Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỷ Đào không mở mắt ra, nhếch miệng lên, nói: “Ai bảo chàng lại là tú tài.”

Lâm Thiên Dược lại hôn lên môi nàng, thấy nàng thật sự buồn ngủ, hắn cười nói:

“Không quấy rầy nàng nữa, ngủ đi.”

Nói xong liền đứng dậy, sửa sang vạt áo, vừa đi tới cửa liền nghe thấy phía sau truyền đến trận cười giòn tan.

Vừa quay đầu lại đã thấy Kỷ Đào đang nằm trên giường nhìn hắn cười vui vẻ, làm gì có chút buồn ngủ nào.

“Tốt lắm, gan lớn còn dám gạt ta.”

Lâm Thiên Dược lại đi hai bước trở về, khí thế hùng hổ nhìn Kỷ Đào vội vàng cầu xin tha thứ, hai người đùa nửa ngày, Lâm Thiên Dược lại đứng lên, chỉnh lý quần áo, nhìn thấy Kỷ Đào ôm chăn mỉm cười nhìn hắn.

“Đào nhi.” Hắn đột nhiên trở nên nghiêm túc.

Kỷ Đào nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.

“Thuốc mỡ của nàng thật sự có hiệu quả?”

Kỷ Đào nhớ rõ Lâm Thiên Dược hình như tối qua cũng hỏi nàng cái này, nhưng vì buồn ngủ quá nên nàng qua loa trả lời.

“Hiệu quả, đặc biệt là khi vừa bị thương, chỉ cần vết thương không quá sâu, nếu bôi được thì thường sẽ không để lại sẹo. Chỉ là dược liệu khó tìm, một số vị thuốc rất trân quý. Không thể chế được nhiều.” Kỷ Đào vươn tay sửa lại phần lưng cho Lâm Thiên Dược, nhàn nhạt nói.

“Nếu có dược liệu thì sao?”

Kỷ Đào gật đầu nói: “Đương nhiên có thể chế nhiều hơn, nhưng cũng tùy theo may mắn. Mỗi cây thuốc có niên đại khác nhau, vị trí sinh trưởng khác nhau, còn có độ ẩm dược liệu khác nhau, đều sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả và liều lượng......

Đột nhiên Kỷ Đào cảm thấy nói nhiều như vậy sợ Lâm Thiên Dược có thể không hiểu được, hoặc là hắn không thích nghe. Dứt khoát dừng lại: “Thiên Dược, chàng hỏi cái này để làm gì?”

Lâm Thiên Dược nghĩ nghĩ rồi nói: “Ta có nói qua với nàng, ta có thể tới học Quan học ở quận Phong An, chủ yếu là vì nàng đã cứu Kiều công tử.”

Kỷ Đào biết rõ vết thương trên cổ Kiều Lâm chắc chắn sẽ để lại sẹo.

“Chàng muốn đem cái này đi tạ lễ sao?” Kỷ Đào hỏi thăm.

Lâm Thiên Dược nhìn nàng mỉm cười: “Không, ta chỉ muốn cho hắn thử một chút, nếu có hiệu quả, bạc chắc chắn sẽ không thiếu.”

Kỷ Đào gật đầu, lăn người xuống giường rời khỏi phòng, Lâm Thiên Dược nắm lấy quần áo của nàng đuổi theo phủ thêm, dặn dò: “Bây giờ vào thu rồi, cẩn thận trời lạnh.”

Trên thân ấm áp, trong lòng Kỷ Đào đồng thời cũng ấm lên, ngước mắt lên nhìn Lâm Thiên Dược, chỉ thấy mặt hắn nhàn nhạt ý cười, cúi đầu nhìn nàng với thần sắc chuyên chú.

“Cái này, chỉ có bấy nhiêu thôi.” Kỷ Đào đưa qua một bình sứ trắng, lôi kéo quần áo trên người.

Lâm Thiên Dược nhận lấy, hôn một cái lên mặt nàng, nhìn sắc trời: “Ta đi trước, nàng lại ngủ thêm một lát đi, giữa trưa trở về ăn cơm.”

Kỷ Đào mỉm cười gật đầu.

Kỷ Đào quay lại giường, nghe tiếng cửa sân bên ngoài mở ra rồi đóng lại, muốn ngủ lại nhưng không được, đơn giản đứng dậy đi vào trong sân, một cơn ớn lạnh ập đến, Kỷ Đào mới phát giác mùa thu đã thật sự tới.

