Còn những người xung quanh chỗ ngồi của Trương Thần, thái độ thể hiện rất rõ ràng.
"----Chép bài chứ gì!"
"Trương Thần, đừng có làm bộ, chắc chắn mày đã liếc hết bài của đứa điểm cao bên cạnh rồi!"
"Mày còn chưa bị bắt! Chép bài hay lắm nhỉ!"
Lúc này không có ai nói đùa hay trêu chọc, mà tất cả đều mang vẻ khinh bỉ và mỉa mai.
……
Loa của lớp bắt đầu phát: "Mời học sinh khối 11 ra sân tập hợp, tham dự lễ trao giải."
Màn kịch nhỏ này kết thúc, dây đàn căng thẳng được nới ra, cả lớp lại lục tục đứng dậy rời khỏi phòng học đầy những ánh mắt nghi ngờ và khinh thường dành cho Trương Thần, đi ra sân.
Vương Thước Vĩ nói nhỏ với Trương Thần: "Lén nói cho tao biết mày chép bài kiểu gì, tao không nói với ai đâu."
Trương Thần tức muốn chết.
Đấy, vấn đề là ở đây, bước tiến của bất kỳ "ngựa ô" nào ban đầu chắc chắn sẽ đi kèm với sự nghi ngờ. Sẽ không có ai ngay từ đầu đã hoàn toàn tin tưởng bạn.
Bạn thân cũng không ngoại lệ. Chúng ta đều là học sinh kém, trình độ của mày tao còn không biết sao? Mày định điền cái quái gì vào bài tập điền từ tao còn rõ, mày dựa vào cái gì mà phản bội cách mạng?
"Đi thôi đi thôi, ra sân nào!" Nhưng lúc đứng dậy, Vương Thước Vĩ vẫn không quên lôi bài thi toán dưới bài thi tiếng Anh của Trương Thần.
Hắn vừa giật bài kiểm tra của Trương Thần vừa liếc xéo y: "Mày thi Toán được bao nhiêu điểm mà cứ giấu giếm mãi không nói, không sao đâu, tao sẽ không cười nhạo mày đâu!"
Lật phần điểm số lên, vừa nhìn thấy.
Vương Thước Vĩ như nhặt được củ khoai lang nóng phỏng tay, lại như đang xem phim người lớn mà vô tình mở ra cảnh nóng bỏng mắt.
Rụt tay lại.
Cái gì đây!
Rồi giọng của thầy chủ nhiệm Chu Minh vang lên từ cửa lớp: "Trương Thần, em ở lại một lát. Thầy Vu tìm em."
Vương Thước Vĩ bị dòng người cuốn ra sân, còn Trương Thần thì bị thầy Chu Minh, cô Đàm Quế Mai và thầy Vu Bình Dương vội vã chạy đến giữ lại trong lớp.
Cái nhìn cuối cùng của Vương Thước Vĩ là thấy thầy Vu Bình Dương vội vã chạy vào lớp học qua những cột sáng xiên xiên chiếu qua lỗ thông hơi bằng xi măng của dãy nhà.
Chỉ một cái nhìn thoáng qua đó.
Hắn cảm thấy…
Hình như có chuyện lớn sắp xảy ra.
Cũng nhìn thấy Vu Bình Dương chạy vào lớp học còn có Trịnh Tuyết và Thẩm Nặc Nhất đang đi phía sau.
Hai cô gái trao đổi ánh mắt.
Sau đó, Thẩm Nặc Nhất nhíu mày hỏi: "Cậu nói xem, Trương Thần bị giữ lại làm gì nhỉ?"
Trịnh Tuyết lên tiếng: "Tớ nghẹt thở rồi, tớ cũng đang thắc mắc đây... Nhất là cuối cùng Vu Bình Dương cũng chạy vào, sắp đến lễ rồi mà ba người họ không xuống quản chúng ta, lại ở đây nói gì với Trương Thần... Chẳng lẽ là..."
Trong lòng hai cô gái đều chất chứa vài khả năng, nhìn nhau.
Trịnh Tuyết nói: "Không phải đâu... a ha ha, không phải đâu."
Thẩm Nặc Nhất cũng nói: "Ừ, tớ cũng thấy... chắc không có gì đâu, chỉ là hỏi Trương Thần về tiếng Anh thôi."
"Vậy tại sao Vu Bình Dương cũng vào lớp?" Trịnh Tuyết lại hỏi.
Hai người im lặng một lúc, rồi đồng thời cười phá lên.
"Không phải đâu, không phải đâu. Haha."
"Haha."
"Chắc không phải như chúng ta nghĩ."
"Không phải như chúng ta nghĩ."
"Xuống thôi."
"Ừ ừ."
...
"Muốn em lên đọc bài luận của mình sao?"
Trương Thần nhìn Vu Bình Dương đang phấn khích, nhất thời cũng có chút bất ngờ.
