Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Khi bị vợ hắn bắt gặp, mặc dù để cho ta, thậm chí là một nhà chúng ta mặt mũi đều mất hết, cuối cùng ta mới tỉnh ngộ.”
Kỷ Đào nhìn vào đôi mắt giờ đã thông suốt của nàng, chỉ nói: “Biết sai lầm thì có thể sửa chữa, không có gì phải mất mặt.”
Cù Thiến cười cười, mắt mày thư thản rất nhiều. Nói: “Cô nương San Hô kia thích Cố Trường Hà, trong ngõ nhỏ ai ai cũng biết. Tính tình nàng ta có vẻ hơi tốt bụng, hoặc là ghét cái ác như kẻ thù?”
Giọng điệu nghi ngờ của nàng khiến Kỷ Đào phải ngước mắt nhìn.
Cù Thiến cau mày: “Cái chân của người mẹ chồng đó cũng là do Lưu San Hô cùng bà ta lên phố, gặp đám ăn chơi trác táng đánh nhau, nàng ta tiến lên khuyên can, cũng không biết nói cái gì chọc giận hai đám người, dù không đánh nhau cũng phải khiến nàng ta đẹp mặt. Mẹ chồng Trương vì lớn tuổi mà không kịp chạy mới bị người đánh gãy chân.”
Kỷ Đào im lặng.
Cù Thiến cười nói: “Như vậy còn chưa đủ, nàng ta thấy bọn họ đả thương người còn tuyên bố muốn đến phủ nha tố cáo đám bọn hắn đả thương người.”
“Ăn chơi trác táng à, lại không thiếu bạc. Có lẽ vẫn là e ngại phủ nha, lúc đó mới ném cho nàng ta một bao bạc.”
Kỷ Đào ngược lại tò mò, chân của Trương thị dường như không được chữa trị qua, nàng nhìn nhìn Cù Thiến.
Cù Thiến nói tiếp, nghiêm túc nhìn kim khâu trên tay: “Tẩu tử, tỷ đoán xem? Sau đó Lưu San Hô có lẽ cảm thấy mình bị vũ nhục, tức giận đến mức ném lại bạc. Miệng bao cài không chắc, lúc ấy rơi vãi trên đường một mảnh.....”
“Trên đường người qua người lại thấy người quăng bạc, không cần nói cũng nhanh chóng bị người ta cướp đoạt, giữa lúc những người đó chỉ ham lấy bạc liền giẫm mấy cước vào chân Trương bà bà. Về sau, chờ đám người giải tán, Trương bà bà mới thành thế này.”
Cù Thiến thở dài.
“Đám công tử đã bồi thường bạc, trong nhà lại có tiền có thế, nếu lại muốn đi kiện người ta trọng thương người khác, Cố Trường Hà cũng không thể làm gì được. Hơn nữa, bọn hắn bạc cũng đưa rồi, về tình về lý nói thế nào cũng phải bỏ qua.”
Kỷ Đào gật gật đầu.
“Chân Trương bà bà không có bạc để chữa trị, cả Lưu Quyền và Cố Trường Hà đều là tú tài nghèo, những người quen biết xung quanh cũng nghèo, không ai có dư bạc cho người khác mượn chữa trị. Cứ kéo dài như vậy, nhiều người đã lâu không gặp Trương bà bà, không ngờ con dâu lại đưa bà ta tới tìm tỷ.”
“Tẩu tử, không phải nói ta luôn cảm thấy Lưu San Hô, suy nghĩ của nàng ta khác với đa số chúng ta. Ví dụ như ngay từ đầu đánh nhau, chúng ta chỉ là thường dân nhỏ bé, bao đồng như vậy làm cái gì, bản thân sợ bị thương còn không kịp, cố tình nàng ta lại đi lên khuyên giải.”
Kỷ Đào nghe xong mỉm cười, ý kiến của Cù Thiến thật là thẳng thắn, đừng nói ích kỷ hay gì đó, đây thực sự mới là điều mà hầu hết mọi người suy nghĩ.
“Vả lại cái khác còn không nói. Đã Trương bà bà bị thương tích, quan trọng là phải chữa bệnh trước, nàng ta lại không thèm bạc của người ta, nhất định phải tống bọn họ vào đại lao.” Cù Thiến lắc đầu.
