Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vậy chứng tỏ nếu mà có tình cảm, cô nương này sẽ không từ chối làm thiếp.

Từ lúc đó Trần thị tự cho là có ý tốt nhắc nhở Kỷ Đào phải thờ ơ lạnh nhạt, thấy Kỷ Đào vẫn đối xử với Cù Thiến như mọi khi, mỗi lần nhìn thấy Kỷ Đào mặt chỉ hận rèn sắt không thành thép.

Ngày hôm đó, có người gõ cửa sân nhỏ Lâm gia, Cù Thiến đang ở đây, Kỷ Đào đi ra mở cửa, nhìn thấy một vài người đang đứng ở ngoài.

Một bà cụ độ chừng 60, một phụ nhân ngoài 40 còn có mấy tiểu cô nương mười mấy tuổi, toàn thân là những miếng vá cũ mới không đồng nhất, nhưng ngược lại được giặt giũ phơi khô rất sạch sẽ. Mặt vàng như nến, đầu tóc xơ rối, khuôn mặt hốc hác.

“Các ngươi có chuyện gì?” Kỷ Đào nghi hoặc hỏi.

Người phụ nữ trung niên nhìn thấy Kỷ Đào mở cửa, sau khi dò xét trên dưới, mong đợi hỏi: “Ngài là phu nhân của Lâm tú tài, Kỷ đại phu?”

Kỷ Đào liếc nhìn bà cụ đang được đỡ, dường như đứng không vững, gật đầu nói: “Ta họ Kỷ.”

“Ngài có thể giúp nương ta xem được không?” Phụ nhân cầu khẩn.

Tầm mắt Kỷ Đào nhìn xuống đôi chân của bà cụ, gật đầu nói: “Có thể.”

Nàng mở cửa và ra hiệu cho họ đi vào nhưng cả ba vẫn bất động, phụ nhân ngập ngừng một lúc rồi mới nói: “Kỷ đại phu, ta không có bạc, ngài.... Ta sẽ giúp ngài làm việc, Nữu Nữu cũng biết.....”

Bà ta thần sắc lo lắng, còn đẩy tiểu cô nương kia một cái.

Kỷ Đào nhíu mi: “Các ngươi cứ vào trước đi.”

Cù Thiến hơi ngạc nhiên lúc nhìn thấy bọn họ, bất quá không nói gì mà tránh sang một bên, Kỷ Đào cẩn thận nhìn chân của bà cụ và hỏi thăm vài câu, thì ra bà cụ bị người khác đánh gãy chân hơn nửa năm trước, vì không có mời đại phu mà tự mình băng bó, nhưng càng để lâu càng bị nặng, bây giờ không thể đứng nổi nữa.

“Trong nhà của ta thiếu vài vị thuốc.” Một lúc sau, Kỷ Đào đứng thẳng người, phủi phủi tay nói.

Phụ nhân kia trở nên lo lắng.

“Với lại, đoạn xương của ngươi gãy nhưng không nối lại liền, nếu muốn ổn về lâu về dài thì phải chữa đi chữa lại, nhưng dù vậy cũng chỉ miễn cưỡng đi lại, chắc chắn là đi khập khiễng. Còn không được làm việc nặng nhọc đại loại như gánh nước. Nếu không tin tin ta thì có thể tìm thêm mấy đại phu khác để khám.”

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Bà cụ nôn nóng: “Ta không thể trị, nhà chúng ta lấy đâu ra bạc mua thuốc?”

Cù Thiến đứng ở một bên không nói lời nào.

Phụ nhân lại nghiêm túc nói: “Nương, ngài không thể để chân nặng hơn nữa, ta sẽ cầu xin Kỷ đại phu, cho ta giúp nàng giặt giũ nấu cơm để trả tiền thuốc.”

Vẻ mặt của Kỷ Đào hờ hững.

“Kỷ đại phu, ngài có thể ra ngoài không, ta có lời muốn nói.” Phụ nhân trấn an bà cụ rồi quay qua khẽ cười nói với Kỷ Đào.

Kỷ Đào theo bà ta ra ngoài, trước khi ra cửa nhìn thấy vẻ mặt muốn nói lại thôi của Cù Thiến.