Viết tốt được nhận giấy khen thì được, nhưng nếu đọc trước đám đông thì xấu hổ chết chứ?
"Đúng rồi, ý của hiệu trưởng là để em trực tiếp lên đó. Lần này em làm tôi nở mày nở mặt rồi đấy, Trương Thần."
Đàm Quế Mai cũng cười tươi, chỉ còn lại Chu Minh lúc này trong lòng như ngậm trái bồ hòn, nhưng ông ta vẫn phải cười.
"Vậy... được thôi." Trương Thần gật đầu. Đọc bài luận trước toàn trường, đây là điều Trương Thần chưa từng làm trong thời học sinh, mặc dù khi đó mỗi lần thấy tình huống này, y đều nói nhỏ với Vương Thước Vĩ ở dưới, cảm thấy rất ngại ngùng.
Nhưng thực tế nhiều năm sau nhìn lại, thì ra bản thân tự cho là đúng lúc đó, chỉ là một con vật nhỏ bé bất lực dưới những hào quang mà mình tự biết mình không thể đạt tới, chỉ dùng cách này để tự an ủi bản thân.
"Em chắc chắn em lên đọc chứ?" Chu Minh đột nhiên lên tiếng, nhìn Trương Thần chằm chằm, "Em dám lên đó sao?"
Hây, Trương Thần liền không vui, sao lại không dám chứ. Mình lớn chừng này rồi, mình không dám?
Trương Thần liền nhìn Chu Minh, nói: "Thầy Chu, thầy đã bao giờ có lúc nào đó, đột nhiên muốn cố gắng hết sức chưa?"
"Bây giờ em có."
Một học sinh chưa từng lên bục, chưa từng được khen thưởng, chưa từng đứng trước sân khấu, giờ lại đường hoàng như vậy? Trương Thần này, hóa ra trước đây mình đã nhìn lầm y rồi.
...
Vương Thước Vĩ đứng trên sân trường nơi diễn ra buổi lễ, trong đầu vẫn đầy hình ảnh bài kiểm tra toán 119 điểm của Trương Thần.
Đó, là Toán đấy!
Tiếng Anh Trương Thần được 139 điểm đã đủ khiến hắn chấn động rồi. Bình thường toán chỉ được năm sáu mươi điểm mà giờ cũng lên tới 119?
Đây là kết quả của việc y cày bài trong thời gian qua sao?
Vậy mày nói thẳng ra là lúc thi thử mày ngồi cạnh một học bá siêu cấp, tình cờ phòng thi hơi lỏng lẻo, mày được hưởng ké chút ánh sáng từ người đó mà được điểm cao thì còn đáng tin hơn.
Chắc chắn là như vậy. Chắc chắn là như vậy. Vương Thước Vĩ tự thôi miên bản thân.
Vương Đan và Tưởng Vũ Đồng đều là học sinh lớp 1, Phó trưởng ban biên tập báo trường Xuân Hoa, Phùng Duệ ở ngay lớp bọn họ, hôm nay những người của ban biên tập báo trường đều được thông báo đến trường sớm, chính là để phối hợp với buổi lễ tuyên truyền in ấn bài mẫu. Trong số bài văn mẫu cuối kỳ môn Ngữ văn năm nay có một bài văn điểm tuyệt đối. Những học sinh ban biên tập đến đầu tiên đã tập trung xem rồi.
Sau đó thì lan truyền ra.
Lúc xếp hàng ở các lớp, Vương Đan và Tưởng Vũ Đồng nhìn thấy người của báo trường, dưới sự dẫn dắt của Phùng Duệ thanh thuần và có khí chất thư sinh, được mệnh danh là nữ thần văn nghệ của trường Dục Đức, bốn năm người ôm chồng tập san nhỏ mới in, đi về phía bàn học ở tầng một của tòa nhà dạy học, chuẩn bị sắp xếp những tập san nhỏ này để phát cho từng lớp.
Khác với báo trường mỗi học kỳ đóng năm đồng, mỗi tháng mỗi học sinh sẽ có một tờ, loại tập san nhỏ mang tính chất tuyên truyền của trường này chủ yếu là đăng các bài văn mẫu xuất sắc, hoặc một số giáo viên chọn một số bài tập để giảng giải, được in miễn phí, mỗi lớp phát mười tờ, tự truyền đọc, có người sẽ xem, có người hoàn toàn không xem.
Mà lúc này vì có bài văn điểm tuyệt đối nên rất được chú ý.
Vương Đan và Tưởng Vũ Đồng liền chạy đến, chặn Phùng Duệ đang mặc váy trắng thướt tha, nháy mắt ra hiệu: "Phùng Duệ, Phùng Duệ! Cho bọn tớ xem bài văn điểm tuyệt đối với, của ai vậy?"