Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Ngươi rõ ràng là lấy cớ, không muốn đưa cho bọn họ, khinh thường bọn họ nghèo túng không đưa bạc cho ngươi.” Lưu San Hô kiên quyết nói.

Kỷ Đào có hơi ngạc nhiên, tình cờ là Cù Thiến nghe thấy có điều không ổn bước ra từ trong nhà, Kỷ Đào ánh mắt kỳ dị nhìn nàng ấy.

Cù Thiến thầm gật đầu, ý nói Lưu San Hô là một người như vậy.

Một số người xung quanh lại có thể gật gù đồng ý.

Kỷ Đào tức giận định cười: “Bọn họ không có bạc nên ta không thu phí khám, còn đưa phương thuốc cho các nàng tự bốc thuốc, cũng hứa sẽ giúp họ nối xương lại, tất cả đều không tính phí, trong nhà ta thật sự là thiếu mấy vị thuốc. Giờ qua miệng ngươi thành người thấy chết không cứu.”

Lưu San Hô tức giận: “Chẳng lẽ ngươi không phải thấy chết không cứu à? Không thấy Trương thẩm còn đứng không nổi sao, bọn họ mỗi ngày chỉ ăn một bữa, lấy đâu ra bạc để bốc thuốc?”

“Bọn họ không có cơm ăn, không có bạc bốc thuốc, chuyện này liên quan gì đến ta?” Kỷ Đào nhẹ giọng nói.

Lưu San Hô ngẩn ra, Kỷ Đào cũng là vẻ mặt nghiêm nghị, không cảm thấy mình sai chút nào, thậm chí ở trước mặt mọi người còn thẳng thắn nói ra những lời này.

Nửa ngày Lưu San Hô mới phản ứng lại, chỉ trích: “Ngươi là đại phu, lương y như từ mẫu. Bệnh nhân bệnh đã nặng như vậy, nhà lại nghèo khó, chẳng lẽ ngươi không nên ra tay giúp đỡ? Giúp họ bốc thuốc?”

Kỷ Đào nhìn nàng ta, rồi nhìn những người xung quanh, thấy một vài người còn đồng ý với Lưu San Hô, còn lại hầu hết đều nhàn nhã xem kịch.

Dù nhiều người vậy quanh nhưng Kỷ Đào không hề vội vàng, không phải ai cũng dư thừa sức lực như Lưu San Hô làm chuyện bao đồng.

“Theo như lời ngươi nói, trong nhà ta không đủ vị thuốc, hẳn là ta còn phải ra phố mua rồi về giúp họ bốc thuốc, tốt nhất là phải sắc thuốc xong rồi đưa cho họ, như vậy mới phù hợp thân phận đại phu của ta?” Lưu San Hô gật đầu.

Lần này, không chỉ Kỷ Đào và Cù Thiến mà tất cả những người vây xem đều nhìn Lưu San Hô với ánh mắt kỳ lạ.

“Thật xin lỗi, ta không có tốt bụng như vậy, với ta mà nói, ta sẽ không rộng lượng như vậy, nhà ta cũng khó khăn lắm, ngày thường phải dựa vào việc khám bệnh để dành dụm bạc cho phu quân ta đọc sách. Nếu kêu ta không lấy bạc thì tuyệt đối không có khả năng.” Kỷ Đào nghiêm mặt nói.

“Ngươi là đại phu.” Lưu San Hô cả giận.

Những người xung quanh tốp năm tốp ba xì xào bàn tán.

“Không phải ngươi là hàng xóm của họ sao, ngươi đã cho họ cái gì? Tại sao không tiếp tế cho họ một chút?” Kỷ Đào thản nhiên hỏi.

Lưu San Hô nghẹn họng, lúc lâu sau mới nói: “Ta cũng không có bạc.”

“Ngươi không có bạc để giúp, nhưng lại muốn người khác bỏ tiền túi hỗ trợ. Đúng thật là hào phóng.” Dư thị không biết xuất hiện bên cạnh Kỷ Đào từ lúc nào, mỉa mai.

Lưu San Hô giận giữ trừng mắt nhìn Dư thị.

