Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hôm qua nhiều người như vậy, Kỷ Đào tức giận mà nói lời không đúng. Cái này mà xử lý không tốt, Kỷ Đào liền sẽ thân bại danh liệt, sau này đừng nói đến việc chữa bệnh kiếm tiền, sợ là mọi người trong ngõ nhỏ này sẽ coi thường nàng, mấu chốt là còn liên lụy đến Lâm Thiên Dược.
“Kỷ đại phu, ngài là người tốt, ta chỉ muốn chữa bệnh cho mẹ chồng ta thôi, ta biết phí thuốc đối với người không tính là gì, ngươi hoàn toàn có thể bốc thuốc cho ta.
Đợi mẹ chồng ta khỏi bệnh, ta sẽ tới làm việc cho ngài để trả nợ.” Trương thị nhìn nụ cười trên miệng Kỷ Đào mà cầu xin.
“Bà cho rằng sau ngày hôm qua, ta còn có thể bỏ qua hiềm khích mà giúp bà bốc thuốc sao? Cho dù ta đã hứa sẽ ghép xương cho mẹ chồng của bà, bà không sợ ta tức giận khiến cho bà ấy nặng thêm à?” Kỷ Đào lãnh đạm nói.
Trương thị sắc mặt tái mét, Kỷ Đào lại nói: “Ta có tay có chân, có thể tự mình làm việc, không cần đến bà. Muốn lấy thuốc thì phải có bạc, nếu không có thì tuyệt đối không đưa dược liệu cho bà.”
Kỷ Đào mặt lạnh tanh.
Nếu hôm qua không xảy ra chuyện đó, nói không chừng nàng còn sẽ trợ cấp vài lần, thế nhưng hôm qua là do Trương thị một phen tính kế nàng, hôm nay lại tự mình tới cửa thẳng thắn, muốn hiểu chi dĩ tình*, làm Kỷ Đào chủ động đi bốc thuốc, không nói tới Kỷ Đào có nguyện ý hay không, nếu hôm nay đem cho thuốc này, tương lai sẽ có thêm nhiều người không có bạc tới xin thuốc.
*Trong câu “Hiểu chi dĩ tình, hiểu chi dĩ lý”: Dùng cảm xúc để lay động lòng người, dùng lý trí để khiến mọi người hiểu.
Đặc biệt Trương thị đã tính kế với Kỷ Đào một lần, yêu cầu bà ta giữ bí mật hay gì đó, Kỷ Đào hoàn toàn không tin.
“Kỷ đại phu, xin thương hại thương hại chúng ta.” Đôi mắt Trương thị ửng đỏ, gần như rơi lệ.
Kỷ Đào giận dữ, người đương thời đối với việc người khác đến nhà mình khóc lóc rất cố kị, cho là sẽ mang xúi quẩy vào nhà. Mặc dù nàng không tin nhưng cũng không thể để Trương thị mở đầu.
“Bà nghèo bà có lý, ta xứng đáng phải trợ cấp cho bà, đúng không?” Kỷ Đào tức giận nói.
Trương thị không ngờ Kỷ Đào đột nhiên nổi giận, kinh sợ đến mức nước mắt lưng tròng.
“Không cho khóc ở đây.” Kỷ Đào lạnh nhạt nói.
Thấy bà ta vẫn không nhúc nhích, Kỷ Đào chế nhạo: “Bà có đi hay không? Nếu không đi ta sẽ hét lên, thử xem bọn họ có đến đuổi bà đi không?” Trương thị lui về một bước.
Kỷ Đào “phanh” một tiếng đóng cửa lại, cách cánh cửa thờ ơ nói: “Nếu ta là bà, nếu thật sự tốt với mẹ chồng sẽ đi tìm một đại phu khác, kẻo ta nổi cơn điên mà ra tay hạ độc. Ta biết bà cũng biết, ta không phải là người hào phóng”
Tiếng đóng cửa rất lớn, đám người hai bên sớm đã âm thầm quan sát từ lâu biết Kỷ Đào đang tức giận, có người xông ra chỉ trích Trương thị vài câu.
