Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào cười gật đầu: “Có những thứ rất khó tìm, ẩn trong rừng sâu núi thẳm, chỉ có thợ săn mới vào được, nhưng thợ săn không thể phân biệt, vì vậy dược liệu mới càng ngày trân quý. Nhưng cũng có nhiều cái thường gặp, nói chung cũng không quý giá.”
“Tẩu tử, ngày hôm qua Cố gia còn muốn tính toán để tỷ cho không, thật sự không biết mặt mũi bọn họ lớn cỡ nào.” Cù Thiến oán hận nói.
Kỷ Đào cười nhẹ: “Ngươi cũng cho là bọn họ sai, không cho rằng bọn họ đáng thương sao? Ta có quá máu lạnh không?”
“Đáng thương gì chứ, ai không phải phụng dưỡng cha mẹ, bọn họ không có tiền bạc, chẳng lẽ bắt người khác trợ cấp sao? Trên đời làm gì có đạo lý như vậy, nếu không mỗi người đều lười biếng, chỉ đợi người khác đến hỗ trợ là xong rồi.” Giọng điệu của Cù Thiến đều đều, rõ ràng nàng chỉ nghĩ như vậy.
Nghe đến đây, Kỷ Đào thở phào nhẹ nhõm, nàng nghĩ cách làm này là ổn và đã đủ nhân từ. Nhưng sợ mình rơi vào trong mắt người khác nàng quá máu lạnh. Không phải sợ mình trong mắt người khác thế nào, chỉ là Lâm Thiên Dược học tập ở đây, không thể làm mọi người nghĩ rằng bọn họ quá cao thượng, điều quan trọng nhất là bất cứ lúc nào cũng phải hòa nhập.
Cuối tháng này, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược cùng nhau trở về thôn Đào Nguyên, đã hai tháng chưa có về.
Lần này, trên xe ngựa ở quận Phong An lại trùng hợp đụng mặt Lệ Chi cô nương, nhưng nàng ấy nhìn Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào như những người xa lạ, mặt mày đầy vẻ tự mãn, còn không giấu nổi sự vui mừng, liếc mắt cũng biết đang có chuyện vui.
Một người quen trên xe ngựa cười hỏi nàng đã xảy ra chuyện gì. Nàng không giấu giếm, cười nói: “Tháng sau ta không thể về nhà nữa.”
“Vui mừng vì không về nhà?” Phụ nhân kia cười dò hỏi.
Trên mặt Lệ Chi càng vui, ánh mắt cố ý hay vô tình quét qua Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược: “Công tử nhà ta hắn...... Phu nhân nói, chọn ngày lành tháng tốt bày hai bàn tiệc rượu cho ta.”
Phụ nhân kia hai mắt lập tức sáng lên: “A, đây là chuyện tốt, Lệ Chi cô nương bây giờ đã lọt vào mắt của quý nhân.”
Mọi người trên xe đều tò mò nhìn Lệ Chi.
Có tò mò có hâm mộ có xem thường, ngược lại Lệ Chi cũng không quan tâm, cười tủm tỉm nói: “Từ khi ta nhập phủ đã được phu nhân chọn hầu hạ bên cạnh, chỉ toàn tâm toàn ý hầu hạ tốt phu nhân, chưa bao giờ nghĩ rằng phu nhân sẽ có suy nghĩ như thế.”
Phụ nhân nịnh nọt: “Lệ Chi cô nương dáng dấp xinh đẹp, là chuyện sớm hay muộn thôi. Mà này, ngươi hầu hạ ở chỗ Tề phu nhân hãy Tề lão phu nhân?”
Lệ Chi lúc này cũng có chút ngượng ngùng, cười nói: “Về phần lão phu nhân, đã lâu không có người mới vào. Nghe nói chính là Tề lão đại nhân không thích người lạ.”
Kỷ Đào giật mình, cùng Lâm Thiên Dược nhìn nhau.
Ở quận Phong An, người duy nhất được xưng là Tề lão đại nhân, chỉ có thể là vị Tề Bách Tề lão đại nhân. Ông ấy thường đến Quan Học giảng dạy, Lâm Thiên Dược cũng có nghe qua, nghe nói làm người khiêm tốn, cương trực ngay thẳng, nhiều năm làm quan liêm khiết trung thực, làm cho người khác thật sự kính ngưỡng.
