Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào chìm vào suy tư, nàng nhớ rằng Điền thị muốn chết là vì cảm thấy có lỗi với cha của Lâm Thiên Dược, còn cảm thấy rằng mình liên lụy con trai. Hướng nàng cầu hôn cũng là vì con trai, nói đúng hơn là để không khiến cha của Lâm Thiên Dược thất vọng, ngay cả việc bọn họ thành thân, Kỷ Đào sau khi kết hôn tình cờ nghe Lâm Thiên Dược kể lại, liên quan đến cái đêm hắn vội vã chạy về, Điền thị đã mơ thấy cha hắn, kêu hắn mau mau thành thân nên mới có chuyện Điền thị mang theo lễ vật tới cửa.
Như vậy, không khó để giải thích trong tiểu thuyết sau khi Lâm Thiên Dược mất sớm cuộc sống Kỷ Đào lại khó khăn, Điền thị căn bản không quan tâm cuộc sống của nàng trôi qua thế nào, nhất là sau khi Lâm Thiên Dược chết, đại khái bà ấy còn sống cũng chỉ là để tồn tại mà thôi.
Một luồng hơi ấm đột ngột truyền đến cơ thể, Lâm Thiên Dược từ phía sau ôm nàng vào lòng: “Đào nhi nàng đang nghĩ gì vậy?”
Kỷ Đào lắc đầu: “Không có gì. Chẳng qua cảm thấy nương bà ấy sống thế này, có lẽ cũng không vui sướng gì.”
Cả một đời không có giờ nào khắc nào không tưởng nhớ một người đã chết.
Lâm Thiên Dược từ chối cho ý kiến, bình đạm nói: “Bà ấy không thể tự mình buông tay, phỏng chừng do cha ta đối với cả đời của bà ảnh hưởng rất lớn.”
Kỷ Đào chợt nhớ rằng hình như nàng chưa từng nghe Lâm Thiên Dược nhắc đến người thân nào trong gia đình hắn, liền hỏi: “Nhà chàng không có quan hệ huyết thống ba đời, vậy cũng không có chú và dì sao? Không nghe chàng nói đến.”
Lâm Thiên Dược trầm mặc một lúc lâu sau mới nói: “Chú và dì đều có, chỉ là sau khi cha ta đi, không còn qua lại nữa.”
“Năm đó cha ta cũng là người đọc sách, ông ngoại rất coi trọng ông ấy, còn đem trưởng nữ gả cho, tiếc là sau khi thành thân cha ta thi cử nhiều lần không đậu, về sau lại ốm đau cứ như vậy ra đi, từ nhỏ ta chưa từng nhìn thấy thân thích ở bên nhà ngoại.”
Kỷ Đào đã hiểu.
“Ngủ đi.” Lâm Thiên Dược đắp kín chăn cho nàng.
Ngày hôm sau, Kỷ Đào dậy sớm, định giúp Điền thị và Dương ma ma nấu cơm thì có tiếng đập cửa, Dương Đại Lương đứng ở cửa sân: “Kỷ đại phu, có thể đi giúp ta xem Tráng tử nhà ta một chút được không?”
Kỷ Đào không có gặp lại hắn, kể từ khi đứa trẻ đó được sinh ra, Kỷ Đào cũng không đến nhà bọn họ. Nhà mẹ đẻ chị dâu của thê tử hắn vô cùng dũng mãnh, lúc trước còn tự ra tay cào nát mặt của Phùng Uyển Phù.
“Sao vậy?” Kỷ Đào đứng ở cổng sân hỏi.
“Trên người hắn nổi rất nhiều bệnh sởi, hồng hồng một mảng lớn, nhiều ngày vẫn chưa thuyên giảm, ta đang định đưa hắn lên trấn khám xem, vừa lúc nghe nói ngươi đã trở về.” Dương Đại Lương có chút lo lắng.
Kỷ Đào vào nhà cầm lấy hòm thuốc, Lâm Thiên Dược thản nhiên nói: “Ta đi với nàng.”
Đối với chuyện Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào bên nhau, Dương Đại Lương tò mò liếc nhìn Lâm Thiên Dược vài lần, thật sự là hắn hiếm khi xuất hiện trong thôn, đặc biệt là những năm gần đây, Lâm Thiên Dược đều học ở bên ngoài.
