Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Đào nhi, sao con lại đến đây?" Liễu thị vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Kỷ Đào đứng ở trước cửa liền cười nói.

Kỷ Đào chậm rãi đi vào, ngồi trên ghế đá bên cạnh, nhìn bọn họ nhưng thật ra là nhìn Kỷ Duy, nhẹ giọng nói: "Nghe nói Lan di nương trong phủ của đại bá có tranh chấp với Tô di nương, mà bây giờ Lan di nương sắp sinh hài tử rồi, bây giờ vẫn đang bận việc ở bên ngoài."

Liễu thị cau mày lo lắng nói: "Làm sao có thể lớn chuyện như vậy chứ?"

Kỷ Duy mặt mày lạnh nhạt dặn dò: "Chuyện trong phủ đại bá con ít hỏi ít quản đi, chúng ta chỉ là khách, qua mấy ngày nữa sẽ trở về nhà rồi."

Nhìn thấy Kỷ Duy lạnh nhạt như vậy, Kỷ Đào liền hiểu ra ông không hề biết cách nghĩ của Kỷ Vận, nếu không ông sẽ lập tức đi giáo huấn cháu gái của mình, nhắc đến vấn đề này ông lại rất thờ ơ thậm chí còn không muốn nhắc đến.

Kỷ Đào nhìn xung quanh, nhìn thấy người hầu đã bị hai người Kỷ Duy đuổi ra ngoài rồi. Hay nói cách khác lúc Kỷ Đào bước vào thì đã không nhìn thấy người hầu nào:

"Cha, vừa nãy con và Vận tỷ tỷ là từ bên ngoài về, nghe nói Lan di nương sắp sinh rồi, Vận tỷ tỷ rất lo lắng, tỷ ấy nói.

Kỷ Đào nhìn vào mặt của Kỷ Duy nói nghiêm túc: "Tỷ ấy nói, nếu hài tử này của Lan di nương là nam hài, thì sẽ đưa cho cha đem đi."

Hai mắt của Kỷ Duy từ từ mở lớn, sắc mặt Liễu thị trắng bạch ra đi đến ghế đá bên cạnh ngồi xuống.

Kỷ Duy cúi đầu xuống suy nghĩ chốc lát nói: "Cả đời này của ta chỉ có mỗi mình con là con thôi."

Kỷ Đào nhìn thấy cha suy tư như vậy, hiển nhiên trong phút chốc vừa rồi Kỷ Duy đã có suy nghĩ qua. Nghe thấy những lời như vậy mắt của nàng cảm thấy cay cay, dường như có gì đó đè lên tim mình đến hít thở cũng cảm thấy khó khăn.

Liễu thị thở phào nhẹ nhõm, bây giờ mà ôm một hài tử còn đỏ hỏn về thì thật là hao tâm tổn trí, hài tử này là con nhà quan, nếu như bị bọn họ đưa đi, sẽ trở thành con nhà nông suốt ngày đối diện với hoàng thổ, sự khác biệt này quá lớn, sau này khi hài tử trưởng thành rồi có oán trách bọn họ hay không? Liễu thị cau mày.

Kỷ Đào hiểu tâm tình của Liễu thị, cả đời của bà không sinh được nam hài nào cả, vốn cảm thấy rất có lỗi với Kỷ gia nếu như ôm hài tử này về không phải là từng phút từng giây nhắc nhở bà ta hay sao?

Kỷ Duy gật gật đầu nói: "Tạm thời không nhắc đến chuyện hài tử này có oán trách chúng ta hay không? Ta và nương của con đều không có tâm tư nuôi dưỡng hài tử. Hiện giờ hai chúng ta như vậy là tốt lắm rồi."

Kỷ Duy cầm lấy tách trà trên bàn uống một ngụm trà nói: "Chuyện này các con không cần quản, cứ giả vờ như không biết, đợi lúc đại ca nhắc đến ta từ chối là được rồi."

"Hơn nữa hài tử vẫn chưa sinh ra là nam hay nữ còn chưa biết."

Liễu thị thở phào nhẹ nhõm.

