Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dương ma ma nhìn ra bên ngoài nói: "Nhà quan gia và nhà của bách tính thông thường không giống nhau, có thích hay không cũng không thể biểu hiện ra bên ngoài."

"Ma ma vì sao lại đi cùng chúng ta?" Kỷ Đào có chút hiếu kỳ.

Dương ma ma nhìn thấy cửa của hậu nha càng lúc càng xa, vào lúc này xe ngựa rẽ vào khúc quanh không còn nhìn thấy được nữa, lúc này Dương ma ma mới nói: "Cô nương, thật ra ta là ma ma bồi giá của phu nhân tri phủ, là do đích thân phu nhân thượng thư an bài. Sau đó, đại nhân kêu phu nhân tìm một ma ma đi thôn Đào Nguyên, nên phu nhân đã chỉ định ta."

Liễu thị có chút sững sờ, ánh mắt mờ mịt.

Kỷ Đào suy tư tức là nói Hồ thị nghi ngờ Dương ma ma là người được đích mẫu sắp đặt ở bên cạnh bà ta, bởi vì là ma ma bồi giá lại không thể tùy ý xử lý, vừa đúng lúc thôn Đào Nguyên cần người, nên dứt khoát đưa người qua đây.

"Cô nương, sau này, ta sẽ theo cô nương." Dương ma ma thật lòng nói.

Kỷ Đào cười xong rồi nhắm mắt lại.

Lúc trở về luôn cảm thấy đi về nhanh hơn lúc đi, bởi vì thời gian cấp bách nên xe ngựa của nàng và xe ngựa và bọn Liễu thị tách ra, xe ngựa trực tiếp đưa bọn Kỷ Đào đến quận Phong An.

Tiểu viện cũng không có gì thay đổi, chỉ là có chút hoang vu, lúc Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đến thì đã là bữa trưa, nhìn sắc trời càng ngày càng tối, sau khi quét dọn một lượt, màn đêm cũng buông xuống, Lâm Thiên Dược đi ra ngoài mua ít mãn thầu, hai người ăn tạm xong liền đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau khi Kỷ Đào tỉnh dậy, thì Lâm Thiên Dược đã đi rồi, nàng miễn cưỡng đứng dậy, chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, lại ngủ thêm một lát nữa mới ngồi dậy mặc y phục vào, lúc đang rửa mặt thì nghe có tiếng gõ cửa, Kỷ Đào đi qua mở cửa.

Đứng ở trước cửa là Từ thị mặt mày hớn hở, bên cạnh là Cù Thiến đang cẩn thận dìu bà ta, vừa nhìn thấy Kỷ Đào mở cửa, liền cười nói: "Kỷ gia muội tử, hôm qua ta thấy các ngươi trở về, biết các ngươi còn mệt nên không qua đây làm phiền, hôm nay mới đến đây để cảm ơn muội."

Bà ta nhìn về hướng Cù Thiến, Cù Thiến lấy ra một hầu bao, Từ thị nhận lấy rồi nhét vào tay Kỷ Đào cười nói: "Muội nhất định phải nhận lấy."

Kỷ Đào có chút mờ mịt, nhưng động tác tay thì không chậm, đẩy trở lại: "Tỷ đang làm gì thế?"

Từ thị ngẩn ra, rồi sau đó nhìn xung quanh, "Chúng ta vào nhà nói chuyện."

Hành động này đã làm cho một số người trên đường đều nhìn sang, Kỷ Đào nép người vào để cho bọn họ vào, Từ thị gấp gáp nói: "Vừa nãy là ta muốn cảm ơn muội, mấy ngày trước thân thể ta không được tốt lắm, còn tưởng là do buồn ngủ mà ra, muội lại không có ở đây, ta liền đi y quán tìm đại phu, muội đoán xem sau đó như thế nào?"

Câu cuối cùng giọng nói lớn hơn một chút, kèm theo đó có một chút tự mãn.

Không đợi Kỷ Đào trả lời, bà ta đã cười nói: "Ta có thai rồi".