“Kỷ đại phu, ngài là người tốt, có thể mau chóng cứu mẹ chồng của ta được không?” Người phụ nhân van xin.

Kỷ Đào nhìn sự chân thành trên gương mặt bà ta, nàng rất cảm phục phụ nhân như vậy. Cân nhắc hồi lâu mới nói: “Ta không tính phí khám, cho bà phương thuốc để có thể tự mua, chuyện nối xương này cứ đợi bà ấy uống xong thuốc hồi phục, ta cũng không thu phí, bà đưa bà ấy tới đây để ta cho thêm phương thuốc.”

Vẻ mặt của phụ nhân dịu đi, ngập ngừng nửa ngày mới gật đầu.

Kỷ Đào bình thường không có viết phương thuốc, đều là sau khi xem bệnh rồi tự tay bốc thuốc, số lần viết phương thuốc lác đác không nhiều lắm.

Kỷ Đào viết xong, đưa cho phụ nhân và nói: “Qua năm ngày nữa thì mang mẹ chồng bà đến đây.”

Phụ nhân rời đi với lòng biết ơn ân huệ ngàn lần.

Cù Thiến nhìn thấy Kỷ Đào đóng cửa trở lại, mới nói: “Tẩu tử, gia đình họ.... rất nghèo.”

Kỷ Đào gật đầu: “Nhìn ra.”

Sắc mặt của Cù Thiến không thể diễn tả được, Kỷ Đào còn thay nàng sốt ruột, mỉm cười: “Còn có chuyện gì à?"

Cù Thiến suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ta sẽ kể cho tỷ từ đầu đến cuối.”

Dù sao cũng không có việc gì, Kỷ Đào đến bàn ngồi xuống, cầm lấy kim khâu, bây giờ đường khâu của nàng đã tinh xảo hơn một chút, trông vẫn ra ngô ra khoai lắm. Gật đầu nói: “Ngươi nói đi.”

“Bà cụ đó họ Trương, người đỡ bà ấy là con dâu, cũng là chất nữ* của bà. Còn người tên Nữu Nữu chính là cháu gái bà ấy.”

*chất nữ: con gái của anh trai hoặc người thân là nam cùng tuổi (cũng gọi là cháu gái)

Kỷ Đào hiểu rõ người ngày nay rất thích thân càng thêm thân, là kiểu như thế này.

“Bà cụ thời trẻ góa chồng cũng không tái giá, sinh được một đứa con trai. Bà ta sống ở đây cũng bởi vì con trai bà xem như là không chịu thua kém, bây giờ cũng là tú tài, tên là Cố Trường Hà, khoảng chừng hơn 30 tuổi, giống ca ca của ta, mấy năm trước đậu Quan Học, gia cảnh nghèo khó, vẫn là kiểu hai nhà thuê chung trên một khoảng sân.”

Cù Thiến dừng một chút, sau đó nhấp ngụm trà.

Kỷ Đào nhìn nàng ấy một cái, cái này cũng không có gì lạ, ngõ hẻm ở đây thì dạng gia thế này không mười thì tám nhà cũng có.

“Tẩu tử, điều ta muốn nói là cái nhà cùng thuê với bọn họ, là một đôi huynh muội…”

Cù Thiến nói đến đây lúng túng cúi đầu.

Một lúc lâu sau, Cù Thiến ngẩng đầu, ngữ khí bình thản: “Đôi huynh muội đó, ca ca cũng vào Quan Học, tên là Lưu Quyền, muội muội là Lưu San Hô. Vị cô nương San Hô này trong mắt mọi người đại khái cũng giống ta trước đây, ngấp nghé một nam nhân đã có gia đình.”

Nụ cười trên gương mặt Kỷ Đào đông cứng, động tác trên tay cũng dừng lại.

Cù Thiến nhìn thấy, cười khổ nói: “Tẩu tử có phải cũng khinh thường ta đúng không?”

Không đợi Kỷ Đào trả lời, nàng phối hợp nói tiếp: “Thật ra, ta cũng coi thường bản thân, tại sao ngay từ đầu lại yêu hắn, một lòng một dạ muốn làm thiếp người ta, ca ca nhiều lần khuyên nhủ ta làm thiếp không dễ dàng. Ta đều bỏ ngoài tai, may là......”