Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Không biết như thế nào mà Kỷ Đào cảm thấy sắc mặt của Xuân Hỷ có gì đó không ổn, đột nhiên nàng nhớ ra Tôn di nương là thân mẫu của Kỷ Huyên Huyên.
Kỷ Vận sợ trôi lớp trang điểm nên tùy ý dùng ít cơm canh, ma ma đã đi lấy giá y nhìn qua thì thấy cực kỳ sang trọng, trên gấm hoa thêu chỉ đỏ rất nổi bật, dây đai được khảm ngọc thạch.
Đợi Kỷ Vận mặc vào, một thân hồng y khiến cho nàng ta càng thêm xinh đẹp, đường thêu ở phía trước và cổ tay áo rất phức tạp, thoạt nhìn đã thấy giá trị của nó không hề rẻ.
Nàng ta đứng trước gương, Kỷ Đào bước tới, mỉm cười nói: "Vận tỷ tỷ đẹp quá rồi."
Kỷ Vận nhìn người ở trong gương thì ngây người ra, rồi thở dài: "Chỉ có như vậy thôi."
Cánh cửa được đẩy ra, giọng nói của Kỷ Huyên Huyên truyền đến, Kỷ Vận bất đắc dĩ quay đầu lại, "Huyên Huyên, muội sắp gả đi rồi, cứ làm như vậy là không được đâu."
Tất nhiên Kỷ Huyên Huyên không hề để tâm, đưa chiếc hộp trong tay, cười nói: "Tỷ Tỷ, đây là quà mà ta tặng tỷ."
Nở nụ cười rạng rỡ lộ ra hàm răng trắng và má lúm đồng tiền nho nhỏ, Kỷ Vận nhìn thấy nụ cười như vậy, đưa tay nhận lấy, cuối cùng thở dài nói: "Huyên Huyên, sau này muội nên để tâm hơn, đừng cứ làm ầm ĩ lên như vậy. "
Kỷ Huyên Huyên gật đầu, cũng không biết nàng ấy có nghe lọt tai hay không.
Từ xa xa vọng lại tiếng nhạc hỷ, Hồ thị đẩy cửa bước vào, sau khi nhìn Kỷ Vận từ trên xuống dưới hài lòng nói; "Sắp đến rồi, ta sẽ che khăn đội đầu cho con sau này hãy sống thật tốt."
Kỷ Đào nhìn Hồ thị ấm áp che khăn trùm đầu lên cho Kỷ Vận, mắt của bà ta dường như đỏ lên, nếu nhìn kỹ lại thì không thấy gì cả.
Kỷ Vận lên kiệu hoa đi rồi, âm thanh của hỷ nhạc vang khắp nẻo đường, phía trước là một hàng dài của đoàn rước dâu và ở phía sau là của hồi môn trông khá hoành tráng, nói ra thì thân phận của Kỷ Vận ở Hoài An phủ cũng được xem như quý nữ.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đứng ở phía sau cửa nha môn, nhìn tân lang anh tuấn đang hăng hái ngồi trên lưng ngựa, chắp tay chào mọi người với nụ cười trên môi.
Đợi đội đón dâu đi xa rồi, Lâm Thiên Dược thở dài, Kỷ Đào khó hiểu nhìn hắn.
Chỉ nghe hắn nói rằng, "Nếu như ta đỗ tiến sĩ rồi cưới nàng, chỉ sợ là cảnh tượng cũng sẽ lớn như vậy thôi."
Kỷ Đào liếc hắn rồi cười nói: "Nếu thật sự có lúc đó, chàng sẽ cưới một một thôn hoa như ta? Nhưng mà ta biết là, nhất định ta đã sớm thành thân, nói không chừng sẽ chọn người ở rể, hơn nữa lúc đó hài tử cũng có hai đứa rồi."
Nụ cười trên gương mặt của Lâm Thiên Dược cứng đờ, liền nói: "Ta nghĩ vẫn nên cưới muội là tốt nhất, cho dù cơ hàn một chút cũng không sao, ít nhất thì người cũng là của ta rồi."
Kỷ Đào hừ lạnh một tiếng.
