Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Từ khi Từ thị thường xuyên đến nhà Kỷ Đào thì Trần thị cũng không còn qua thường xuyên nữa, trưa nay, khi Kỷ Đào mở cửa tiễn Cù Thiến ra về, thì từ xa đã thấy Trần thị đứng ở trong con hẻm thò đầu ra nhìn, Kỷ Đào giả vờ như không nhìn thấy, cười tạm biệt với Cù Thiến.

Nhìn thấy Cù Thiến đã đi xa nên Kỷ Đào chuẩn bị đóng cửa lại, bỗng có một bàn tay thô ráp chặn lại.

Kỹ Đào dừng động tác lại, thì nghe thấy Trần thị vội vã nói: "Kỷ gia muội tử, ta có chuyện muốn nói."

Kỷ Đào bất lực, đành mở cửa nói: "Vu tẩu, tỷ có chuyện thì có thể từ từ nói, tỷ cứ đột ngột xuất hiện như vậy, thứ hai hai là ta sợ ta nhất thời gấp gáp kẹp trúng tay của tỷ phải làm sao?"

Trần thị cười gượng, chen vào bên trong cửa, nhìn ra bên ngoài nhỏ giọng: "Chúng ta vào trong nói chuyện."

Kỷ Đào lại tiếp tục đóng cửa, hai người vào trong phòng ngồi, Kỷ Đào hối thúc, "Vũ tẩu, tỷ có chuyện gì cứ nói thẳng ra, ta còn phải đi nấu cơm."

Lúc này Trần thị mới nhớ đến, bữa trưa Lâm Thiên Dược sẽ trở về nhà ăn cơm, nên cười nói: "Hay là muội kêu hắn mua mãn thầu hay cái gì đó ăn tạm một bữa đi, còn có thể tiết kiệm ngân lượng, muội cũng không còn bận nữa. Hay là muội làm sẵn thức ăn để hắn mang đi, như vậy thì buổi trưa muội sẽ có thời gian rồi."

Kỷ Đào cười nói: "Dù sao ta cũng không có việc gì."

Ánh mắt Kỷ Đào hối thúc, Trần thị mới định thần lại, lại gần Kỷ Đào thần thần bí bí nói: "Kỷ gia muội tử, đừng trách ta không nhắc nhở muội, Lâm tú tài tướng mạo anh tuấn, Cù Thiến đó giỏi nhất là dụ dỗ nam nhân, cái người ở nhà ta chút nữa là bị nàng ta dụ dỗ rồi."

"Vu tẩu chuyện này ta biết." Kỷ Đào nhíu mày ngắt lời bà ta.

Nàng thực sự không thích ở sau lưng mà nói xấu người khác, đặc biệt là nhìn thấy vẻ mặt đầy khinh thường của Trần thị. Hơn nữa khi nói đến tướng mạo của Lâm Thiên Dược bà ta còn có ý trêu chọc trong đó, nếu như bình thường thì nàng sẽ xem đi như lời nói đùa. Nhưng nhìn bộ dáng đó của bà ta khi nói về Lâm Thiên Dược không biết tại sao nàng thấy trong lòng rất khó chịu.

Nếu như Cù Thiến có đến đây thì trước lúc Lâm Thiên Dược về nàng ấy nhất định sẽ rời đi, cách làm như vậy không lý nào lại có tâm tư đó.

Hơn nữa, Lâm Thiên Dược không phải là Vu Khải Minh.

"Như vậy mà muội vẫn yên tâm được sao?" Trần thị không hiểu nổi.

Kỷ Vận đứng dậy, lạnh nhạt nói: "Trong lòng ta tự biết tính toán. Nếu như không còn chuyện gì khác, ta đi nấu cơm đây."

Trần thị gấp gáp nói, "Ta chỉ có ý tốt nên mới nhắc nhở muội, muội chớ nên để trong lòng."

Đợi cho Trần thị đi rồi, Kỷ Đào đi phòng bếp nấu cơm, vừa mới nấu xong thì Lâm Thiên Dược cũng vừa về đến.

"Đào nhi, còn mệt hay không?" Lâm Thiên Dược giúp nàng bê thức ăn ra vừa kiến nghị nàng, "Hay là buổi trưa ta không về, đến tối mới về được không?"

