Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Đào Nhi, muội không thể đi, Huyên Huyên nó tính tình cẩu thả, lát nữa để lạc mất muội, ta làm sao giải thích với nhị thẩm?”

Kỷ Đào mỉm cười, bước đến bên cửa sổ: “Muội xem xem phố Lưu Dương náo nhiệt thế nào.”

Tề Tử Cầm thấy nàng không ra ngoài, cũng không chút khách sáo, tức giận nói:

“Mấy hôm nay, cả nhà bận rộn sắm sửa lo cho hôn sự, ả nữ nhân kia lại nói muốn đi lên chùa Cổ Lan cầu phúc, cha vậy mà vẫn phái người đưa ả đi.”

“Nàng ta như vậy không phải ngày một ngày hai, ngươi đừng tức giận làm gì.” Kỷ Vận chau mày khuyên.

“Ta tức giận không phải vì chuyện này.” Tề Tử Cầm lại nhanh nói: “Ả còn cho đại ca hai nha hoàn, thật không biết thân biết phận.”

Kỷ Vận khẽ “A” lên một tiếng, sắc mặt cũng trở nên khó coi.

“Vân Nhi, ngươi đừng lo lắng, đại ca ta trả hai nha hoàn kia về rồi.” Tử Cầm vội nói.

Kỷ Vận không trả lời, nhưng nghe xong khóe miệng cong lên.

Kỷ Đào nhoài người ra, xem người đi lại dưới cửa sổ, nghe được cuộc đối thoại của hai người phía sau, đối thân phận nữ nhân cho vị hôn phu của Kỷ Vận hai nha hoàn biết một chút.

Đủ tư cách cho đại ca Tề Tử Cầm hai nha hoàn, chắc là mẹ chồng của Kỷ Vận rồi, nhưng Kỷ Vận gần hai mươi mới gả, chính là vì thủ hiếu, vị này chắc là mẹ chồng kế của Kỷ Vận rồi.

Kỷ Đào thở dài, cái này còn chưa gả đã thấy một mở phiền phức.

Hai người tán gẫu một hồi, Tề Tử Cầm tạm biệt trước: “Vận Nhi, ta ra ngoài để sắm sửa đồ đạc, đến lúc về rồi, nữ nhân kia phủi tay bỏ đi rồi, gia trung chỉ còn đợi tay ta thôi.”

Lúc nàng ta sắp đi còn nhìn sang Kỷ Đào: “Đào muội muội, sau này nếu rảnh, đến nhà ta, ta với muội nói chuyện.”

Kỷ Đào mỉm cười gật đầu.

Đợi nàng ấy đi rồi, Kỷ Vận quay lại thở dài: “Đào Nhi, có đôi lúc ta rất ngưỡng mộ muội.”

Kỷ Đào bước đến gần, người xuống, cười nói: “Ta mới phải ngưỡng mộ cuộc sống của tỷ đây, trong ngoài có nha hoàn hầu hạ, không lo ăn mặc, vị hôn phu tiền đồ vô lượng.”

Kỷ Vận cười cười, không nhắc chuyện này nữa, đổi chủ đề: “Muội phu đối với muội thế nào?”

Kỷ Đào mỉm cười: “Cuộc sống hằng ngày, không phải chỉ có vậy thôi sao?” Kỷ Vận lại dẫn nàng đi thúy các, Kỷ Huyên Huyên vẫn đang ở trong lựa lựa chọn chọn, kén cá chọn canh với người bán đang chào hàng, thấy Kỷ Vận vào, vội đứng dậy: “Tỷ tỷ, ta muốn chọn thêm cho tỷ ít trang sức, chỉ là mấy thứ này đều không hợp.”

“Không cần đâu.” Kỷ Vận nhìn khay trang sức trên bàn, rồi lại quay sang nhìn Kỷ Đào: “Đào muội muội, nếu thích, muội chọn vài mẫu đi, lúc ta ra ngoài nương có cho ít bạc, để ta chọn cho muội vài cái.”

Kỷ Đào lắc đầu: “Không cần, muội cả ngày quanh quẩn trong nhà, không cần dung mấy thứ này.”

Kỷ Vận không để ý, bước lên một chút, cười: “Xem như quà ta tặng muội, giữ bên mình cũng được.”

Kỷ Huyên Huyên nhìn đến ánh mắt tràn ngập ganh tị, Kỷ Vận lại vờ như không thấy.

