Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lan di nương vội vàng cúi đầu với Kỷ Duy, "Đa tạ nhị lão gia."
Kỷ Duy khoác khoác tay, "Ta không phải là nhị lão gia gì cả, ta chỉ là một người thô lỗ thôi."
"Người là ân nhân của ta, nếu không còn hài tử này nữa, ta cũng sẽ..." Lan di nương lại đập đầu ba cái.
Kỷ Quân thở dài, "Thân thể nàng còn yếu đi về dưỡng lại cho tốt, để hài tử ở chỗ nàng trước, đợi sao khi đầy tháng thì sẽ dời đến chính viện."
Một lời đã định.
Lan di nương vui mừng dập đầu với Kỷ Quân, loạng choạng đứng dậy, đưa tay ôm lấy hài tử được quấn trong tã từ tay bà tử, bà tử đưa cho nàng ta nhưng lập tức phải đỡ thân hình đang loạng choạng sắp té của nàng ta, từ từ bước ra ngoài.
Sắc mặt của Kỷ Duy và Liễu thị đã thả lỏng, không khí trong phòng cũng dịu lại, nhưng sắc mặt của Hồ thị rất khó coi.
Lan di nương vui vẻ rời đi.
Sắc mặt của Hồ thị được tốt lắm, Kỷ Quân nhìn bà ta một cái.
Nhìn thấy ánh mắt này của Kỷ Quân vẻ mặt lạnh nhạt của bà ta nhanh chóng thu hồi lại, ngập ngừng nói: "Đại nhân."
Kỷ Quân nhìn cả nhà Kỷ Duy lạnh nhạt nói: "Chuyện này xem như bỏ qua, sau này không được nhắc lại nữa, chuẩn bị tiệc đầy tháng, đúng rồi đặt tên nó là Kỷ Nam."
Sắc mặt Hồ thị trắng bệch gật đầu nói: "Vâng."
Kỷ Quân đứng dậy, nói: "Nhị đệ, đi theo ta."
Đợi Kỷ Quân và Kỷ Duy rời khỏi, Hồ thị liền thay đổi sắc mặt, nhìn về phía Kỷ Đào, rốt cuộc cũng không nhịn được mà nói: "Ngươi thật là hiếu thuận."
Ngữ khí mang theo một chút trào phúng không dễ nhận ra.
Kỷ Đào cũng không sợ bà ta, dù sao nàng cũng sắp rời khỏi đây rồi, chắc là do Hồ thị không đuổi được thứ tử rời khỏi đây nên thẹn hóa quá giận.
"Bá mẫu đã quá quen rồi, con chỉ nghe theo lời của cha nương mà thôi." Kỷ Đào không nóng không lạnh đáp lại.
Tất nhiên Liễu thị đã nhìn ra bầu không khí không được đúng lắm cười nói: "Đại tẩu, chúng ta ra ngoài đã rất nhiều ngày rồi, không thể đi quá lâu, hay là bây giờ chúng ta sẽ trở về?"
Sắc mặt của Hồ thị đã bình thường lại, lạnh nhạt nói: "Ngày mai Vận nhi hồi phủ, đợi sau khi nó trở về, ta sẽ sai người đưa các ngươi trở về."
Ngữ khí không thể từ chối được.
Cho đến lúc này, Hồ thị mới để lộ ra uy nghiêm của phu nhân tri phủ.
Kỷ Đào đứng dậy, nắm lấy tay Liễu thị cười nói: "Đại bá mẫu vậy con và nương đi về trước nghỉ ngơi đây, người cũng nghĩ ngơi đi."
Đi ra khỏi chính viện, Liễu thị vỗ vỗ vào ngực mình, "Đại bá mẫu của con lúc nóng giận thật sự quá đáng sợ."
Kỷ Đào nhìn bộ dáng của Liễu thị như vậy, cười nói: "Không cần sợ, dù sao con cũng đâu theo họ của bà ta, ngày mai là có thể trở về nhà rồi."
Liễu thị gật đầu.
Kỷ Đào cảm thấy, với thủ đoạn khôn khéo của Hồ thị, vừa nãy thật sự đã rất tức giận. Vốn dĩ đã tính toán xong sẽ đưa thứ tử chướng mắt này đi, bỗng chốc lại không đưa đi được, sao không tức giận được chứ?