“Ta đã giúp gia đình của Cố đại ca làm việc.” Lưu San Hô buột miệng.

“Ai biết tại sao ngươi lại giúp người ta làm việc?” Lời nói của Dư thị mười phần ám chỉ, ánh mắt của những người xung quanh nhìn về phía Lưu San hô lập tức có chút không đúng.

Đúng như những gì Cù Thiến nói, lúc đầu nàng ấy và Vu Khải Minh đều không rõ ràng, tâm tư của Lưu San Hô với Cố Trường Hà cũng rõ rành rành, trong ngõ nhỏ căn bản làm gì có bí mật, nhà ai cũng biết chút chuyện này.

Ánh mặt mọi người đều là kỳ quái, Lưu San Hô tự mình có thể phát hiện, sắc mặt càng ngày càng đỏ, càng thêm tức giận nói: “Đại phu không cứu người bị thương, ngươi là dạng đại phu gì?”

Kỷ Đào không sợ hãi chút nào, kéo tay Dư thị làm nàng ấy lùi về sau, khó lắm mới có thể mang thai, lỡ tay đụng trúng cũng không phải là chuyện đùa.

“Chuyện gì?” Lâm Thiên Dược không biết từ đâu chen vào, nhìn Kỷ Đào trên dưới, thấy nàng không sao mới yên tâm một chút, kéo Kỷ Đào ra sau, nhìn Lưu San Hô, trong mắt tràn đầy ý lạnh nói: “Vị cô nương này, tại sao ngươi đến nhà ta làm phiền phu nhân của ta, rốt cuộc là muốn gì?”

Lưu San Hô nhìn thấy Lâm Thiên Dược, sắc mặt của hắn thực sự rất tệ, nàng ta lùi lại một bước, ngẩng đầu, lớn tiếng nói: “Nàng ta là đại phu, vì bệnh nhân không có bạc liền không giúp họ bốc thuốc.”

Lâm Thiên Dược quay đầu lại nhìn Kỷ Đào, ánh mắt mang theo vẻ an ủi, lại nhìn về phía Lưu San Hô, lạnh lùng nói: “Ta muốn hỏi ngươi, hôm nay đến đòi công đạo cho Cố gia, nhà bọn hắn có biết không, ca ca ngươi có biết không?”

Lưu San Hô chột dạ dời mắt sang chỗ khác: “Ta gặp chuyện bất bình, nói vài lợi công bằng để mọi người phán xử mà thôi.”

“Bọn họ biết hết sao?”

Không đợi nàng ta trả lời, Lâm Thiên Dược đã quay đầu nhìn đám người: “Các người đều cho rằng nàng ta nói đúng, phu nhân ta nên phát thuốc cho tất cả người tới cửa? Cho dù không có bạc?”

Người xung quanh không ai trả lời.

Kỷ Đào hiểu rõ, có lẽ tất cả bọn họ đều muốn lợi dụng một chút, nếu hôm nay việc này không xử lý thỏa đáng, sợ là về sau nàng ở đây chuyện này vẫn sẽ tiếp diễn.

Nếu người trong nhà không có cơm ăn đến trị bệnh, nàng nên trị hay là không trị đây?

Những người sống trong con ngõ này, thật lòng mà nói không có nhiều gia đình giàu có, đừng nói đến việc sau này kiếm được ít bạc từ nghề y, e là mỗi ngày đều phải cho không người ta.

Ánh nhìn của Lâm Thiên Dược đảo qua mọi người: “Vậy danh đại phu này phu nhân ta không làm cũng được, sau này ai cũng không cần tới cửa.”

Lời này vừa thốt, tất cả mọi người đều nóng nảy, không thể phủ nhận Kỷ Đào có thu ngân lượng, nhưng mấy tháng nay nàng thu lấy rẻ hơn rất nhiều so với y quán.

“Dựa vào đâu mà Kỷ đại phu lại bởi vì bọn họ mà không muốn khám bệnh nữa, còn không phải vì cứu người ta còn khiến mình phiền phức à?” Cù Thiến không thể nhịn được nữa mà bước lên phía trước.

Vừa rồi nàng đã cố gắng nói vài lần, nhưng Kỷ Đào đã ngăn lại.