Sau khi rửa mặt, Kỷ Đào xách rổ đi mua đồ ăn, trên đường người đi nối liền không dứt, nhìn thấy Kỷ Đào ai cũng tươi cười chào hỏi, hôm qua lão phụ nhân giúp đỡ nói chuyện còn đi tới hỏi thăm: “Hôm qua trở về, Lâm tú tài có nói gì hay không?” Kỷ Đào cười lắc đầu.

“Haiz, nhất định hắn không có vui, đều do cái người nhiều chuyện kia, ngươi nói thử xem, nàng ta xen vào việc người khác, cũng đừng liên lụy chúng ta chứ.” Bà ta liếc mắt đánh giá Kỷ Đào, thấy nàng thật sự không có việc gì, cười rời đi.

Kỷ Đào mua thịt đồ ăn về nhà, vừa bước tới cửa đã thấy Trương thị mang theo Nữu Nữu đứng trước cửa nhà nàng, có vẻ do dự.

Bước chân của Kỷ Đào không chút thay đổi, không nhanh không chậm tiến đến, móc chìa khóa ra mở cửa, tựa như nàng không nhìn thấy.

“Kỷ đại phu, ta xin lỗi ngươi.” Thấy Kỷ Đào phớt lờ mình, Trương thị tái mặt bước lên trước hai bước.

Kỷ Đào quay đầu nhàn nhạt nhìn bà, hôm qua mọi chuyện hỗn loạn đến mức dân chúng từ mấy đầu ngõ nhỏ đều chạy đến, ngay cả Hà Nhiên nghe được tin đó cũng vội vàng chạy đến, Kỷ Đào không tin Trương thị không biết, nhưng từ đầu đến cuối cũng không thấy bà ta ra mặt giải thích.

“Không có gì.” Kỷ Đào thản nhiên nói, mở cửa vào nhà, đặt giỏ xuống rồi quay người đóng cửa.

“Kỷ đại phu, ngươi có phải trách ta hay không?” Mặt Trương thị buồn bã.

Kỷ Đào không muốn thấy bà ta như thế này, cảm thấy hơi phiền chán, như thể cuộc sống bà ta khổ cực thì mọi người phải nhường nhịn bà ấy.

Thờ ơ nói: “Ta không nên trách bà sao? Lưu cô nương khi không lại tới cửa tìm ta gây sự, bà không biết? Nàng ta không phải vì bà à?”

Trương thị sắc mặt càng thêm tái nhợt: “Ta biết.”

Nàng nhìn trái nhìn phải, lúc này là lúc mọi người ra ngoài mua thức ăn nhiều nhất, trong ngõ có người ra người vào, lâu lâu lại có người ở bên cạnh thò đầu ra nhìn.

“Kỷ đại phu, ta có thể vào nói chuyện được không?” Trương thị cầu khẩn.

Kỷ Đào suy nghĩ rồi lùi lại một bước, Trương thị bước tới vừa lúc chỉ đứng ở cổng.

Kỷ Đào hai tay vòng qua ngực, nhàn nhạt nói: “Nói đi.”

Trương thị nhìn Nữu Nữu một chút, cúi đầu nói: “Đúng vậy, ta thừa nhận, tâm tư ta bẩn thỉu, hôm đó buổi chiều quay về mượn một vòng cũng chỉ mượn được mấy đồng tiền, thuốc ở y quán bên ngoài đều quá mắc, không còn cách nào, ta liền để.....Liền để San Hô biết ngươi.”

Kỷ Đào nhếch miệng châm chọc cười một tiếng.

Trương thị ở chung sân với Lưu San Hô mấy năm, tất nhiên họ biết tính khí của nàng ta. Nói cách khác, mọi chuyện ngày hôm qua đều là do Trương thị, còn Lưu San Hô ngu ngốc tự cho mình là chính nghĩa, thật ra là bị Trương thị lợi dụng.

Hoặc là, trong lòng Lưu San Hô biết rõ, nhưng vẫn cam tâm tình nguyện bị lợi dụng, đương nhiên là bởi vì Cố Trường Hà.

Quả nhiên là lam nhan họa thủy* , nhưng Kỷ Đào nàng khiêu ai khích ai, chỉ vì biết y thuật nên mới đáng đời bị kéo vào giữa bọn họ?