Kỷ Đào nghe xong cũng từ chối cho ý kiến.
Cù Thiến thường kể cho Kỷ Đào nghe chuyện cũ, nhưng Kỷ Đào không nghĩ nó sẽ liên quan gì đến mình, nàng nhiều nhất chỉ tốt bụng giúp Trương thị nối xương sau đó lại cho phương thuốc, coi như là tận tình tận nghĩa.
Nàng nghĩ vậy nhưng người khác thì không.
Hai ngày sau, Cù Thiến đến chơi với nàng như thường lệ, trời đã xế chiều, Lâm Thiên Dược và những người khác sắp trở về. Cù Thiến định đứng dậy cáo từ thì có tiếng gõ cửa.
Kỷ Đào mở cửa nhìn cô nương trẻ ở cổng sân, khoảng 15, 16 tuổi, quần áo vẫn còn mới, mặt mày thanh tú, nhìn Kỷ Đào với vẻ mặt thẳng thắn: “Cho hỏi có phải là Kỷ đại phu không?”
Trong giọng nói hàm chứa phẫn nộ.
Những người xung quanh nghe thấy tiếng động đều lén đứng ở khe cửa nhìn.
Kỷ Đào không vội vàng, nàng ý thức mình không thẹn với lương tâm, cũng không làm chuyện khiến người ta tìm đến cửa nhà mình.
“Ta họ Kỷ.” Kỷ Đào thản nhiên nói: “Cô nương họ gì, có chuyện gì sao?”
“Kẻ hèn họ Lưu, hôm nay chủ yếu có chuyện muốn hỏi Kỷ đại phu.” Nàng ta đứng ở cửa mà nghiêm mặt.
Kỷ Đào nghe tới nàng ta họ Lưu, không biết sao liền nghĩ đến vị cô nương Lưu San Hô mà Cù Thiến nhắc đến. Nghĩ đến đây, Kỷ Đào âm thầm dò xét toàn thân nàng, một bộ uy chính lẫm liệt, đúng là rất giống loại người thích xen vào chuyện của người khác.
“Có chuyện gì? Ngươi nói đi.” Kỷ Đào bình thản nói.
Nàng ta dường như không bận tâm đến đám đông đang vây xem, lớn tiếng chất vấn:
“Ta muốn hỏi Kỷ đại phu, ai cũng nói ngươi Hoa Đà tái thế, y thuật cao siêu, vì sao ngày hôm trước Cố tẩu tử và thẩm tới chữa bệnh, ngươi không kê thuốc cho bọn họ?”
Lúc này Kỷ Đào đã xác định nàng ta chính là vị Lưu San Hô kia.
"Đúng thật có chuyện này," Kỷ Đào thẳng thắn thừa nhận.
Lưu San Hô làm như nắm được điểm yếu của Kỷ Đào, lớn tiếng nói: “Mọi người đến xem, Kỷ đại phu trong miệng các ngươi không kê thuốc cho bệnh nhân đây.”
Người chung quanh nghe vậy đều mở cửa vây xem.
Thấy có nhiều người hơn, Lưu San Hô càng lớn giọng chất vấn: “Vậy Kỷ đại phu, vì sao ngươi không kê thuốc cho họ, có thể giải thích hay không?”
Thanh âm nàng ta thanh thúy, còn có chút êm tai, giọng cao như vậy nhưng nghe không hề khó chịu.
Đối mặt với ánh mắt dò xét của mọi người, Kỷ Đào ung dung buông tay: “Thảo dược trong nhà không đủ vị, họ nói không có bạc để trả phí khám nên ta cho phương thuốc?”
“Cho phương thuốc?” Lưu San Hô dường như nghe được một câu chuyện cười, nàng ta quay đầu nhìn đám người: “Phương thuốc có thể trị khỏi bệnh được không? Có phải ăn xong phương thuốc thì Trương thẩm liền có thể đứng được?”
Kỷ Đào buồn cười nhìn nàng ta: “Vậy ngươi nói xem, ta phải làm thế nào?”
“Ngươi phải cho họ uống thuốc chứ không phải là đưa phương thuốc.” Lưu San Hô ăn nói hùng hồn.
“Trong nhà của ta thiếu mấy vị thuốc, không thể kê thuốc.” Kỷ Đào bình đạm nói.