Kỷ Duy trở lại cười nói: "Ngày mai chúng ta trở về nhà"
Vừa nãy Kỷ Quân tìm ông, thuyết phục ông ở lại, phủ Hoài An phồn hoa hơn thôn Đào Nguyên rất nhiều, Kỷ Duy ở lại đây cũng sẽ không có người nào dám xem thường ông.
Đương nhiên rồi cho dù có xem thường ông đi chăng nữa cũng không dám biểu hiện ra. Mà sẽ giống như Lan di nương gọi ông một tiếng, nhị lão gia.
Sáng sớm ngày hôm sau, Kỷ Vận hồi phủ, lúc Kỷ Đào đi đến chính viện thì nàng ta đã trở về rồi, trên mặt đầy vẻ ngọt ngào, chứng tỏ hai ngày qua nàng ta đã sống rất tốt, nhìn thấy Kỷ Đào, vẫn là nụ cười đó, "Đào muội muội, vừa nãy ta nghe nương nói, hôm nay các người phải đi?"
Kỷ Đào gật đầu, "Thiên Dược sắp không theo kịp rồi, cái này không thể kéo dài được."
Kỷ Vận thở dài, "Hay là muội ở đây thêm một thời gian nữa đi? Đến lúc đó ta sẽ sai người đưa muội về?"
Kỷ Đào lắc đầu từ chối.
Bên ngoài đi vào một đám người, dẫn đầu là Kỷ Quân dẫn theo Kỷ Duy, Lâm Thiên Dược và Kỷ Ngọc ở phía sau, còn có Tề Tử Tân.
Tề Tử Tân mặc y phục màu đỏ sậm, phong lưu phóng khoáng, trên mặt nở nụ cười làm cho nha hoàn ở phía trên này đều đỏ mặt.
Ánh mắt của hắn ta đều rơi lên người Kỷ Vận.
Mọi người cùng nhau dùng cơm, bọn người Kỷ Quân ngồi cùng bàn với nhau, ở bên bàn của Kỷ Đào thì được Hồ thị tiếp đãi.
Hôm nay vẻ mặt của Hồ thị đã không còn nghiêm nghị nữa mà luôn tươi cười, thậm chí còn xin lỗi Kỷ Đào với Liễu thị, "Hôm qua ta hơi nóng tính, chúng ta đều là nữ tử, chúng ta không phải sống trong cảnh như vậy sao? Bình thường Lan di nương dựa vào sự sủng ái của đại nhân, đã không cho hề để ta vào mắt, sau này có hài tử rồi thì sẽ càng xem ta không ra gì, cho nên ta nghĩ đem chỗ dựa lớn nhất của nàng ta đem đi, ta xem nàng ta còn lấy gì để kiêu căng nữa?"
Nói xong nhìn Liễu thị, "Là ta đã không suy nghĩ chu toàn, đệ muội đừng nên tính toán với ta."
Liễu thị chỉ cười mà không đáp.
Kỷ Đào cảm thấy lời nói này không dễ đáp, đáp như thế nào cũng không đúng nên chỉ nói: "Đại bá mẫu, thôn Đào Nguyên của chúng ta phong cảnh như tranh, thôn dân chất phác, nếu sau này bá mẫu có thời gian có thể đi tiểu trang ở vài hôm."
Hồ thị cười rồi gật đầu, Kỷ Vận nghe thấy những lời này tuy có chút nghi hoặc nhưng chỉ im lặng không hỏi.
Bầu không khí hôm nay rất vui vẻ, không hề nhìn ra sự việc không vui của ngày hôm qua. Sau khi Kỷ Vận thành thân thì Kỷ Huyên Huyên có chút trầm tĩnh, không thích nói chuyện, chỉ ngồi vào góc dáng vẻ không còn phấn chấn như lúc trước..
Sau khi dùng cơm xong, cả nhà Kỷ Đào lên xe ngựa, vẫn là Dương ma ma đi theo bọn họ, cả nhà Kỷ Quân đứng ở phía ngoài cửa lớn của hậu nha đưa tiễn họ, Liễu thị nhìn thấy như vậy hoài nghi hỏi: "Đào nhi, sao ta cảm thấy đại bá mẫu của con không hề thích cả nhà ta như cách mà bà ta đã biểu hiện ra."
Kỷ Đào cười cười.