Kỷ Đào cũng không biết được bản thân mình là muốn Kỷ Duy đem hài tử về nuôi dưỡng hay là không muốn, nhưng mà xem Kỷ Duy như vậy, ngược lại nàng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Suy nghĩ một lúc, nàng cảm thấy có lẽ do bản thân mình sợ tương lai người đệ đệ này sẽ san sẻ tình cảm của Kỷ Duy và Liễu thị dành cho nàng?

Nhưng trong lòng của nàng biết rằng không phải như vậy, chủ yếu là nàng sợ phiền phức, hài tử này được sinh ra bất luận là nó ở Hoài An phủ hay là ở thôn Đào Nguyên, thân phận của nó cũng rất khó xử, nếu như nó là một người vô ơn, đến lúc đó Kỷ Duy và Liễu thị đã lớn tuổi sẽ vì nó mà tức giận.

Hà tất phải như vậy chứ?

Tất nhiên nếu Kỷ Duy thật sự cần một hài tử, có lẽ nàng sẽ ủng hộ.

Người xưa đối với chuyện con cái giống như là một loại bệnh, Kỷ Duy đã có thời gian nuôi nấng nàng, toàn bộ tâm tư đều dành cho nàng, nàng không thể ích kỷ như vậy.

Lúc này Lâm Thiên Dược bước vào, nhìn thấy bầu không khí của mấy người này có gì đó không đúng lắm liền cười nói: "Đào nhi, hôm nay ra ngoài đi dạo như thế nào? Ngày mai ta sẽ dẫn nàng đi dạo thêm lần nữa được không?"

Kỷ Đào thản nhiên gật đầu, "Hôm nay chàng đã đi đâu?"

"Đại ca dẫn ta ra ngoài, còn gặp được đồng môn của huynh ấy nên cùng nhau ăn cơm thảo luận về việc học.

Lâm Thiên Dược đáp lời rất ôn hòa.

"Được rồi, trở về đi." Kỷ Duy nói chuyện với hai người phất phất tay.

Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược ra khỏi viện, "Đào nhi, vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?"

Kỷ Đào tường thuật lại mọi chuyện với hắn, Lâm Thiên Dược sau khi nghe xong một lúc sau mới nói: "Cha nương đã có tuổi sau này hài tử đó."

Cũng sẽ rơi lên người Kỷ Đào.

Tất nhiên Kỷ Đào hiểu điều đó, năm nay Kỷ Duy đã hơn năm mươi tuổi, bởi vì sống ở thôn Đào Nguyên, tuy rằng so với người trong thôn thì trông trẻ hơn, nhưng nếu so với Kỷ Quân thì nhìn ông sẽ lớn tuổi hơn.

Nhắc đến chuyện này, thân thể của Kỷ Quân thật sự rất tốt đã hơn năm mươi tuổi mà vẫn có thể làm cho thiếp thất có thai.

Sau đó Lan di nương cũng thuận lợi sinh hài tử mẫu tử bình an, hài tử đích thực là nam hài.

Hậu nha tri phủ cũng không cho truyền tin tức ra ngoài, còn về tẩy tam* cho hài tử cũng không hề có. Giống như hài tử không hề tồn tại vậy

*Tẩy tam là ba ngày sau khi hài tử sinh thì đem đi tắm.

Rất nhanh hôn lễ của Kỷ Vận cũng đã đến, sáng sớm sau khi thức dậy Kỷ Đào đã đi đến phòng nàng ta, Toàn Phúc ma ma đang trang điểm cho nàng ta, nhìn gương mặt của Kỷ Vận từng chút từng chút trở nên rất quyến rũ, đôi mắt đầy sự mong chờ và ngọt ngào, Kỷ Đào cười nói: "Hôm nay Vận tỷ tỷ rất đẹp."

Gương mặt của Kỷ Vận càng đỏ hơn, trách mắng: "Nói bừa."

"Đây lời thật lòng của muội câu nào cũng là thật." Kỷ Đào cười nói.

Kỹ Vận trừng mắt với nàng, lúc này Xuân Hỷ đem cơm đến, gương mặt đầy vẻ vui mừng, cũng mang một chút chờ đợi cười nói: "Cô nương, ăn một chút cơm đi, phu nhân đặc biệt dặn dò cô nương. Phu nhân còn nói một chút người sẽ qua đây."