Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sáng sớm ngày thứ hai, Kỷ Đào đi thỉnh an Liễu thị, thật ra là muốn đi ăn cơm, phát hiện mọi người trong nhà đều ở đây, bên cạnh còn có một phụ nhân trẻ tuổi mà nàng không quen, người này ăn mặc đơn giản sắc mặt trắng bệch, thân thể rất suy nhược, đứng nơi đó mà như sắp ngã. Phía sau nàng ấy là bà tử đang ôm một một hài tử được quấn trong tã.
Trong lòng Kỷ Đào rất hồi hộp, không khí trong phòng rất quỷ dị.
Sắc mặt không thay đổi đi đến trước mặt Hồ thị hành lễ.
Sắc mặt Hồ thị có chút lạnh nhạt nói: "Đào nhi, không cần đã lễ ngồi xuống đi."
Kỷ Đào đứng lên rồi đi đến chỗ ngồi xuống, Hồ thị thở dài nói: "Đào nhi, ngươi đã gả cho người ta, phải nên hiểu chuyện mới phải."
"Đại bá mẫu khen quá lời rồi, từ nhỏ ta đã được phụ mẫu thương yêu đến lớn, thật ra thì ta rất tùy hứng." Kỷ Đào thản nhiên đáp.
Hồ thị giả vờ chưa nghe thấy gì hết lại nói tiếp: "Ngươi đã gả cho người ta rồi, lại không ở trong nhà, ở xa cha nương của ngươi như vậy, không thể tận hiếu được, ta là đại bá mẫu có thể nói vài câu đúng không?
Kỷ Đào nhìn bà ta không đáp.
Hồ thị cũng không quản nàng có trả lời hay không lại tiếp tục nói: "Ở dưới gối của cha nương ngươi hiu quạnh, chỉ có một đứa con là ngươi, bây giờ ngươi đã gả đi rồi, bọn họ càng hiu quạnh. Đại bá của ngươi đã nói với ta, dứt khoát tìm một hài tử cho cha ngươi để kế thừa hương quả."
Cả căn phòng đều im lặng.
Bà ta vừa nói vừa quay sang hướng Kỷ Đào, "Ngươi nên hiểu chuyện, chuyện này đối với bọn họ trăm lợi chứ không hại, ngươi sẽ không phản đối đúng không?"
Kỷ Đào không thích bà ta ép người như thế, nhíu mày nói: "Đại bá mẫu, câu này người hỏi nhằm người rồi, từ xưa đến nay mọi việc đều do phụ mẫu, cha nương ta muốn làm gì ta không có quyền hỏi đến, chỉ cần bọn họ đồng ý thì ta không có gì để nói."
Ý cười trên mặt Hồ thị đơ cứng lại.
Kỷ Duy nhìn thấy Kỷ Đào không chịu đáp ứng thì thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía Kỷ Quân, "Đại ca, ta đã có tuổi rồi, không còn tâm trí đó nữa, tuy rằng Đào nhi đã gả đi, hai nhà chúng ta cũng đã thương lượng xong, trưởng tử sẽ mang họ Kỷ, chi của ta sẽ không tuyệt hậu."
Kỷ Quân trầm ngâm chốc lát, Kỷ Đào nhìn thấy dường như người phụ nhân có thân thể yếu đuối kia đang rơi nước mắt, lặng lẽ kéo tay Liễu thị.
Liễu thị hiểu ý cười: "Đại tẩu, hai người chúng ta đã quen yên tĩnh, nếu đem hài tử này đi, chẳng phải bắt nó nhỏ như vậy mà đã xa phụ mẫu, chúng ta là người đã từng làm phụ mẫu, nếu như đem hài tử của ta đi thì giống như rút máu cắt thịt của chúng ta vậy. Làm sao ta có thể làm được điều đó chứ."
Phụ nhân trẻ tuổi sắc mặt tái nhợt nước mắt lưng tròng, quỳ trước mặt Liễu thị nhìn rất đáng thương giọng nói run rẩy, "Đa tạ nhị phu nhân khai ân, nô gia từ nhỏ phải lưu lạc khắp nơi, thân bất do kỷ, khó khăn lắm mới được đại nhân thương tình mang về phủ mới có được cuộc sống an ổn. Nô gia từ nhỏ không có người thân, khó khăn lắm mới có được hài tử này, nô gia thật sự không nỡ."
