Thợ Xăm Quỷ

Chương 35. Người Phụ Nữ Toàn Thân Đầy Vết Cào (1)

Chương trước

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong cơn mộng mị, tôi bị buộc thành hình chữ đại ở trên một chiếc giường nệm lò xo, cả tay cả chân, lẫn cổ đều bị trói chặt bằng dây thừng, gào rú thảm thiết điên cường, còn có một gã đàn ông bình thản điềm đạm bóc da của tôi ra, ăn phần thịt mềm mại bên trong da tôi.

Thật ra trước khi mở tiệm xăm này tôi cũng tạm được coi là sống ấm no không phải suy nghĩ gì, tiền thuê nhà ở khu phố cũ này chỉ mất khoảng 600 tệ, không có áp lực, chất lượng ngủ cực kỳ tốt, không biết bao nhiêu năm rồi, lần đầu tiên mơ thấy ác mộng, còn là loại ác mộng kinh khủng khiếp như này.

Chẳng nhẽ lại là.

Tôi thoáng nghĩ đến hình Quỷ Thích kia.

Trước khi ông nội qua đời, ông luôn nói với tôi rằng thứ này "người" không làm được, dòng tộc nhà tôi làm nhiều quá rồi, sẽ tổn hại âm đức, dẫn đến bản thân dính phải một vài thứ không sạch sẽ. Ông tôi cuối đời sống vô cùng bất hạnh, chuyện quái đảm tìm đến ông hết lần này đến lần khác. Nhưng giờ tôi mới làm được lần đầu tiên, đã là phá giới mất rồi, thứ kia đã ám lên tôi rồi à?

Tôi tự nhủ mạng mình mỏng thì mỏng thật, nhưng đâu mỏng đến nỗi này?

"Hay là tại cái tin nhắn QQ quái quỷ kia nhỉ?"

Chẳng hiểu tại sao tôi lại nhớ đến lời nói dạo trước của Tiếu Nhu, nhưng chưa kịp nghĩ được bao nhiêu, tiếng đập cửa cuốn ruỳnh ruỳnh đã vang lên.

"Mở cửa, mở cửa!"

"Đây rồi." Tôi mở cửa kính, dùng cây sào đẩy cửa cuốn lên.

Cửa cuốn mở lên, xuất hiện một người phụ nữ thanh lịch đoan trang đeo kính gọng vàng, không quá xinh đẹp nhưng rất duyên, giống một nhà nghiên cứu, nhìn trông vừa có uyên bác tri thức, lại còn rất có khí chất, dắt theo một con chó Golden lông vàng đang lè lưỡi thở hổn hà hổn hển. Chú cún Golden này cũng không sợ người, vừa vào tiệm đã lao xồng xộc đảo quanh chân tôi một vòng, giống hệt lời Tiếu Nhu miêu tả là có thấy trộm vào nhà khéo cũng vẫy đuôi mừng.

"Tiếu Nhu cậu có thai hả?"

Tôi nhìn vào bụng bầu của cô ấy, đoán chừng khéo cũng bầu được mấy tháng, cười hỏi: "Cậu có thai rồi vẫn còn nuôi chó à?"

"Ừ, cũng được sáu tháng rồi, chó cũng không sao, tốn mất mấy ngàn tệ kiểm tra toàn diện ở chỗ bác sĩ thú y rồi, chắc chắn không có ký sinh trùng!"

Tiếu Nhu tính cách tương đối dịu dàng, có phong phạm của một người thành đạt, cô ấy kéo chó ngồi xuống, khẽ nói: "Cậu giỏi đấy, có cả cửa tiệm riêng cho mình rồi này."

Tôi dở khóc dở cười bảo: "Chị Tiếu Nhu đây mới giỏi!"

Ba mẹ của Tiếu Nhu là thành phần trí thức, hồi nhỏ đã đưa ra yêu cầu nghiêm khắc cho Tiếu Nhu, hồi đấy những trung tâm luyện thi còn chưa phổ thông, cô ấy đã tham gia nhiều lớp năng khiếu khác nhau từ thuở bé tí, nhận giải thưởng này đến giải thưởng khác mỏi cả tay, có được một bản lý lịch cuộc sống hoàn hảo từ khi còn nhỏ cho đến khi trưởng thành, là con nhà người ta trong lời ba mẹ thủa thơ bé.

Hiện tại đang là giám đốc điều hành cấp cao của một công ty dược phẩm nổi tiếng ở vùng ngoại ô.

Công ty dược phẩm đó cũng lợi hại, cái loại thuốc Viagra nổi tiếng toàn quốc cũng từ công ty đó sản xuất ra, như này nếu muốn nói chính danh khéo có người không biết, gọi dân dã là thuốc Vĩ ca.

Cô ấy cũng từng nói cho tôi biết hiện tại mình đang là giám đốc điều hành phân xưởng 26, phụ trách nhân viên dây chuyền sản xuất của phân xưởng này, công việc chính là bào chế Ceftriaxone natri, tinh chế nguyên liệu thô, còn tự nghiên cứu thuốc để tối ưu hoá dây chuyển sản xuất, có cả phòng thí nghiệm cao cấp dành riêng cơ mà, tiền lương ít nhất cũng phải tỷ mốt, tỷ rưỡi.

Hơn nữa, nghe cô ấy bảo chồng cô ấy hiện cũng là giám đốc xưởng khác, cũng là sinh viên ngành dược top đầu, là cặp đôi vợ chồng bên ngoài thì thành đạt mẫu mực, bên trong thì ái ân mặn nồng mà nhà nhà người người hướng đến.

Tôi và Tiếu Nhu vẫn giữ liên lạc với nhau, quan hệ cũng khá tốt.

Đây cũng là điểm khác biệt với Triệu Tiểu Liễu, cô ta giỏi hơn tôi, đạt đến đỉnh cao cuộc đời, nhưng lại khiêm tốn, thậm chí còn tâng bốc tôi, không để tôi phải mất mặt mũi trước cô ta.

Tôi nhìn cái bụng đã hiện bầu của Tiếu Nhu rồi hỏi: "Cậu có bầu sao không nói với tôi chứ, bụng to thế này rồi không xăm được đâu, sẽ ảnh hưởng đến thai nhi ở trong bụng, tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy."

"Cậu xăm cho tôi đi, tôi phải xăm cho bằng được." Cô ấy mỉm cười dịu dàng.

Tôi thử khuyên nhủ cô ấy.

"Nếu cậu cứ nhất định phải xăm, thì cũng phải đợi đẻ con xong rồi hẵng xăm, còn phải ở cữ này, rồi qua thời kỳ cho con bú các kiểu, ít nhất cũng phải mất nửa năm. Chị Nhu của tôi ơi, cậu đang có thai mà đi xăm hình là không có trách nhiệm với con cậu đâu đấy, cậu nói xem đứa con của cậu quan trọng hơn, hay là gâu đần của cậu quan trọng hơn?"

Chương trước