Kỷ Đào lắc đầu nói: "Dù sao ta cũng phải dậy đi mua thức ăn, nếu như ta không tiếp tục làm việc nữa sẽ mập lên đó. Còn nữa, thân thể chàng không được tốt, nếu như không ăn uống đàng hoàng bệnh rồi phải làm sao đây?"

Lâm Thiên Dược đưa tay ra sờ vào eo nàng, Kỷ Đào trừng mắt với hắn, vậy mà hắn lại cười nói: "Mấy ngày nay đi đường, nàng ốm đi rồi."

"Nhưng mà không cần biết nàng có dáng vẻ như thế nào ta vẫn thích nàng." Lâm Thiên Dược nói thêm.

Môi của Kỷ Đào từ từ cong lên.

"Nếu như ta mập như một con heo, ta xem tới lúc đó chàng còn nói ra được những lời này hay không?"

Toàn thân của Lâm Thiên Dược không được thoải mái, "Nếu như nàng mập như một con heo, thì cũng sẽ rất đẹp."

Kỷ Đào không thèm để ý tới hắn nữa. Bây giờ Lâm Thiên Dược rất biết cách ăn nói, chỉ cần mở miệng ra là có thể nói được.

"Vậy ta thì sao?" Lâm Thiên Dược tiếp tục hỏi.

Kỷ Đào không hiểu nhìn hắn từ trên xuống dưới, "Chàng cái gì chứ?"

"Nàng có yêu ta hay không?" Lâm Thiên Dược ôm nàng vào lòng, trong lời nói vẫn còn rất cẩn thận.

Tay của Kỷ Đào đang cầm thức ăn, trong mũi của Kỷ Đào toàn là mùi thơm của rau xanh.

Có yêu hay không?

Một đêm lạnh lẽo của tháng chạp năm ngoái, hắn vội vã đi trở về trong vòng một ngày, chỉ để đích thân hỏi nàng: "Nàng có muốn gả cho hắn hay không?"

Kỷ Đào vẫn còn nhớ rõ hơi ấm nơi lòng bàn tay của hắn lúc đó.

Hay là lúc ở trong rừng hắn đã không suy nghĩ gì mà nhảy ra, "Ta không muốn nàng chịu tổn thương dù chỉ một chút."

Hay là ở trong tiểu viện nhỏ này, hắn thật lòng nói: "Ta không muốn xa nàng."

"Ta yêu chàng." Kỷ Đào nhẹ giọng nói.

Lâm Thiên Dược nghe thấy nụ cười trên môi hắn càng lớn hơn, ôm lấy eo của Kỷ Đào, hôn lên môi nàng, cười nói: "Ta biết ngay mà."

Cuối cùng hắn cũng được như ước muốn.

Kỷ Đào trừng mắt với hắn, "Chàng biết gì chứ?"

"Ta biết là nàng sẽ hầm sườn." Lâm Thiên Dược nhìn thức ăn trên bàn, cười nói.

Kỷ Đào đưa cơm cho hắn hối thúc, "Mau ăn đi, đến trễ sẽ không tốt đâu."

Dư thị thành thân mấy năm không có chút tin tức gì, được Kỷ Đào điều trị mấy tháng thế mà liền có thai, tin tức này âm thầm truyền đi trong mấy con ngõ.

Tự nhiên sẽ có người nói Lâm Thiên Dược vận khí tốt mới tìm được một thê tử biết y thuật.

Những điều này không ảnh hưởng đến cuộc sống của Kỷ Đào, chỉ là ngày bình thường nhiều người đến xem bệnh nhiều hơn thôi. Đối với Kỷ Đào, đó tất nhiên là chuyện tốt.

Cù Thiến và nàng ngày càng thân thiết, hình như cô nương này có lẽ đã rút kinh nghiệm từ bài học trước nên không chịu sống chung với Lâm Thiên Dược, thậm chí ngày nào cũng cáo từ rời đi trước khi Lâm Thiên Dược trở về.

Thấy nàng như thế, Kỷ Đào càng cảm thấy yên tâm hơn khi cùng nàng qua lại.

Không phải Kỷ Đào hẹp hòi mà thực sự là nữ tử thời nay tuy rằng sẽ khinh thường làm thiếp nhưng cũng sẽ không cự tuyệt. Chuyện lúc trước giữa Cù Thiến với Vu Khải Minh, nàng ấy cũng biết Vu Khải Minh đã có thê thất cũng không có từ chối.