Cả ba hồi phủ, vừa vào đến cổng đã cảm thấy vài phần không đúng lắm, đầy tớ lật đật đi lại trong viện tử, sắc mặt Kỷ Vận thận trọng, Xuân Hỉ kéo một bà vú lại hỏi:

“Chuyện gì vậy?”

Bà vú hành lễ với họ một lượt rồi nói: “Tô di nương với Lan di nương không biết sao lại xảy ra xung đột, Lan di nương sắp sinh rồi.”

Sắc mặt Kỷ Huyên Huyên liền biến đổi, tức tốc bước ra hậu viện, sắc mặt Kỷ Vận cũng lạnh đi, quay sang nói với Kỷ Đào: “Chúng ta cũng đi xem xem.”

Viện tử của Lan di nương cách của Kỷ Vận rất xa, lại có chút hẻo lánh, lúc bọn Kỷ Đào đến, một người phụ nữ tầm hơn ba mươi tuổi đang quỳ trước cửa, là vị Tô di nương kia, cũng chính là mẹ đẻ của Kỷ Huyên Huyện.

Kỷ Vận không có dừng lại, trực tiếp đi vào trong viện tử, Hồ thị cũng đã đến rồi, đang ngồi trên ghế sắc mặt vô cùng khó coi, nhìn thấy hai người tiến vào, chau mày nói: “Vận nhi, về đi, nơi này không phải nơi con nên đến.

“Nương, con chỉ đến xem thôi, nghe nói Lan di nương với Tô di nương xảy ra tranh chấp mới thành ra thế này?” Kỷ Vận nhìn vào trong phòng, cơ hồ truyền đến âm thanh thống khổ của nữ tử.

“Con đừng quản chuyện này nữa, dẫn Đào nhi trở về đi.” Hồ thị nhàn nhạt nói.

Kỷ Vận có chút không can tâm, nhưng thấy sắc mặt khó coi của Hồ thị, chỉ đành lôi Kỷ Đào đi ra.

Vừa nãy mọi người ai cũng bận rộn rối rắm, Kỷ Đào tùy ý đảo mắt một lượt, phát hiện có quá nhiều người hầu hạ, liền khuyên bảo: “Nhiều ma ma như vậy ở đây, chắc không xảy ra chuyện gì đâu.”

“Mong là vậy.” Kỷ Vận thở dài, nhìn Kỷ Đào từ từ đi theo nàng ta, nhịn không được liền gọi: “Đào nhi.”

Kỷ Đào nghi hoặc nhìn nàng ta, đột nhiên phát hiện sắc mặt Kỷ Vận nghiêm trọng.

“Sao vậy?” Kỷ Đào nghi hoặc.

Kỷ Vận nhắm mắt lại: “Ta nghe nương kể, cha ta trước kia từng nói, đưa trẻ này của Lan di nương, nếu là nam thai, thằng bé sẽ đưa cho Nhị thúc mang về.”

Kỷ Đào choáng váng.

“Mang đi? Đưa cho Kỷ Duy mang đi?"

Nói cách khác, đứa trẻ này sớm đã được tính toán cho Kỷ Duy nhận làm con thừa tự?

Kỷ Vận thấy nàng vẫn chưa phản ứng kịp liền nói: "Nương của ta đối với cái thai trong bụng Lan di nương rất xem trọng, cha đã nói qua việc này, nên nương của ta sẽ càng để tâm hơn."

“Cha ta có biết không?” Kỷ Đào nghi ngờ, vì thường ngày không nhìn ra Kỷ Duy có gì khác thường cả.

Kỷ Vận lắc đầu: "Ta cũng không biết nhị thúc có biết hay không?"

Hai người trở về viện, lúc này đã là giờ trưa, Kỷ Vận đi về nghỉ trưa, Kỷ Đào ngồi hồi lâu ở dưới gốc cây trong vườn rồi đứng lên đi về hướng viện của Liễu thị và Kỷ Duy.

Kỷ Duy và Liễu thị đứng ở dưới gốc đại thụ, hai người đang cười nói với nhau, trên gương mặt của Liễu thị đầy ý cười, nhưng gương mặt của Kỷ Duy lại rất nghiêm túc, thỉnh thoảng liếc nhìn Liễu thị, bầu không khí giữa hai người xem ra rất là hòa hợp, có thể nhìn ra Kỷ Duy rất để tâm đến Liễu thị.