Kỷ Đào lại nhìn vẻ đắc ý không kiềm chế được của Lệ Chi, rồi lại nhìn những người trên xe ngựa, đa số đều là ghen tị, thậm chí phụ nhân khinh thường kia cũng thỉnh thoảng quay đầu nhìn chiếc vòng xanh tươi óng ánh trên cổ tay Lệ Chi.
Hai người đang đi bộ về thôn Đào Nguyên, hôm nay đi sớm nên sắc trời còn sáng, Kỷ Đào nghĩ ngợi rồi hỏi: “Thiên Dược, Lệ Chi đó, tại sao có nhiều người không so đo danh phận... làm thiếp của nàng?”
Dường như mọi người vẫn tập mãi thành thói quen, thậm chí còn có phần ghen tị.
Lâm Thiên Dược thản nhiên nói: “Không phải thiếp.”
Kỷ Đào sững sờ một lúc, sau đó mới phản ứng lại, Lệ Chi nói là bày hai bàn, nếu muốn làm lễ nhận thiếp, mặc dù là thê thiếp nhưng cũng phải dùng kiệu hoa nhấc đi vào phủ. Lời nói của nàng ta từ trong ra ngoài rõ ràng chỉ là một thông phòng.
*chỉ một người trên danh nghĩa là hầu gái nhưng thực chất là thê thiếp.
“Tề lão đại nhân là nhà quan, nếu nàng may mắn sinh được một đứa con, không chỉ riêng nàng mà cả gia đình đều có thể dựa vào nhà quan mà hưởng lợi rất nhiều.” Ngữ khí Lâm Thiên Dược bình thản.
Kỷ Đào hiểu rõ, nàng sống hai kiếp đều đơn giản, thật sự cũng rất đơn thuần.
Thôn Đào Nguyên.
Liễu thị sớm đã mở cửa, thỉnh thoảng lại ra nhìn nhìn một lát.
Điền thị cũng đứng ở cửa, Liễu thị còn tốt, bà ấy chỉ là nửa tháng không thấy, còn Điền thị đã hai tháng không được nhìn Lâm Thiên Dược.
Trên bàn cơm, Điền thị nhìn Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào ăn cơm, rất là vui mừng.
“Nương, thân thể ngài có khỏe không?” Kỷ Đào cười hỏi.
“Rất tốt.” Điền thị nhìn Kỷ Đào, vẻ mặt tươi cười.
Sau khi Kỷ Đào ăn xong, trời đã muộn, nàng vẫn quay lại Kỷ gia, Liễu thị đang dọn dẹp bàn, thấy nàng bước vào, cười nói: “Ăn cơm không? Ta nhìn thấy mẹ chồng con chuẩn bị nấu cơm rất sớm.”
Kỷ Đào suy nghĩ rồi hỏi: “Nương, con cảm thấy có gì không đúng lắm, nương có phải xảy ra chuyện gì hay không? Nhìn có vẻ rất hạnh phúc.”
Nương trong miệng Kỷ Đào đương nhiên không phải Liễu thị.
Liễu thị đầu tiên ngạc nhiên, sau khi nghĩ lại liền nói: “Không có mà. Ta thấy muội ấy vẫn như mọi hi, có phải vì lâu không gặp nên mới hạnh phúc như vậy?”
Kỷ Đào trầm tư nửa ngày, dường như đó là cách giải thích duy nhất.
Chờ ban đêm đi ngủ Kỷ Đào mới biết tại sao Điền thị lại tươi cười như thế.
Ngồi ở trước bàn trang điểm, nàng im lặng nhìn về phía Lâm Thiên Dược trong gương, một lúc sau mới nói: “Vậy nương hạnh phúc như vậy là vì nằm mơ thấy cha?"
Lâm Thiên Dược gật gật đầu: “Nương ta cả đời này đều nghĩ đến cha ta, chỉ cần nằm mơ thôi cũng có thể hạnh phúc rất lâu.” ,,
“Chuyện đó không liên quan gì đến việc chúng ta về nhà sao?” Kỷ Đào dò hỏi.
Lâm Thiên Dược mỉm cười nhìn nàng: “Từ nhỏ ta đã xa nhà, thường xuyên không ở nhà, trước kia không về nhà hai tháng cũng là chuyện bình thường, nương sớm đã quen rồi. Tất nhiên, chúng ta trở về bà ấy nhất định cũng có chút vui vẻ.”