Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cô ta cũng khó hiểu trả lời, "Cậu nói cái gì? Sao đang yên lại nhắc tới Trương Thuận? Người chết nên để yên nghĩ, không nên mạo phạm người chết.”
Tôi nói không phải cậu vừa mới gửi tin nhắn qua sao, còn thu hồi tin nhắn đó nữa.
Kết quả cô ta nói, mình không hề thu hồi tin nhắn, vừa nãy còn đang ngủ trưa, không làm chuyện gì hết, tin nhắn kia không phải cô ấy gửi.
Lần này, trong lòng tôi có chút cảm giác rợn người, vừa rồi tin nhắn kia là ai gửi chứ? Điện thoại tự gửi tin nhắn? Tôi cảm thấy trong này có điều quỷ dị, có kỳ quặc.
Nhưng cô ấy không đợi tôi suy nghĩ nhiều, nói: "Đúng rồi, chúng ta khoan đề cập tới chuyện của Triệu Tiểu Liễu, cậu bây giờ đang mở tiệm xăm hình sao, có thể xăm cho tôi con chó không?"
Tôi sững sờ vài giây, nói đến cảm xúc cậu vẫn là người yêu chó sao?
Cô ta trực tiếp gửi một đoạn thoại dài đến hai mươi mốt giây, dùng giọng điệu cưng chiều nói: "Đúng, tôi đặc biệt thích chó con, trung thành, bám người, vừa tan tầm liền vây quanh chân tôi cọ xát điên cuồng, đơn giản hơn so với người nhiều, cậu đối xử tốt với nó nó cũng đối xử tốt với cậu, ngao Tây Tạng, chó chăn dê, Mosaiya, Teddy, đủ loại kiểu dáng, tôi đều nuôi rồi, nhà tôi hiện tại có chó lông vàng, lông mao, còn có một con đực rất ấm áp tôi cưng chiều hết mực, rất thích, có thể xăm cho tôi một con không? ”
Xăm hình chó?
Không phải là tôi chưa từng gặp những người khách có xu hướng thích xăm vài thứ họ yêu thích lên cơ thể, có vài vị khách đa phần đến đây cũng vì lý do này. Họ đến xăm hình nhân vật trong manga anime, ví dụ như One Piece, Naruto, v.v... vì xăm thế trông rất ngầu. Hoặc họ đến là để xăm hình chó mèo họ nuôi. Cũng có khách đến để xăm hình của người mình yêu lên.
Chủ yếu là muốn lưu giữ một cái gọi là vĩnh hằng.
Tiện đây cũng phải nhắc một câu, tôi cũng đã gặp rất nhiều người đột nhiên nổi hứng, thậm chí một số cặp đôi đi ngang qua, vừa thấy bảng hiệu cửa tiệm xăm đã xông thẳng vào đòi xăm, sau đấy nghe tôi lừa cho vài vài câu, dù bản thân tôi đây không có tí sức cạnh tranh nào với đồng nghiệp cũng kiếm được kha khá đút túi đấy.
Nhưng sau đấy mấy tháng, nhiều người quay lại tìm tôi để xóa hình xăm, để lại những vết sẹo xấu xí, da trông cũng không trở lại vẻ đẹp như cũ, lồi lồi lõm lõm, lúc đấy muốn khóc cũng chịu rồi.
Đương nhiên còn có một số thành phần xăm chó mèo kia nữa.
Cơ mà xăm chó mèo nuôi lên thì nghe có hơi khác người, dân nước ngoài thường chuộng nhiều hơn, chính ra khách đấy bên tôi nhận đa phần là người nước ngoài. Tôi ngẫm bụng một sinh viên đại học xuất sắc, tính cách hiền lành dịu dàng, thành đạt như Tiếu Nhu hoá ra cũng có sở thích xăm hình vật nuôi cơ đấy, chắc người ta thích thế thật.
Nghĩ lại thì cũng thấy có to tát gì đâu, nên tôi bảo cô ấy là tôi sẽ xăm cho cậu một hình, hỏi bao giờ thì cậu qua đây. Phía bên cô ấy báo không có vấn đề gì, hai người chúng tôi bàn bạc với nhau một hồi, hẹn trước thời gian để gặp nhau, cũng tiện cho tôi nghỉ ngơi sau khi làm xong đơn của cô nàng họ Triệu kia đã.
Thật ra thì tôi còn đang thắc mắc sao Trương Bá Thiên mãi chưa đến vậy?
Trải qua chuyện của Triệu Tiểu Liễu, tôi hiểu được một cái đạo lý là: Khách to thì lấn chủ.
Anh không tên không tuổi, không có chỗ dựa vững chắc, người ta làm ăn với anh có thèm tuân theo quy tắc với anh đâu, có gài anh vào chỗ chết anh cũng đành chịu. Suy cho cùng có một vài người chức to mặt lớn, cái tiệm rách của anh có đấu lại được không, thế nên là thà tìm những người như Trương Thiên Bá, lừa cái là ngon ăn ngay, người thế trong mắt tôi mới là sự lựa chọn đúng đắn nhất.
Ngày thứ hai tôi vẫn còn đang ngủ, có người liên tục gõ cửa tiệm xăm của tôi.
Cốc cốc cốc, cốc cốc cốc.
Tôi mở mắt, cầm điện thoại bên cạnh lên nhìn, phát hiện đã mười một giờ trưa. Đây là lần đầu tiên tôi dậy muộn đến vậy, đoán chừng là vì chuyện của Triệu Tiểu Liễu làm cho tinh thần kiệt sức, đầu óc choáng váng, ở bên trong gân giọng hỏi với mổ câu: "Ai ở bên ngoài thế?"
"Là tôi, Tiếu Nhu này!"
Lúc đấy tôi cảm thấy có chút kỳ, nếu Tiếu Nhu sang đây sao không gọi trước cho tôi một câu?
Cũng chẳng phải cái tiệm xăm nổi tiếng gì, nhưng khách muốn đến xăm vẫn phải hẹn trước chứ, nhỡ đúng lúc đấy có khách đang đến tìm tôi xăm thì sao, thế có phải đi một chuyến tốn công vô ích rồi không.
Kết quả nhìn điện thoại mới thấy gần năm cuộc gọi nhỡ của Tiếu Nhu, hoá ra tôi ngủ say quá, đầu váng mắt hoa, đến cả tiếng chuông điện thoại inh tai nhức óc đặt ngay bên mép giường cũng không hay biết gì.
Tôi nghĩ kỹ lại hình như trong khi ngủ, bản thân tôi đã mơ thấy một cơn ác mộng.