Liễu thị hơi khó xử chỉ nói: "Việc này ta không làm chủ được."
Chỉ dựa vào câu nói này đã chứng tỏ Lan di nương là một người rất thông minh, quay đầu quỳ xuống phía Kỷ Quân, "Đại nhân, cầu xin đại nhân rủ lòng thương xót."
Nàng ta quỳ ở dưới đất, lời nói ra không kìm chế được tiếng khóc, thân thể run rẩy giống như một chiếc lá ở giữa cơn gió thật sự rất đáng thương. Ánh mắt của Kỷ Quân hơi dịu lại.
Đồng thời vào lúc này, Hồ thị tất nhiên đã nhìn ra tâm tư của Kỷ Quân, ánh mắt lạnh lẽo, nói: "Lẽ nào chúng ta không phải là người thân của ngươi? Từ ngày đầu tiên ngươi bước chân vào phủ, ta đối với ngươi giống như tỷ muội, đồ ăn đồ dung không phải đều dùng tâm sắp xếp cho ngươi sao? Ngươi cũng đã nói, đại nhân có ân với ngươi, không lẽ ngươi không phân thể phân ưu cho đại nhân sao?"
Nói đến câu cuối dường như rất tức giận giọng nói đầy nghiêm nghị. Lan di nương đang quỳ ở dưới đất thân hình càng run rẩy hơn, ánh mắt của Kỷ Quân có chút bất mãn.
Hồ thị thở dài, ngữ khí đã dịu lại, "Ngươi còn trẻ, sau này sẽ còn có thêm hài tử mà."
Lời này vừa nói ra đến Kỷ Đào còn không thể tin được, Kỷ Quân đã có tuổi mà Lan di nương còn có thể sinh được hài tử đã là kỳ tích, bây giờ mà muốn thêm hài tử nữa thì không thể làm được.
Nhưng lời này nói trước mặt Kỷ Quân, cho dù mọi người đều hiểu nhưng không ai dám nói ra.
"Đại nhân, thân thể của nô gia xem như bỏ đi rồi, cả đời này của ta có lẽ chỉ có hài tử này, xin đại nhân rũ lòng thương." Lan di nương không nói nữa mà đập đầu thật mạnh xuống.
Kỷ Đào nhìn thấy sự tuyệt vọng trên người nàng ta.
Tất nhiên Kỷ Quân cũng nhìn thấy, ông ta lại trầm ngâm, nhìn về phía Kỷ Duy, "Nhị đệ, ta thật lòng muốn đưa hài tử này cho đệ."
Hồ thị cũng nói: "Đúng vậy, nhiều năm nay đại nhân đối với việc con cái của các ngươi đều rất để tâm, mỗi tối đều than thở, nhị đệ hài tử này ngươi đem đi đi để chúng ta yên tâm hơn."
Kỷ Duy đứng dậy, cúi đầu với Kỷ Quân, "Đa tạ đại ca lo nghĩ vì ta, nhưng tuổi ta đã cao không còn sức lực để chăm sóc cho hài tử này, nó vốn là con quan gia, giữ lại bên cạnh đại ca sau này công thành danh toại mới không làm lỡ tiền đồ của nó. Thôn Đào Nguyên rất xa xôi vắng vẻ, thôn dân rất thô lỗ không hiểu lễ nghĩa, nếu nó theo chúng ta sau này trưởng thành cũng sẽ là một người quê mùa thô lỗ, Đại ca đành lòng, nhưng ta lại không đành lòng nhìn con cháu Kỷ gia ta bị chà đạp như vậy."
Kỷ Quân lại thở dài một tiếng, Hồ thị vẫn còn muốn nói thêm, Kỷ Duy lại nói tiếp: "Chuyện này không cần nhắc đến nữa, cả đời Lan di nương đã lưu lạc khắp nơi, ta cũng không muốn làm ra chuyện chia cắt mẫu tử họ, quan trọng hơn là nếu như ta đem đi thật lòng không thể chăm sóc được."