Kỷ Đào cầm giỏ đi vào bếp, tuy vừa rồi nàng có chút tức giận nhưng không hề thể hiện ra ngoài. Ngay từ đầu nàng thấy Trương thị chăm sóc mẹ chồng như vậy, là một người hiếu thuận. Vì vậy mà nàng mới muốn ra tay giúp đỡ.”
Bây giờ xem ra Trương thị quả là có hiếu, nhưng đối với người ngoài như nàng thì lại ích kỷ cực kỳ. Không quan tâm đến người khác như thế nào, dạng người này, tốt hơn hết là kính nhi viễn chi
*kính nhi viễn chi: Có nguồn gốc từ lời nói của Khổng Tử, bề ngoài tỏ ra kính nể, tôn trọng một đối tượng nào đó, nhưng trên thực tế không muốn tiếp cận, gần gũi với đối tượng đó; hoặc thường dùng trong các trường hợp mỉa mai, châm biếm khi mình không muốn tiếp cận với một đối tượng nào đó.
Kỷ Đào cảm thấy chỉ có những người biết ơn như Dư thị mới có thể qua lại. Còn như Trương thị đối với người giúp đỡ mình còn ghét bỏ giúp không đủ, tính kế người ta phải giúp đỡ nhiều hơn, Kỷ Đào tất nhiên sẽ không cho bà ta một đồng một cắc thương hại nào.
Đừng nói là bà ta nghèo rơi vào đường cùng nên mới làm như vậy, ở mấy con ngõ này ai cũng gần như nhau, nhà nào nhà nấy đều dìu già dắt trẻ, không giống Cố gia đến mức nghèo đói như vậy, chắc chắn là do vấn đề một mình Cố gia.
Trương thị bị mấy nhà xung quanh châm chọc chế giễu, cũng có người thấy bà ta đáng thương thật nên tốt bụng giúp thuyết phục, nhưng Kỷ Đào không vì bà ta mà mở cửa.
Hôm nay lúc Cù Thiến đến, thấy Kỷ Đào đã mua thức ăn rồi, liền quay đầu chuẩn bị đi một mình.
Kỷ Đào lại đi ra ngoài, nàng nói trong nhà thiếu vài vị thuốc không phải là nói dối, định đến y quán để mua một ít.
Hai người vừa nói vừa cười đi về hướng chợ, hôm qua Cù Thiến đã cố gắng muốn giải thích mấy lần nhưng Kỷ Đào đều ngăn lại, dù sao nàng ấy cũng là một cô nương có tiếng xấu, trốn ở phía sau mới là điều tốt nhất cho nàng. Nhưng đến cùng Cù Thiến không thể kìm lòng đi lên nói giúp cho nàng, dưới tình huống nhiều người như thế, Kỷ Đào cảm thấy Cù Thiến làm được việc này đã là một phần tâm ý rất khó có được.
Đến phiên chợ, Kỷ Đào cùng nàng đi mua thức ăn trước, sau đó cả hai đi đến y quán phía sau.
Y quán ở quận Phong An, dược liệu thông thường đắt hơn nhiều so với dược liệu ở trấn Cổ Kỳ, nhưng loại quý hiếm ở đây lại rẻ hơn. Kỷ Đào suy nghĩ một chút, cũng chỉ mua mấy loại đắt tiền, dược liệu thông thường bởi vì lần này nàng phải trực tiếp đến quận Phong An mới bị thiếu.
Giá dược liệu cao nên Kỷ Đào chỉ mua một ít cần thiết, dự định lúc quay lại trấn Cổ Kỳ sẽ bù phần còn lại, chỉ có thế mà Kỷ Đào phải bỏ ra năm lượng bạc, Cù Thiến nhìn đến líu lưỡi.
Sau khi ra khỏi y quán, Cù Thiến cười nói: “Thảo nào y người ta nói đi khám chữa bệnh phí thuốc rất đắt, chỉ có mình dược liệu đã là vô cùng đắt rồi.”