Kỷ Vận thành hôn nên Kỷ Quân uống hơi nhiều, Kỷ Đào và Liễu thị còn có Hồ thị cùng nhau đi đến Tề phủ.
Hồ thị không phải là đại bá mẫu của Kỷ Đào, mà là di mẫu của Kỷ Vận, từ kinh thành đến đây tiễn Kỷ Vận xuất giá, gần tới ngày thành hôn mới đến kịp. Còn đem theo nữ nhi của bà ta tên là Đỗ Nguyệt Nguyệt, cũng chính là biểu muội của Kỷ Vận.
Kỷ Đào và Liễu thị không thân với bọn họ, Hồ thị đã sắp xếp hai chiếc ngựa đưa bọn họ đến Tề phủ.
Trưởng tử của Tề phủ thành hôn với đích trưởng nữ của tri phủ Hoài An, những người có địa vị trong thành Hoài An đều đến chúc mừng, chỉ cần có được thiếp mời, sẽ có cơ hội được một vị trí trên yến tiệc của Tề phú.
Bọn người Kỷ Đào là người nhà của Kỷ Vận, tất nhiên không phải là khách quan thông thường, nên đặc biệt chừa một vị trí ở trong phòng khách cho bọn họ.
Vừa ngồi xuống Kỷ Đào đã nhìn thấy Đỗ Nguyệt Nguyệt ngồi đúng quy tắc, hai tay khoanh trên đầu gối, khóe miệng hơi nhếch lên, cười không hề hở răng. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy nụ cười này chỉ là phép lịch sự mà thôi không hề thật lòng, Kỷ Đào quan sát một hồi rồi đưa ra kết luận rằng các quy tắc này đã ăn sâu vào trong nữ tử này, cũng không biết thân thể cứng nhắc như vậy có mệt hay không?
Một người phụ nhân trẻ tuổi bước vào toàn thân toát lên vẻ quý phái, trên mặt mang theo nụ cười bước vào, khi nhìn thấy Hồ thị thì cười nói: "Đỗ phủ nhân đích thân đến thật là vinh hạnh, ta nghe người đến lập tức qua đây, nếu có gì sơ suất mong bỏ qua cho."
Khi nàng ấy đang nói cười dường như không thấy Kỷ Đào và Liễu thị, giống như trên bàn chỉ có Hồ thị và Đỗ Nguyệt Nguyệt.
Sau khi nàng nghe nàng ấy khen Đỗ Nguyệt Nguyệt từ đầu đến chân xong, Kỷ Đào đoán được thân phận của nàng ấy, có thể lấy thân phận là chủ buổi tiệc tiếp đãi bọn họ, hôm nay ngoại trừ đích nữ Tề Tử Cầm ra thì chỉ có mẹ chồng của Kỷ Vận.
Nhìn phụ nhân mười mấy tuổi trước mặt, Kỷ Đào cảm thấy cô nương này không lớn tuổi hơn Kỷ Vận bao nhiêu mà lại là mẹ chồng của Kỷ Vận, thật sự có chút phức tạp.
"Mẫu thân nơi này có con là được rồi, bên ngoài còn rất nhiều khách quan đang đợi người tiếp đãi." Không biết từ lúc nào Tề Từ Cầm đã đứng ở trước cửa sắc mặt lạnh lùng.
Vẻ mặt của phụ nhân trẻ tuổi này sững lại nhưng lập tức đã trở lại bình thường nhìn về phía Hồ thị, cười nói: “Hôm nay hơi bận việc, hôm khác nhất định mời Đỗ phu nhân qua phủ làm khách.
Hồ thị cười gật đầu.
Tề Từ Cầm nhìn thấy nàng ấy đã đi xa, liền vui vẻ chào hỏi những người trên bàn, đặc biệt có còn cười nói vài câu với Kỷ Đào.
Sau khi rời khỏi Tề phủ, Kỷ Đào và Liễu thị ngồi xe ngựa về hậu nha, Liễu thị thở dài, "Mẹ chồng của Vận nhi cũng không phải là một người biết an phận."
Kỷ Đào không cho là vậy, cười nói: "Nương, với thân phận của Vận tỷ tỷ, gả đến nhà nào cũng không thể sống cuộc đời yên ổn được."
Liễu thị nghĩ thấy cũng đúng.