Khuôn mặt của Cù Thiến cũng tràn đầy sự vui mừng.

Từ thị nắm lấy Kỷ Đào, "Kỷ đại phu, y thuật của muội cao minh, ta như vậy mà lại có thể mang thai."

Kỷ Đào hơi ngạc nhiên, cười nói: "Chúc mừng tỷ. Ta còn tưởng rằng phải điều dưỡng thêm một thời gian nữa chứ, không ngờ rằng tỷ lại có thai nhanh như vậy."

Từ thị lại đưa hầu bao thêm lần nữa cười nói: "Muội tử, từ đây về sau muội chính là muội ruột của ta, cái này muội phải nhận lấy không phải vì ngân lượng mà là cho muội có một chút may mắn.

Cù Thiến cứ đứng bên cạnh cười, vết thẹo trên gương mặt nàng ấy cũng chỉ còn lại một đường mờ nhạt, không nhìn kỹ hay là sau khi trang điểm thì sẽ không nhìn thấy được.

"Đại tẩu, muội cũng rất cảm ơn tỷ." Cù Thiến thật lòng nói.

Vào lúc này Kỷ Đào mới nhớ ra, nhìn hai người đang cười trước mặt và hầu bao trong tay mình cười nói: "Hầu bao này không thể lấy được."

Từ thị liền nắm chặt tay nàng và hầu bao, nói: "Thật đó, ta đây là cảm ơn muội, nếu như muội không nhận, ta sẽ không được an lòng."

Kỷ Đào suy nghĩ xong liền cười nói: "Vậy ta sẽ nhận lấy. Chỉ là..."

Hai người thận trọng nhìn nàng.

"Ta phải đi mua đồ ăn, nếu không một lát sẽ không có cơm ăn đâu." Kỷ Đào tinh quái nói.

Từ thị và Cù Thiến không nhịn được mà cười phá lên.

Ba người cùng đi ra ngoài, Từ thị đối với Kỷ Đào thân thiết thêm mấy phần, lúc nói chuyện với nhau cũng tự nhiên hơn nhiều.

Lúc Trần thị và Trương lý thị từ hướng ngược lại đi đến, Từ thị đã thay đổi thái độ chế giễu thường ngày khi nhìn thấy bọn họ sang như không nhìn thấy bọn họ, vừa cười vừa nói với Kỷ Đào đi qua bọn họ.

Bà ta làm như không thấy làm cho Trần thị cảm thấy không quen, quay đầu lại nhìn bà ta.

Tất nhiên Kỷ Đào cũng nhìn thấy, Từ thị để tay lên bụng, cười rất đắc ý: "Thật ra trước đây ta chỉ tức giận mà thôi, dựa vào gì mà nàng ta hại người, lại làm ra vẻ như ta hại nàng ta vậy. Bây giờ gương mặt của Thiến nhi đã khỏi rồi, có thể nói đến chuyện hôn nhân, ta lại đang có thai, nên sẽ không tính toán với nàng ta nữa."

Gương mặt của bà ta toát lên vẻ độ lượng, làm cho Thiến nhi bật cười.

Sau khi vết thẹo trên gương mặt không còn rõ ràng nữa thì đã cười nhiều hơn và chịu ra ngoài nhiều hơn.

Nếu hai gia đình thực sự thường xuyên qua lại, thành thật mà nói, qua lại thân thiết với Cù gia đối với Lâm Thiên Dược mà nói chỉ có lợi chứ không có hại, càng không có người nói hắn nịnh hót gì đó, dù sao Kỷ Đào đã chữa khỏi bệnh cho phu nhân của người ta, một người mà mấy năm trước không có tin vui gì bây giờ lại mang thai, người bình thường sẽ không làm được.

Sau khi Từ thị mang thai thì rất ít ra khỏi cửa, mua thức ăn hay gì đó đều do Cù Thiến đi mua, nàng ấy thường xuyên đi cùng Kỷ Đào. Sau khi mua thức ăn trở về còn ở trong tiểu viện của Lâm gia chơi một lát mới trở về.