của mỗi người từ 20 đến 40 nghìn Tệ, cộng thêm hoa hồng tuyển sinh của nhà trường, chỉ riêng phi vụ đó thôi, chị ta đã ẵm trọn 800 nghìn đến 1 triệu Tệ!

Tôi thế mà lại bị đồng tiền làm cho khốn đốn, chìm trong mù mịt lâu đến vậy!

Chỉ tính phần lợi nhuận hợp pháp thôi, đó cũng là một khoản tiền không hề nhỏ!

Mãi đến lúc này tôi mới phát hiện ra: Bản thân cái bẫy kia, chính là một lối thoát!

Chính vì những kẻ vô đức nắm giữ được con đường xin visa, nên mới đẩy bao nhiêu người bọn tôi vào bước đường cùng!

Cũng chính vì những người đại đức không đứng ở vị trí cao hơn để mọi người nhìn thấy, mới tạo cơ hội lừa gạt cho kẻ vô đức!

Kẻ lừa đảo có thể lừa được người, là bởi vì tôi chưa đủ xuất sắc!

Tôi phải đứng ở vị trí cao hơn cả bọn lừa đảo, làm ngọn hải đăng giữa lớp sương mù, để càng nhiều người nhìn thấy, thì mới có thể thắp sáng con đường phía trước cho những người đang lâm vào bước đường cùng!

Chỉ trong chớp mắt, tôi lại có thể nghĩ thông suốt được nhiều điều đến vậy!

Chẳng biết là do thời vận của tôi đã tới, hay là vì vừa mới luyện công, khí cơ thông suốt nên trở nên thông minh hơn, tóm lại, tôi chỉ cảm thấy ngay khoảnh khắc này: Ánh sáng trí tuệ đang chiếu rọi lấy tôi, sương mù tan đi, mạch suy nghĩ thông suốt!

Tôi lập tức nhắn tin cho Lý Quảng ngay lập tức, báo cho cậu ấy tin tốt lành này.

Ngay sau đó, tôi bắt đầu nghiên cứu Luật Doanh nghiệp của Singapore.

Đồng thời, liên hệ với các công ty môi giới lớn ở trong nước để bàn bạc hợp tác.

Giá thị trường trong nước để xin visa lao động Singapore rơi vào khoảng 40 nghìn Tệ.

Theo quy định của pháp luật, người giới thiệu ở Singapore có thể thu phí bằng hai tháng lương.

Nếu chốt được 5 người cho công ty của chú Thái, mỗi người chi cho tôi hai tháng lương là 20 nghìn Tệ, vậy chẳng phải 100 nghìn Tệ sẽ lập tức chui vào túi tôi sao?

Đây là visa lao động hàng thật giá thật đấy nhé, đi làm hợp pháp, mức lương được pháp luật bảo vệ!

Cái vướng mắc của tôi nằm ở visa sinh viên, không được phép đi làm hợp pháp. Cứ hễ nghĩ đến bốn chữ “đi làm hợp pháp”, mắt tôi lại sáng rực như bắt được vàng.

Singapore là một quốc gia có luật pháp rất nghiêm ngặt, từ công việc cho đến cuộc sống, mọi khía cạnh đều được quy định vô cùng chi tiết.

Visa làm việc: Đi làm, đi học đều hợp pháp.

Visa sinh viên: Sinh viên trường tư chắc chắn không được đi làm hợp pháp. Sinh viên trường công cũng chưa chắc đã được đi làm hợp pháp, bị hạn chế rất nhiều.

Visa làm việc còn có thể xin chuyển đổi sang thẻ xanh, còn thẻ sinh viên thì không.

Chính tôi nhìn vào mà còn thấy thèm thuồng.

Tôi phải tranh thủ thời gian đổi cái visa trong tay mình đi thôi.

Luật Doanh nghiệp Singapore rất giống với trong nước, cũng chia thành hộ kinh doanh cá thể và công ty trách nhiệm hữu hạn, không khác biệt là bao.

Chỉ có một điều đặc biệt: Đối với Singapore, chúng ta là người nước ngoài.

Người nước ngoài mở công ty, bắt buộc phải có một người đại diện bản địa trở lên đảm nhiệm vị trí giám đốc, mang quốc tịch Singapore hay có thẻ xanh đều được.

Không có yêu cầu nào khắt khe khác, tất cả thủ tục đều có thể nhờ công ty dịch vụ đại diện làm thủ tục thay.

Singapore được công nhận là thiên đường của dân khởi nghiệp, cũng không phải là không có lý do.

Lúc này, từng lỗ chân lông trên người tôi đều ngập tràn trí tuệ, chẳng có bất cứ khó khăn nào có thể cản bước chân tiến lên của tôi!