Từ Dương gia đi ra, đối diện là nhà Dương Đại Thành, Kỷ Đào đã lâu rồi chưa có tới, gạch xanh ốp tường sân của Dương gia cũng chỉ là tường sân mà thôi, không có dấu vết của ngôi nhà mới đáng lẽ đã sớm xây dựng như trong tiểu thuyết, vẫn là căn nhà cũ trước kia. Kỷ Đào chỉ thản nhiên liếc nhìn rồi thu lại tầm mắt, giờ thì cốt truyện đã thay đổi hoàn toàn rồi.
Trên thực tế, trong tiểu thuyết Phùng Uyển Phù thật ra có trở về nhà, nhưng đó là sau khi hoàng đế ban chiếu, lúc đó Phùng phủ đã sắp suy tàn, Phùng Viễn Sơn thậm chí còn cầu xin Phùng Uyển Phù nhường công lao của nàng tặng cho Phùng phủ, nếu không thì chỉ cần bẩm báo với hoàng thượng, Phùng phủ cũng có một phần công lao là được, nhưng lại bị nàng từ chối.
Đến lúc đó, người Phùng gia không ai dám coi thường địa vị của Phùng Uyển Phù, nhưng bây giờ muốn trở về e là khó khăn hơn rất nhiều.
Đúng lúc này, Dương Đại Viễn cùng một cô nương vừa nói vừa cười đi ra, dựa vào bầu không khí giữa hai người, nói bọn họ không có quan hệ gì cũng không ai tin.
Kỷ Đào nhìn lướt qua, phát hiện cũng nhận ra cô nương đó là ai.
Vài người đi ngang qua, Dương Đại Viễn thậm chí còn tươi cười chào hỏi Lâm Thiên Dược, như thể sự khó chịu giữa hai người họ chưa từng xảy ra trước đây.
Trở lại Lâm gia, Kỷ Đào dùng điểm tâm, nghĩ đến ngày mai phải hồi quận Phong An, dứt khoát về Kỷ gia sắp xếp chút dược liệu mang đi.
Liễu thị ở một bên giúp đỡ, nói mấy chuyện thú vị trong thôn, cười nói: “Dương Đại Viễn đã đính hôn rồi.”
Kỷ Đào nhớ tới hai người vừa rồi nhìn thấy, liền hỏi: “Vị hôn thê của hắn, hình như con chưa thấy bao giờ.”
Liễu thị mỉm cười liếc nhìn Kỷ Đào, nói: “Lúc chúng ta từ phủ Hoài An trở về, hắn đã đính hôn rồi, sính lễ cũng đã xong. Ta nghe nói vị hôn thê của hắn từ nơi khác tới, phụ thân trong nhà cũng là một tú tài, nhưng đã già cả, cả đời chỉ đọc sách, hiện tại nàng đang học trường Quan Học ở huyện Đại Viễn với biểu tỷ phu của con."
“Con gái của tú tài gả cho hắn?” Kỷ Đào mặt đầy kinh ngạc.
Thật sự là thời nay địa vị người đọc sách rất cao, con gái tú tài, dù vô dụng cũng sẽ không gả cho nhà nông.
“Không phải là gả! Người ta là đi kén rể. Họ là người huyện Đại Viễn, sức khỏe của tú tài kia không tốt lắm, cũng chỉ có một đứa con gái, nghe nói đến ba huynh đệ Dương gia, ai nấy tướng mạo tính tình cũng không tệ, lúc này mới tới hỏi thăm thử.
Bằng không thôn Đào Nguyên của chúng ta, người ta đến làm gì chứ?”
Kỷ Đào hiểu rõ. Dù sao cũng không liên quan đến nàng, cứ coi như là một thú vui nghe ngóng.
Lần này Kỷ Đào trở về quận Phong An, trong tay cầm bao lớn bao nhỏ, cơ bản đều là dược liệu của nàng, hơn nữa sắp bước vào mùa đông, mắt thấy trời đã lạnh dần, bây giờ buổi sáng không khí rất lạnh nên nàng còn mang theo hai cái mền.